Ngu Hàn Giang đã không hề chợp mắt suốt hai ngày hai đêm, Tiêu Lâu thấy đã sắp ba giờ sáng liền giục hắn đi nghỉ ngơi trước. Tinh thần của Ngu Hàn Giang đúng là đã rất mỏi mệt, hắn nghe lời Tiêu Lâu mà mặc nguyên quần áo, nằm xuống sofa ở sở cảnh sát ngủ tạm.
Tiêu Lâu bắt xe quay lại bệnh viện, ngủ lại trong phòng trực thêm mấy giờ.
Trời tờ mờ sáng, Ngu Hàn Giang đột nhiên bị ác mộng làm cho tỉnh giấc. Hắn mơ thấy cảnh tượng tàn nhẫn trong căn phòng 201 kia. Tuy hắn không thấy rõ được mặt cô gái ấy, chỉ có thể cảm thấy mơ hồ cảnh tranh chấp của hai nam một nữ ở trong phòng, nhưng hoàn cảnh lạnh băng và ẩm ướt của tầng hầm kia, máu tươi khắp nơi và cả những giọt nước mắt tuyệt vọng của cô gái kia, đều khiến Ngu Hàn Giang như lạc vào trong cảnh, đồng cảm như bản thân mình đã trải qua chuyện đó.
Tựa như thân hắn phiêu lãng giữa không trung, đứng xem một thước phim tàn khốc.
Vu Phú Quý là nghi phạm cần phải tập trung điều tra.
Ngu Hàn Giang dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh ngủ.
Sáng sớm tám giờ, cảnh sát ở các đội khác nhau lục tục đi làm. Ngu Hàn Giang đi tới văn phòng cảnh sát nhân dân ở bên cạnh, tìm một người cảnh sát đã ngoài bốn mươi, hỏi: "Đội trưởng Lâm, chú có nhớ người tên Vu Phú Quý này không? Vụ án vào cướp nhà dân năm đó của gã là qua tay chú nhỉ?"
Đêm qua hắn đã download hồ sơ vụ án của Vu Phú Quý tại cơ sở dữ liệu của cảnh sát xuống lưu vào điện thoại. Lúc này, hắn mở điện thoại ra đưa cho đối phương nhìn. Cảnh sát Lâm rất nhanh đã nhớ ra, nói: "Nhớ chứ, năm đó là chú dẫn người đi bắt nó đấy! Cái thằng này đánh chết cái nết không chừa, đi trộm của mấy nhà dân gần đó liền, cuối cùng bị chú tóm được."
Cảnh sát Lâm vừa nhớ lại chuyện cũ, vừa chỉ vào ảnh chụp gã thanh niên mới 20 tuổi kia nói: "Người này thật ra trông cũng ra hình ra dạng, cũng được cái cao ráo, tiếc là làm việc không đàng hoàng. Rặt một phường trộm cướp, lúc đó chú còn giáo huấn nó một trận."
"Đội trưởng Lâm, chú có biết sau khi ra tù gã đã đi đâu không?"
Vu Phú Quý thường để ý tới các khu dân cư có cư dân hỗn tạp, bởi nơi như vậy thì phần lớn hàng xóm chẳng quen biết lẫn nhau. Gã sẽ giả thành khách thuê trọ ở đó trước, mỗi ngày đều đi bộ trong khu này để làm quen hoàn cảnh, sau đó sẽ xác định chính xác một vài mục tiêu là những gia đình sắp đi công tác, hoặc là đi du lịch. Chờ đến khi người nhà này rời khỏi, đêm đến, gã sẽ tránh tất cả các camera giám sát, vào nhà ăn trộm.
Gã còn có một tay nghề bẻ khóa cực cao siêu, được bố gã tự tay dạy, cho nên mặc dù gã vào nhà ăn trộm thì cũng không để lại bất kỳ dấu vết gì ở ổ khóa. Hàng xóm thấy gã mở cửa, có khi còn tưởng nhầm là "chủ nhà đã về" ấy chứ, trong tay gã còn cầm chìa đây này!
Mục tiêu thường thấy khi đi trộm của gã này là trang sức của phụ nữ, bởi bây giờ rất ít người để tiền mặt trong nhà, mà một cái vòng cổ của phụ nữ cũng đã lên tới cả trăm cả triệu, các loại nhẫn xuyến khuyên tai bán đi cũng được không ít tiền. Lúc gây án cũng cực kỳ sạch sẽ, trước khi rời đi, gã sẽ sắp xếp lại hiện trường y như cũ, không giống như mấy tên trộm bình thường vào nhà sẽ lục tung đồ đạc lên, vừa nhìn đã biết là bị trộm.
Cho nên, có vài cô gái đi du lịch hoặc là công tác về, phát hiện không thấy vòng cổ của mình đâu còn nghĩ rằng là tự mình làm mất. Chỉ có vài người trí nhớ rất tốt, nhớ rõ là mình đã bỏ trang sức vào ngăn kéo thì mới tới báo án, nghi ngờ có trộm vào nhà. Đáng tiếc là khi cảnh sát Lâm dẫn người tới điều tra thì lại không tìm được manh mối.
Đây quả thực là một tên trộm cao tay!
Sau này bắt được gã là vì cảnh sát phát hiện rất nhiều vụ án trang sức quý bị mất xảy ra liên tục trong cùng một khu dân cư, cho nên bí mật cho người theo dõi ở đó, hơn nữa trong cái lần Vu Phú Quý đang đi trộm đó thì chủ nhà đột nhiên trở về, vừa lúc đụng phải. Vu Phú Quý trong cơn hốt hoảng đã cầm dao đâm chủ nhà bị thương để bỏ trốn, chủ nhà gọi cứu thương, cũng miêu tả được hình dáng đại khái của Vu Phú Quý. Sau khi theo dõi và xác nhận, cảnh sát đã bắt được gã về quy án trong ba ngày.
Cảnh sát Lâm kể lại những vụ trộm liên hoàn năm đó sinh động như thật, Ngu Hàn Giang nghe xong liền thấp giọng hỏi: "Cái khu liên tục bị mất đồ kia là Hoa viên An Thái hả chú?"
Cảnh sát Lâm đáp: "Không sai!"
Như vậy xem ra, Vu Phú Quý biết rất rõ tình hình ở Hoa viên An Thái, có lẽ tổ chức buôn nội tạng kia đặt "lò mổ" ở nơi này cũng có một phần công lao của gã. Vu Phú Quý cũng không phải là hạng tôm tép gì trong tổ chức, gã là một con cá lớn của ổ buôn nội tạng này!
Tuy nhiên, Vu Phú Quý đi tù mười năm, hai năm trước mới mãn hạn ra tù. Nói cách khác, gã mới "hòa nhập cộng đồng" được mới hai năm, thời gian ngắn như vậy, gã không có khả năng tạo ra một tổ chức buôn nội tạng khổng lồ như vậy được.
Bản thân việc mua bán nội tạng đã là hoạt động phi pháp, cực kỳ nguy hiểm, mọi việc đều phải được tiến hành bí mật. Hơn nữa, tổ chức này còn phải xây dựng hoàn thiện "bộ máy nhân viên", phân phối lợi ích rõ ràng. Ví dụ như, tìm ai tới làm phẫu thuật? Người mổ chính chẳng những phải có kỹ thuật ngành y, còn phải đảm bảo sẽ không tiết lộ bí mật. Ai sẽ đi lôi kéo người? Ai sẽ giải quyết nhưng "công việc phía sau"? Ai lại đi tìm người mua, người bán? Tỉ lệ ăn chia cụ thể lại tính như thế nào?
Cơ cấu phức tạp như vậy, không thể nào chỉ mới thành lập được hai năm.
Trong mấy năm Vu Phú Quý ra tù này, việc hắn đột nhiên tiếp cận được với ổ buôn nội tạng trong khi giao cơm hộp, mà tổ chức này lại tin tưởng người lạ mặt này là gã, kéo gã gia nhập... khả năng này không cao. Khi tìm người gia nhập, loại tổ chức này nhất định phải theo dõi sát sao, kiểm tra kỹ lưỡng, bởi nếu một khi bị bán đứng thì có thể sẽ bị cảnh sát diệt sạch.
Vậy Vu Phú Quý làm thế nào để gia nhập tổ chức chỉ trong hai năm đây?
Ngu Hàn Giang suy nghĩ cẩn thận, rồi chợt nghĩ tới một điểm mấu chốt.
Mười năm!
Vu Phú Quý từng đi tù suốt mười năm!
Liệu có phải trong mười năm đó, gã tiếp xúc với một lãnh đạo cấp cao trong tổ chức. Đối phương biết được khả năng phản trinh sát xuất sắc của gã, lại còn là một tên trộm chuyên nghiệp có thể mở được mọi loại khóa cho nên mới giới thiệu gã vào tổ chức hay không? Sau khi ra tù, gã chẳng cần trải qua khảo sát đã có thể trở thành thành viên chính thức luôn, hơn nữa còn giúp tổ chức tạo ra một hang ổ ngầm trong Hoa viên An Thái?
Nghĩ đến đây, Ngu Hàn Giang lập tức nói: "Đội trưởng Lâm, phiền chú giúp tôi liên hệ với cảnh ngục phụ trách quản lý trong thời điểm Vu Phú Quý thụ án. Tôi cần tất cả tài liệu của những tù nhân từng ở tù cùng lúc với gã ta!"
Bạn tù cùng thời gian đó khá nhiều, phạm vi rà soát và loại trừ rất lớn. Tuy nhiên, nói không chừng chính lúc này đây, bọn họ có thể sẽ bắt được một con cá lớn!