Lấy sự thông minh của Diệp Kỳ mà nói, một đầu khác của máy nghe trộm nhất định đã đặt ở trên người những kẻ bắt cóc kia.
Chỉ tiếc là máy nghe trộm của Diệp Kỳ có hạn chế về khoảng cách, thẻ mãn cấp có thể nghe được âm thanh trong phạm vi 500m. Lúc này, máy nghe trộm hoàn toàn không có bất cứ âm thanh nào, chứng minh Diệp Kỳ đã cách nơi này quá 500m.
Ngu Hàn Giang đeo máy nghe trộm vào tai, khởi động xe, vừa lái xe dọc quanh thị trấn này tìm kiếm, vừa gọi điện cho Thiệu Thanh Cách: "Sếp Thiệu, anh đã liên lạc được với Tiểu Diệp chưa?"
Giọng nói của Thiệu Thanh Cách lộ vẻ bất đắc dĩ: "Truyền 'ý hợp tâm đầu' kia vẫn không liên lạc được, hẳn là nhóc ấy vẫn còn hôn mê."
"Các anh đến đâu rồi?" Ngu Hàn Giang nhìn đồng hồ một chút, hiện tại đã là 9 giờ tối, cách thời gian đã giao hẹn "0 giờ sáng giao tiền chuộc" trong nhóm chat chỉ còn hai tiếng rưỡi, thời gian khá gấp gáp.
" Flycam mà Tiêu Lâu để lại kia quay được biển số xe của bọn bắt cóc, tôi đã nhờ lực lượng cảnh sát địa phương truy tìm chiếc xe bán tải màu đen kia. Trong xe không có ai, bọn họ chắc hẳn đã bị chuyển đi. Cũng may Diệp Kỳ để lại manh mối ở trong xe, máy nghe trộm của cậu ấy đang ở trong tay tôi."
Nếu như hôm nay y không ngủ dậy muộn, có lẽ y đã là người đầu tiên phát hiện ra việc Diệp Kỳ bị bắt cóc nhỉ?
Sau khi cúp điện thoại, Thiệu Thanh Cách đạp mạnh chân ga.
Lực quán tính đánh úp lại thật mạnh, chiếc Coupé trắng lao đi trên đường cao tốc như một tia chớp.
- - -
Lúc này, Tiêu Lâu vẫn yên lặng ngồi dưới đất, không hề nhúc nhích.
Anh và lão Mạc đang nối truyền "ý hợp tâm đầu", hiện giờ cả hai người họ đều đã bị bắt cóc, anh cần phải nghĩ cách liên lạc được với đồng đội ở bên ngoài. Nhưng kỹ năng của thẻ bài phải tới 0 giờ sáng mới có thể reset, huống chi hai tay anh còn đang bị trói chặt, hoàn toàn không thể kích hoạt thẻ bài.
Anh chỉ có thể chờ sau khi thẻ bài reset kỹ năng, nghĩ cách kích hoạt truyền "ý hợp tâm đầu" của Tần Quán , nối truyền với Ngu Hàn Giang.
Bây giờ đã là mấy giờ rồi?
Trong không gian yên tĩnh chỉ có một mình anh, anh không ngừng thử liên lạc với lão Mạc, nhưng phía lão Mạc vẫn chưa từng đáp lại.
Cũng không biết đã qua bao lâu, bỗng nhiên trong đầu anh vang lên một giọng nói khàn khàn: "Thầy Tiêu à?"
Trong lòng Tiêu Lâu chấn động, lập tức hỏi: "Lão Mạc, tình hình bên chú như thế nào?"
Lão Mạc cười khổ giải thích: "Trưa nay chú và Diệp Kỳ đi loanh quanh gần khách sạn, muốn nhìn xem có nhân viên khả nghi nào ra vào hay không. Chẳng bao lâu, bọn chú nhìn thấy ông cụ Chung kia được người ta vây quanh đi vào khách sạn. Hai người bọn chú tránh ở một ngõ nhỏ quan sát, kết quả bị người ta tập kích từ phia sau, hình như là trúng đạn súng gây mê."
Những gì chú trải qua không khác Tiêu Lâu nhiều lắm, đối phương có súng gây mê ở trong tay, có thể nháy mắt đánh gục một người trưởng thành.
Tiêu Lâu hỏi: "Diệp Kỳ ở cạnh chú à? Hoàn cảnh xung quanh chú như thế nào ạ?"
"Tiểu Diệp không ở cùng chú. Hai mắt chú bị bịt kín rồi, không nhìn thấy gì cả, cũng không nghe thấy gì. Nhưng vừa rồi chú đã dùng chân đá lên mặt đất một chút, nghe được tiếng vang, hình như là bị nhốt trong một căn phòng kín."
"Mặt đất có phải là xi măng không chú?"
"Được."
Lão Mạc và Tiêu Lâu dứt khoát bàn bạc về vụ án qua thế giới tinh thần.
- - -
Ngu Hàn Giang lái xe quanh thị trấn Thanh Thủy ba vòng, ngay cả những ngõ cụt hẻo lánh ít dấu chân người cũng không bỏ qua, nhưng máy nghe trộm trước sau vẫn lặng im không tiếng động.
Có hai khả năng. Một là ba người Diệp Kỳ đã bị đưa tới một nơi cách xa thị trấn Thanh Thủy, vượt quá phạm vi 500m của máy nghe trộm . Hai là Diệp Kỳ đã đặt máy nghe trộm lên người bọn bắt cóc, nhưng bản thân người mang theo máy nghe trộm này cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Nhưng khả năng hoàn toàn không phát ra bất cứ tiếng động nào không lớn, ít nhất đi đường phải có tiếng bước chân.
Cho nên, khả năng cao hơn chính là mấy người Diệp Kỳ lúc này đã không còn ở thị trấn Thanh Thủy.
Ngu Hàn Giang nói: "Các anh ở đó chờ tôi, tôi qua đó ngay."
Hắn nhanh chóng lái xe tới vị trí mà Thiệu Thanh Cách đã gửi. Thiệu Thanh Cách xuống xe, rảo bước tới trước mặt Ngu Hàn Giang, nôn nóng mà hỏi: "Kết quả điều tra từ máy nghe trộm sao rồi? Có xác định được phạm vi không?"
Đúng lúc này, trong nhóm chat lại xuất hiện một tin nhắn mới.
'Tiêu Lâu' gõ chữ qua: [Đúng 0 giờ đêm nay, nghĩa trang công cộng Tây Sơn, đừng đến trễ. Năm người cần phải cùng nhau qua đây, không được thiếu một người nào cả. Nếu không, các người sẽ lập tức nhìn thấy thi thể ba người bạn của mình đấy.]
Ngu Hàn Giang lập tức nhắn lại: [Tôi muốn xác nhận ba người họ an toàn, cho tôi nói chuyện với họ.]
Đối phương nói: [Trò chuyện thì không cần đâu, cho mày xem, bọn họ vẫn còn sống cả.]
Ba bức ảnh được gửi vào nhóm chat.
Tiêu Lâu và lão Mạc đều bị vải đen bịt kín mắt, hai tay bị trói chặt về sau lưng, ngồi dưới đất. Tiểu Diệp co lại như một con tôm, bị trói trong góc hôn mê chưa tỉnh. Ba người bị nhốt ở ba căn phòng khác nhau, trong phòng không có cửa sổ, cũng không có đèn, thoạt nhìn như tầng hầm ngầm dưới đất, hoàn toàn không thể đoán ra được đây là đâu.
Ngu Hàn Giang nhìn thấy ảnh chụp Tiêu Lâu, trong lòng quặn lên đau đớn.
Cũng may thoạt nhìn bên ngoài thì Tiêu Lâu không bị thương gì cả, hẳn là không bị ngược đãi. Ngu Hàn Giang hít sâu, nhắn vào trong nhóm: [0 giờ gặp nhau ở nghĩa trang công cộng Tây Sơn, một tay giao tiền, một tay giao người.]
Đối phương đáp: [Không được báo án. Ngoại trừ đội trưởng Ngu, nếu như phát hiện ra bất cứ cảnh sát khác nào ở hiện trường, các người sẽ lập tức xem được video ba người bạn của mình bị tách rời ra đấy. Hiểu chưa?]
Ngu Hàn Giang cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn về phía bốn người đồng đội: "Điện thoại của Tiểu Diệp, lão Mạc và Tiêu Lâu đều bị bọn chúng giữ rồi. Bọn chúng đã thấy lịch sử tin nhắn trong điện thoại của chúng ta, biết được chúng ta đã nắm rất nhiều tin tức, mục đích của bọn chúng chính là dùng cách giao tiền chuộc này để câu chúng ta tới, sau đó... giết chết toàn bộ."
Nghĩ tới những thi thể thiếu thận trong bệnh viện kia, lại nghĩ tới hình ảnh Tiêu Lâu, Tiểu Diệp và lão Mạc bị tách rời ra, mọi người chỉ cảm thấy khí lạnh đâm thẳng từ gan bàn chân vào tận óc, toàn bộ huyết dịch trong người đều tản ra khí lạnh.
Đây là nỗi nguy hiểm lớn nhất mà cả đội bọn họ từng gặp phải, nếu như không xử lý tốt, nói không chừng ba người Tiêu Lâu thật sự sẽ bị chặt ra!
Năm người họ cùng đi, chính là cùng nhau đi vào chỗ chết. Chia nhau ra hành động thì lại không thỏa mãn yêu cầu của đối phương, ắt có khả năng dẫn tới việc ba người Tiêu Lâu bị giết.
Huống chi nếu chưa cứu được ba người Tiêu Lâu ra ngoài, cho dù năm người họ cùng đến nghĩa trang công cộng Tây Sơn, có đánh thắng những người này thì cũng chỉ hại bọn họ rơi vào nguy hiểm.
Đồng đội còn nằm trong tay bọn bắt cóc, năm người bọn họ đến nghĩa trang công cộng kia không phải còn cần ngoan ngoãn nghe lời hay sao?
Một khi cả đội bị bắt, chẳng phải là kết thúc sao?
Trong lúc mọi người lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, đột nhiên Lưu Kiều nói: "Em có cách này, không biết có thể thuận lợi mà làm không nữa."
Ngu Hàn Giang quay đầu lại nhìn cô bé: "Cô nói đi."
Hai mắt Khúc Uyển Nguyệt sáng lên: "Cách này được đấy, Tiểu Lưu giả trang thành đội trưởng Ngu, như vậy đội trưởng Ngu có thể nghĩ cách đi cứu người rồi!"
Ngu Hàn Giang hỏi: "Thời gian cô giả trang thành một người khác, còn có thời gian tồn tại của cô bé quàng khăn đỏ là bao lâu?"
Lưu Kiều đáp: "Em có thể giả trang thành đội trưởng Ngu trong 1 giờ liên tục. Chỉ cần em không thu hồi, Khăn đỏ có thể đi theo em mãi."
Cô bé quàng khăn đỏ là thẻ cổ tích của Lưu Kiều, nếu không thu lại thì có thể đi theo bên cạnh chủ nhân suốt, giống như một tùy tùng nhỏ không thể cất lời.
Ngu Hàn Giang suy nghĩ một chút, dứt khoát gật đầu: "Được, cứ làm như vậy đi."
Lưu Kiều kích hoạt thẻ Song sinh , mọi người nhanh chóng nhìn thấy một người anh em sinh đôi của đội trưởng Ngu ngay trước mắt, cho dù là dáng người, mặt mũi, ngay cả giọng nói cũng giống nhau như đúc. Sau đó, Lưu Kiều lại triệu hồi Cô bé quàng khăn đỏ ra, sửa sang lại quần áo của cô bé một chút. Khúc Uyển Nguyệt vội vàng buộc cho Khăn đỏ kiểu tóc giống Lưu Kiều, từ xa nhìn lại, đúng là rất giống như Lưu Kiều đang theo chân sau Ngu Hàn Giang vậy.
Trong đêm tối, lừa gạt qua mắt hẳn là không thành vấn đề.
Ngu Hàn Giang tán tưởng mà nhìn về phía Lưu Kiều: "Cô cố gắng nói ít một chút, đừng để bọn chúng nghi ngờ."
Lưu Kiều trong dáng vẻ của Ngu Hàn Giang, dùng giọng nói giống hệt trả lời: "Đội trưởng Ngu yên tâm, em sẽ cố gắng bắt chước ngữ khí nói chuyện của anh."
Thiệu Thanh Cách quay đầu lại nhìn về phía Ngu Hàn Giang, nói: "Năm người chúng tôi bây giờ sẽ tới nghĩa trang Tây Sơn giao tiền chuộc, hành động tùy theo hoàn cảnh. Việc nghĩ cách cứu bọn họ... phải dựa vào cậu rồi, Hàn Giang."
Đây là lần đầu tiên Thiệu Thanh Cách gọi thẳng tên Ngu Hàn Giang.
Quen biết lâu như thế, bọn họ vẫn luôn gọi nhau là sếp Thiệu, là đội trưởng Ngu, cảm giác vẫn thật xa lạ.
Nhưng giờ khắc này đây, Ngu Hàn Giang nhìn thấy được vẻ kiên định trong mắt Thiệu Thanh Cách, cùng với sự tín nhiệm của y.
Bọn họ, là anh em sinh tử.
Thiệu Thanh Cách vươn tay, Ngu Hàn Giang cũng duỗi tay ra, hai người siết chặt lấy tay nhau, cùng cổ vũ cho đối phương một chút.
Tổ chức này có một lượng lớn súng ống trong tay, thành viên trong tổ chức máu lạnh lại tàn bạo.
Không ai biết được, chuyến đi lần này có thể sống sót quay về hay không.
Điều mà nhóm Thiệu Thanh Cách có thể gặp phải, là nguy cơ bị một lướt bắt hết, toàn viên bị diệt. Mà Ngu Hàn Giang phải đối mặt với khả năng không thể tìm được nơi bọn chúng nhốt ba người Tiêu Lâu, do đó hại đồng đội bị giết hại mà dẫn đến toàn diệt.
Ngu Hàn Giang quay đầu nhìn về bầu trời nơi xa, trời đêm đen nhánh đầy sao điểm xuyết. Bọn họ đang ở phía chính bắc của thị trấn Thanh Thủy, cách nghĩa trang công cộng Tây Sơn 20 phút đi xe.
Thời gian Lưu Kiều giả trang thành Ngu Hàn Giang có thể kéo dài liên tục một tiếng đồng hồ.
Mà Ngu Hàn Giang chân chính cũng chỉ có một tiếng đồng hồ này để đi tìm Tiêu Lâu.
Ngu Hàn Giang không chút do dự xoay người, vẫy tay lại với đồng đội của mình, bình tĩnh mà nói: "Yên tâm, tôi sẽ mang bọn họ trở về, vẹn nguyên không thương tổn..."
"Nếu như hành động thất bại, tôi sẽ chôn cùng với mọi người."