Đây đã là lần thứ hai Lưu Kiều ở gần hiện trường tai nạn xe đến thế.
Chuyện này làm cho cô bé không khỏi nhớ lại cảnh tượng mình và chị gái gặp tai nạn khi đang ở trên chiếc xe buýt của trường. Những ký ức không muốn nhớ đến dội lại vào óc, phản ứng căng thẳng khiến trong đầu cô bé trống rỗng ngay tức khắc.
Mãi cho tới khi bên tai truyền đến tiếng còi báo chói tai.
Trời đã tối đen, một chiếc xe cảnh sát lao nhanh đến, dừng lại ở làn đường khẩn cấp gần đó. Ngu Hàn Giang cũng dùng thẻ Khinh công mà bay xuống dưới gầm cầu, trầm giọng hỏi: "Lưu Kiều... Lưu Kiều, cô ở đâu?"
Lúc này Lưu Kiều mới lấy lại tinh thần, cô bé nhẹ nhàng nhảy xuống vai Ngu Hàn Giang, giọng nói hơi run rẩy: "Em đây. Đội trưởng Ngu, em xin lỗi. Vừa rồi đột ngột quá, em không kịp cứu bọn họ..."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ngu Hàn Giang cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra hắn đã thấy được chiếc xe 滨A-67158 này từ xa, nhưng ngay khi hắn đạp ga tăng tốc đuổi theo thì nó lại bị một chiếc xe tải đang lái nghiêng sang một bên đụng phải, bị hất tung lên rồi bay thẳng xuống gầm cầu, ầm ầm nổ mạnh!
Nếu như Tiểu Lưu bị nổ chết, hắn phải ăn nói với đồng đội mình thế nào?
Là hắn phái một cô bé như Lưu Kiều đi tiếp cận Trần Diệp Hoa. Hắn cho rằng Trần Diệp Hoa chỉ là một họa sĩ minh họa có bối cảnh sạch sẽ, kể cả có là tình nhân của Trình Thiếu Vũ đi chăng nữa thì cũng không biết nhiều tin tức gì cho cam, cho nên nhiệm vụ điều tra Trần Diệp Hoa này cũng không quá nguy hiểm. Ai có thể ngờ, bạn trai của Trần Diệp Hoa thật ra lại là Trình Thiếu Phong, mà Trình Thiếu Phong lại đột ngột xuất hiện, nói muốn mang chị ta đi? Thậm chí, hai người nọ còn gặp phải tai nạn giao thông nghiêm trọng trên đường đi!
Cũng may, Lưu Kiều không có việc gì......
Ngu Hàn Giang hít một hơi thật sâu, bế cô nhóc bé con trên vai lên rồi bỏ vào trong túi, nhẹ giọng an ủi: "Không phải lỗi của cô, cô không sao là được rồi. Đổi thành người khác, không ai có thể làm tốt hơn cô được."
Dưới tình huống vừa rồi, muốn cứu người là hoàn toàn không thể. Người bình thường đều không kịp phản ứng, Lưu Kiều có thể nhảy cửa sổ mà bay ra ngoài đã rất xuất sắc rồi. Muốn cô bé cứu hai người trưởng thành khi xe đang chạy trên 120km/giờ, quả thực là làm khó cô bé.
Bởi vì cảnh sát giao thông và cảnh sát hình sự chuẩn bị tập trung lại ngay lập tức, Lưu Kiều không tiện biến về nguyên hình, cô bé liền yên tâm mà ngồi ở trong túi áo của Ngu Hàn Giang. Cô bé nói: "Đội trưởng Ngu, em cảm thấy Trình Thiếu Phong này là bị diệt khẩu."
Không quá lâu sau, cảnh sát giao thông, cảnh sát hình sự và cả xe cứu thương đều đến. Cảnh sát giao thông nhanh chóng phong tỏa đường đi để điều tra hiện trường. Tài xế chiếc xe tải lớn kia một người đàn ông đứng tuổi mặt mũi đầy râu, vẻ mặt đưa đám mà nói: "Trời tối quá, tôi thật sự không biết ở bên cạnh có xe..."
Ngu Hàn Giang cũng không tin lời ông ta, hắn tới trước mặt đội trưởng đội cảnh sát giao thông rồi nói: "Người ngồi trong chiếc xe này là nhân chứng quan trọng trong vụ án hình sự mà tôi đang điều tra. Tôi có đầy đủ lý do nghi ngờ bọn họ bị diệt khẩu. Tôi cần phải bắt người tài xế gây ra chuyện này về để thẩm tra rõ ràng."
Bên cảnh sát giao thông cực kỳ hợp tác: "Đội trưởng Ngu, anh đợi chúng tôi cho ông ta làm ghi chép xong thì dẫn người về nhé. Vô tình gây tai nạn và cố ý giết người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, hình phạt cũng bất đồng, chúng tôi hiểu."
Xe của Trình Thiếu Phong đột ngột phát nổ, Trình Thiếu Phong ngồi ở ghế trước đã bị nổ tan tành, mui xe phía trước đã hoàn toàn bị thiêu hủy. Thế nhưng, Trần Diệp Hoa vốn hôn mê ở ghế sau xe vẫn còn thoi thóp. Bác sĩ cấp cứu đi theo xe cứu thương lập tức nói: "Người phụ nữ này còn cứu được."
Ngu Hàn Giang chấn kinh, lập tức đi qua nói: "Nhờ các anh cố hết sức cứu chữa, một khi cô ta tỉnh lại thì hãy báo cho tôi đầu tiên."
Bác sĩ thận trọng gật đầu, dùng xe cứu thương đưa Trần Diệp Hoa rời đi.
Ngu Hàn Giang và cảnh sát giao thông bàn giao công tác xong xuôi, hắn mang theo tài xế gây chuyện về sở cảnh sát, tiến hành thẩm tra.
Miệng gã tài xế này cực kỳ kín, ông ta khăng khăng một mực chuyện này chỉ là ngoài ý muốn. Ông ta giải thích: "Tôi chở hàng đã liên tục tám giờ trên đường cao tốc, thực sự quá mệt. Lúc chuyển làn tôi quên nhìn kính chiếu hậu, thực sự không chú ý tới việc xe của họ ở đằng sau..."
Ngu Hàn Giang lấy video giám sát trên đường ra: "Vì sao ông lại dừng xe trên làn đường khẩn cấp suốt năm phút liền?"
Tài xế gãi đầu nói: "Tôi.. dừng đi vệ sinh."
Tài xế bị ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào khiến da đầu tê dại, ông ta rời mắt đi nơi khác: "Cái này... chỉ có thể nói là anh Trình kia khá xui xẻo. Tôi cũng không cố ý, tôi thật sự không phát hiện ra mà, tôi chỉ mắc tiểu, cần đi vệ sinh..."
Ông ta vẫn luôn cãi bướng, Ngu Hàn Giang đành phải tạm giữ ông ta lại trước, chờ điều tra xong bối cảnh của người này rồi tính tiếp.
Sau khi thẩm vấn tài xế xong, Ngu Hàn Giang mang theo cơ thể mệt mỏi của mình, cùng Lưu Kiều tới khách sạn tập trung lại với đồng đội.
Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt đã thu hẹp được phạm vi của 50 người bị tình nghi về lại 10 người.
Thấy Ngu Hàn Giang mang theo Lưu Kiều đã trở lại nguyên hình quay về, Khúc Uyển Nguyệt lập tức chạy lại nắm lấy tay Lưu Kiều, sốt sắng hỏi: "Tiểu Kiều, em có sao không? Chị thấy thầy Tiêu nhắn trong nhóm chat là xe của Trình Thiếu Phong phát nổ, em còn ở trên xe, bọn chị đều sợ chết khiếp!"
Tiêu Lâu biết được tin này qua truyền "ý hợp tâm đầu", anh đã báo lại cho đồng đội trước tiên.
Mặt Lưu Kiều vẫn tái nhợt, cô bé lắc đầu: "Em không có chuyện gì, cũng may cửa sổ xe vỡ ra một lỗ, em bay ra ngoài được. Nhưng mà em lại không thể mang theo Trình Thiếu Phong, manh mối ở chỗ hắn ta đứt đoạn rồi..."
Long Sâm an ủi nói: "Em đừng tự trách. Đây rõ ràng là chuyện mà người giữ cửa đã sắp xếp sẵn. Nếu như chúng mình có thể bắt được Trình Thiếu Phong thuận lợi thì vụ án này quá dễ rồi, hắn ta hẳn phải biết được rất nhiều."
Khúc Uyển Nguyệt cũng nói: "Đúng vậy, manh mối có thể điều tra từ từ. Em không có chuyện gì là được."
Trong lòng Lưu Kiều ấm áp, cô bé nhận cốc nước ấm mà Khúc Uyển Nguyệt đưa cho mình, uống mấy ngụm rồi mới nói: "Tuy rằng không thể bắt được Trình Thiếu Phong, nhưng em cũng đã biết được kha khá tin tức từ cuộc nói chuyện của hắn và Trần Diệp Hoa."
Cô bé kể lại toàn bộ ân oán gia đình nhà họ Trình, cùng việc Trình Thiếu Vũ cùng b*c bạn gái của em trai, Trần Diệp Hoa phải đi tha hương, đến khi quay về lại phải tìm Trình Thiếu Phong xin giúp đỡ vì con gái cho đồng đội.
Ngu Hàn Giang nghe vậy không khỏi nhíu mày: "Nói như vậy, là Trình Thiếu Phong hỗ trợ liên hệ với "nguồn cung" trái tim cho con gái của Trần Diệp Hoa?"
Lưu Kiều gật đầu: "Em cũng bất ngờ lắm, em vốn cho rằng bố của con gái Trần Diệp Hoa là Trình Thiếu Vũ, cho nên cô ta mới tìm Trình Thiếu Vũ giúp đỡ. Không ngờ mối tình đầu của cô ta lại là Trình Thiếu Phong, hơn nữa Trình Thiếu Phong thực sự bằng lòng giúp đỡ."
Long Sâm cảm khái mà nói: "Thật ra thì Trình Thiếu Phong này lại si tình với Trần Diệp Hoa phết nhỉ?"
Lưu Kiều tán đồng mà nói: "Nhìn ra được mà. Con của bạn gái không phải con hắn, hắn ta cũng bằng lòng giúp đỡ tìm tim để ghép, hẳn phải si tình lắm. Em ngờ rằng Trình Thiếu Phong là một nhân vật tai to mặt lớn trong tổ chức, hắn biết quá nhiều nên mới bị diệt khẩu."
Cô bé hít sâu, sắp xếp suy nghĩ một chút rồi nói: "Trình Thiếu Phong tốt nghiệp từ Đại học Y, chúng ta đã chú ý tới điểm này. Hắn có thể tìm được 'nguồn cung tim' cho cô bé, nói không chừng hắn ta cũng biết nguồn gốc quả tim của anh trai mình. Hắn từng nhắc tới một người gọi là 'anh Vinh', trên đường tới sân bay cũng gọi điện thoại cho 'anh Vinh' này. Vừa mới nói chuyện với 'anh Vinh' này xong thì hắn ta đã bị đâm chết, anh Vinh này hẳn cũng là nhân vật cấp cao trong tổ chức."
"Ừ. Tội gây tai nạn giao thông không phụ thuộc vào việc anh có tông chết người hay không, mà phụ thuộc vào việc anh có bỏ trốn sau đó hay không. Nếu như anh chủ động báo nguy, hoặc là ở yên đó chờ cảnh sát giao thông tới giải quyết thì cho dù có phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về sự cố, thì thời gian thụ án cũng không dài."
Ngu Hàn Giang dừng một chút rồi giải thích tiếp: "Nếu như 'anh Vinh' kia ra điều kiện đủ tốt, ví dụ như gã cho ông ta vài triệu để đâm chết Trình Thiếu Phong, vậy tài xế hoàn toàn có thể chắc chắn một mực rằng mình chỉ gây tai nạn ngoài ý muốn. Như vậy, ông ta chỉ cần ngồi tù ba năm là có thể kiếm được mấy triệu. Có vài người đúng là bằng lòng mạo hiểm như thế."
"Nhưng nếu như chúng ta điều tra ra được ông ta nhận được lợi ích mà cố ý giết người, vậy thì ông ta sẽ bị tử hình, đúng không ạ?"
"Dạ, người kia chắc hẳn chính là người muốn báo thù kia."
Tiêu Lâu nghe được đối thoại của bọn họ qua truyền "ý hợp tâm đầu", anh cũng cảm thấy đầu mình đau như búa bổ.
Vụ án lần này phải kéo tơ lột kén, kéo từng sợi mới lộ ra từng vòng. Phát hiện một kẻ khả nghi thì sẽ dẫn ra càng nhiều người đáng nghi ngờ, càng điều tra lại càng phức tạp...
Ban đầu vốn chỉ là vụ án chặt xác Trình Thiếu Vũ, sau đó lại xuất hiện thêm người chết là Lưu Nhậm Viễn, Tề Triệu Minh, Trần Vũ Thanh, Vương Nguy,... Sau đó lại tìm được Vu Phú Quý trộm cướp phải ngồi tù, rồi tìm ra được quan hệ giữa Trần Diệp Hoa và anh em nhà họ Trình.
Bây giờ, Trình Thiếu Phong cuối cùng cũng xuất hiện lại đột nhiên bị diệt khẩu, dẫn ra người ở sau lưng hắn ta.
Mà "từ khóa" đã nối bọn họ lại với nhau, chính là "cấy ghép nội tạng".
Tiêu Lâu hít sâu, gõ một tin nhắn qua: [Còn một manh mối nữa, cái này tôi cũng vừa tra ra được hôm nay.]
Anh dừng một chút, gửi một tấm ảnh chụp chung vào nhóm chat: [Hôm nay trong lúc tìm kiếm những tin tức về Trình Thiếu Phong ở Đại học Y trên trang web trường bất ngờ phát hiện, Triệu Sâm và Trình Thiếu Phong là bạn học cùng trường, Triệu Sâm là đàn anh của Trình Thiếu Phong. Khi tham gia cuộc thi nghiên cứu khoa học, Trình Thiếu Phong và Triệu Sâm vừa hay chung một đội, hai người cùng nhau lên sân khấu nhận thưởng, còn có một tấm ảnh chụp chung.]
Mọi người: "................"
Nhìn Triệu Sâm và Trình Thiếu Phong khi còn trẻ trong ảnh chụp, da đầu mọi người không khỏi tê dại. Dù sao thì, Triệu Sâm cũng từng tàn nhẫn mà phanh thây em họ, giết chết vợ mình, còn Trình Thiếu Phong cũng có khả năng liên quan tới việc mua bán nội tạng.
Hai người này đứng chung một chỗ, nụ cười của cả hai quả thực khiến người ta sởn tóc gáy.
Tiêu Lâu bất đắc dĩ mà kết luận: [Triệu Sâm quen biết Trình Thiếu Phong, xem ra tôi lại phải đi tìm bác sĩ Triệu mà tâm sự rồi. Tôi muốn biết đàn em này của gã khi ở trong trường có quan hệ thân thiết với những ai.]
Thiệu Thanh Cách đau đầu mà nói: [Nhắc tới Triệu Sâm là tim tôi bất ổn rồi đấy. Cứ nghĩ tới trong tim mình có ba cái stent là do chính tay gã đặt vào, tim tôi lại muốn bãi công.]
Tiêu Lâu đáp: [Thôi mà sếp Thiệu, đừng nghĩ tới chuyện Triệu Sâm đã phẫu thuật cho anh nữa.]
Thiệu Thanh Cách gửi tới một loạt emoji bất đắc dĩ.
Ngu Hàn Giang nói: [Gã là hung thủ trong Mật thất 2 Cơ, nhưng trong mật thất này, gã thực sự là một nhân chứng quan trọng.]
Tiêu Lâu căng da đầu mà nói: [Bên Triệu Sâm giao cho tôi đi, dù sao thì tôi cũng là đồng nghiệp của gã, khá dễ điều tra. Vụ án này tuy rằng rất phức tạp, nhưng chúng ta có nhiều người, đoàn kết là sức mạnh, mọi người cùng cố lên!]
Diệp Kỳ dùng phiên bản dành cho thiếu nhi mà gửi tin nhắn tới: [Em và chú Mạc đã tới nơi rồi, đi ô tô suốt ba giờ liền, em ê hết cả mông! Trời đã tối rồi, thị trấn nhỏ này chẳng có mấy ai trên đường cả, ngày mai hai chú cháu tụi em sẽ bắt đầu hành động.]
Ngu Hàn Giang nhắc nhở: [Trình Thiếu Phong vừa mới bị diệt khẩu, hai người cũng phải thật cẩn thận. Chú Chung kia biết rất nhiều chuyện, nói không chừng cũng sẽ bị diệt khẩu. Nhớ kỹ, nhất định phải bảo đảm an toàn cho chính mình!]
Diệp Kỳ và lão Mạc đồng loạt gửi tới mấy emoji gật đầu.
Ngu Hàn Giang cuối cùng cũng được thở ra một hơi.
Manh mối rất nhiều, cũng may Trình Thiếu Phong đã xuất hiện, bọn họ đã chạm được tới trung tâm của tổ chức.
Trước mắt có ba đầu mối có thể điều tra, bao gồm chú Chung, Vu Phú Quý và Trình Thiếu Phong. Bên cạnh đó, còn có quả thận của Lưu Nhậm Viễn đã được ghép cho một bệnh nhân nữ kia, tuyến này cũng đang do Tiêu Lâu điều tra.
Chỉ cần có thể bắt được "anh Vinh" bí ẩn kia, mọi thứ đều có thể giải quyết rõ ràng!