Sáng nay, Tiêu Lâu đã dùng máy tính tìm kiếm chuyên mục "Cựu sinh viên" trên diễn đàn Đại học Y. Chuyên mục này chuyên cung cấp thông tin liên lạc cho các sinh viên cùng khóa có thể tìm kiếm và liên hệ với nhau sau khi ra trường. Tiêu Lâu nhanh chóng tìm được tài liệu của Trình Thiếu Phong và đàn anh Lâm Dung Dung của hắn ta.
Trình Thiếu Phong và Lâm Dung Dung đều thuộc khoa Y học lâm sàng. Năm Trình Thiếu Phong nhập học, Triệu Sâm và Lâm Dung Dung đều đã học năm ba, hơn Trình Thiếu Phong hai năm. Vừa hay trong khoa Ngoại tổng hợp có một anh bác sĩ tên Lý Nhiên là bạn học của Lâm Dung Dung, vì thế đến giờ nghỉ trưa, Tiêu Lâu bưng một tách cà phê tới tìm anh đồng nghiệp này để khách sáo mấy câu.
Tiêu Lâu hỏi tình hình mấy bệnh nhân mà anh ta đang chịu trách nhiệm trước, sau đó lại chuyển đề tài sang Lâm Dung Dung: "Đúng rồi, bác sĩ Lý, anh tốt nghiệp từ Đại học Y nhỉ? Anh có biết Lâm Dung Dung lớp 1 khoa Lâm sàng không?"
Lý Nhiên cười nói: "Lâm Dung Dung? Đương nhiên là tôi biết chứ, cậu ta học cùng lớp với tôi luôn đó. Thời đại học còn từng ở chung ký túc xá với tôi kia."
Mỗi ngày Tiêu Lâu đi làm đều có thể gặp được bác sĩ Lý này, không ngờ một nhân vật có manh mối quan trọng như thế thật ra lại ở ngay bên người mình. Tiêu Lâu lấy ghế ngồi xuống bên cạnh, vừa uống cà phê vừa thuận miệng hỏi: "Bạn cùng phòng này của anh tốt nghiệp xong đi đâu rồi? Hình như không làm ở bệnh viện chúng ta nhỉ?"
"À, tôi có một người bạn, hồi đại học vừa hay là anh em tốt của anh ta. Hôm qua anh ấy còn hỏi tôi đấy, muốn nhờ tôi hỏi thăm tin tức của anh ta một chút."
"Ồ? Các anh không liên lạc với bạn cùng phòng thời đại học sao?"
"Quan hệ của cậu ta với mọi người không tốt à?"
"Thi đậu nhưng không học lên sao? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Một suy đoán xẹt qua trong óc Tiêu Lâu, anh tiếp tục hỏi: "Có phải điều kiện nhà Lâm Dung Dung không tốt lắm không? Anh ta không có tiền làm phẫu thuật ghép thận cho mẹ mình?"
"Sau khi mẹ qua đời, anh ta không thi lên thạc sĩ nữa sao? Dựa vào thành tích kia, anh ta ôn tập thêm một năm nữa là có thể thi đậu mà?"
"Trình Thiếu Phong... gọi anh ta là 'đàn anh' sao?"
"Đúng vậy. Lâm Dung Dung vốn học trước Trình Thiếu Phong hai năm mà, gọi 'đàn anh' cũng hợp lý chứ nhỉ."
Sau khi Tiêu Lâu nghe ngóng xong, cuối cùng anh cũng có thể chải chuốt lại rõ ràng tiền căn hậu quả.
Thời đại học, Trình Thiếu Phong và Lâm Dung Dung rất thân thiết, Lâm Dung Dung đã giúp đỡ Trình Thiếu Phong rất nhiều. Hắn ta hẳn là vô cùng kính trọng người "đàn anh" này, lúc còn ở trường gọi "đàn anh" là vì lễ phép, sau khi tốt nghiệp gọi "Anh Dung" cũng hợp tình hợp lý.
Mẹ của Lâm Dung Dung chết vì bệnh nhiễm trùng đường tiểu. Anh ta học y nhiều năm nhưng lại không thể cứu được người thân duy nhất của mình, nản lòng thoái chí nên từ bỏ việc học lên nghiên cứu sinh. Hơn nữa, gia cảnh anh ta từ nhỏ đã nghèo khó, nói không chừng sẽ vì vậy mà vặn vẹo tâm lý, đi lên con đường phạm pháp, dựa vào những kiến thức y học đã có để kiếm chác lợi nhuận kếch xù.
Đề tài thi nghiên cứu sinh của anh ta vốn là Tim mạch, trong kỳ thực tập cũng tới khoa Tim mạch làm trợ thủ trong phòng phẫu thuật, rõ ràng anh ta có hứng thú với việc phẫu thuật mổ tim. Anh ta có thể tự học đàn guitar, cho thấy đây là một người thông minh. Tuy rằng không trở thành bác sĩ, nhưng chỉ cần lý thuyết cơ sở của anh ta vững chắc, tự học mấy năm rồi có thi thể để luyện tập thêm, nói không chừng anh ta có thể tự học được việc cắt bỏ tim hay thận,... Nhưng bởi vì anh ta không có kinh nghiệm lâm sàng, cho nên khó mà tránh được việc xuất hiện sơ hở trong quá trình phẫu thuật, cũng vì thế mới gây ra biến chứng hậu phẫu cho một số người, khiến bọn họ tử vong.
Tiêu Lâu càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình rất hợp lý, anh lập tức nói lại những tin này cho Ngu Hàn Giang.
Đồng thời, Tiêu Lâu còn đưa ra nghi hoặc của chính mình: "Trước mắt, vẫn có chỗ mà em không hiểu được. Hoàn cảnh nhà Lâm Dung Dung khó khăn, trong nhà hẳn là cũng không có thân thích gì có quyền có thế, anh ta khó mà có thể thành lập cả một tổ chức buôn nội tạng có quy mô khổng lồ được. Em thiên về việc anh ta là bác sĩ phụ trách mổ lấy nội tạng, chứ không phải là thủ lĩnh của tổ chức này hơn."
Ngu Hàn Giang đã cho người đi điều tra toàn bộ hồ sơ hộ khẩu, công việc, dòng tiền trong ngân hàng và quan hệ xã hội của tất cả các nghi phạm trước đó, cho nên sau khi nghe phân tích của Tiêu Lâu, hắn tán đồng mà nói:
"Hiềm nghi của Lâm Dung Dung đúng là rất cao. Kết quả điều tra bên tôi cho thấy, sau khi tốt nghiệp, anh ta không làm bác sĩ mà tới một công ty dược phẩm để làm việc, làm nghiên cứu trong bộ phận điều chế nghiên cứu. Công ty mà anh ta làm việc tên là "Dược phẩm Hoa Hâm", trước mắt đã bị Cục Quản lý Dược phẩm hủy giấy phép kinh doanh. Ông chủ của công ty này... em đoán xem là ai?"
"Không ngờ liên hệ giữa bọn họ lại là như thế... Vậy sau khi Vinh Thành đi tù, Lâm Dung Dung đã đi về đâu?"
"Người phụ nữ đã mua nhà của Hạ Dung kia sao? Đừng nói là cô ta có liên quan tới những người này nhé."
"Ừ. Cô ta là một phú bà đấy, trước kia từng kinh doanh thiết bị máy móc y tế. Cô ta có một người anh trai là doanh nhân bất động sản lớn nhất thành phố này, hạng mục Sơn trang Cẩm Tú chính là do công ty anh trai cô ta thực hiện. Cô ta và Vinh Thành từng có quan hệ yêu đương. Năm đó, khi Vinh Thành bị bắt, cảnh sát cũng từng nghi ngờ cô ta nhưng không có chứng cứ. Tất cả máy móc y tế của công ty cô ta đều có nguồn gốc và đích đến rõ ràng, tất cả các dòng tiền đều vô cùng sạch sẽ. Sau khi Vinh Thành đi tù, cô ta và Vinh Thành đã chia tay, mấy năm nay cũng không hề đến thăm tù, thoạt nhìn cả hai đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ."
Ngu Hàn Giang cầm bút lên, vừa gạch chân những điểm quan trọng trong tài liệu vừa nói: "Tra tới tra lui, tôi phát hiện mối liên hệ giữa những người này cực kỳ chặt chẽ."
Thế nhưng, ai là người đáng nghi ngờ nhất?
Ngu Hàn Giang gửi toàn bộ các manh mối đã điều tra được vào nhóm chat, đồng đội mình nhìn thôi cũng thấy đau dầu.
Tiêu Lâu cẩn thận xem xét lại tài liệu về những người này, gõ chữ nói: [Khả năng Lâm Dung Dung là bác sĩ phẫu thuật ở phòng khám chui kia rất cao, thế nhưng tôi cảm thấy anh ta không phải là 'anh Vinh' trong lời Trình Thiếu Phong. Lúc Lưu Kiều theo Trình Thiếu Phong tới sân bay, Trình Thiếu Phong gọi điện báo cáo với 'anh Vinh' này rằng nửa giờ sau sẽ đến. Có thể thấy, 'anh Vinh' này là một nhân vật rất có mặt mũi, Trình Thiếu Phong chạy trốn cũng phải báo cáo lại cho gã. Hơn nữa, 'anh Vinh' còn sắp xếp cho tài xế đâm chết Trình Thiếu Phong diệt khẩu... Lâm Dung Dung không có bản lĩnh như thế đâu nhỉ? Liệu có phải là ông chủ Vinh của công ty dược phẩm kia không?"
Công ty dược phẩm của ông chủ Vinh kia bán thuốc giả, kiếm được không ít lợi nhuận từ tiền bẩn. Tuy rằng tài sản của gã nhất định sẽ bị tịch thu khi bị bỏ tù, nhưng ai biết được gã có di dời tài sản ra nước ngoài từ trước hay không? Hơn nữa, Ngu Hàn Giang lúc trước cũng tra ra được, lần xuất hiện cuối cùng của gã là ở sân bay quốc tế. Rốt cuộc là gã thực sự xuất ngoại, hay là dùng lý do xuất ngoại để che giấu, chuẩn bị thứ gì đó?
Nói không chừng năm đó khi bán thuốc giả, gã đã bắt đầu xây dựng tổ chức ngầm buôn lậu nội tạng này rồi?
Nhiều người tình nghi có chữ "Róng" trong tên như vậy, ai là "anh Vinh", ai là thành viên tổ chức, ai lại là mục gây nhiễu đây?
[Chu Thanh Vinh, bị tịch thu và tiêu hủy giấy phép hành nghề y vì tội ngộ sát. Lâm Dung Dung, nản lòng hết hy vọng với y học vì việc mẹ mình qua đời. Hai người này đều có khả năng tâm lý vặn vẹo đến mức cực đoan, biến thành đao phủ trong phòng phẫu thuật dởm kia.]
[Vinh Thành, ông chủ công ty dược phẩm, cực kỳ giàu có, từng có tiền sử bán thuốc giả. Hạ Dung, có một số tiền lớn không rõ nguồn gốc, hơn nữa còn có cậu ruột là trợ lý của bố Thiệu Thanh Cách., mở CLB giải trí nên quen biết rất nhiều người quyền quý. Hai người này đều có đủ vốn tài sản và quyền lực để thành lập tổ chức buôn bán nội tạng khổng lồ."
[Còn có Nhiếp Vinh, từng phạm tội tham ô công quỹ phải vào tù. Tuy rằng nghi ngờ không cao, nhưng cũng không thể hoàn toàn loại trừ được.]
Long Sâm nhìn mà đau đầu, day day thái dương rồi nói: [Tôi cảm thấy ai cũng đáng nghi, nhưng ai cũng lại thiêu thiếu một chút.]
Khúc Uyển Nguyệt nói: [Tôi cũng cảm thấy thế, chúng ta liên tục rút củ cải ra bùn thế này, mấy nghi phạm này liên quan tới nhau, liệu có phải chúng ta chỉ mới tiếp xúc được rìa ngoài của tổ chức, còn trung tâm chân chính thì vẫn chưa chạm đến?]
Ngu Hàn Giang đưa ra một câu hỏi: [Mọi người cảm thấy người mà Trình Thiếu Phong gọi là "anh Vinh" này, trong tên nhất định phải có chữ "Vinh" sao?]
Mọi người đọc được câu này, trong lòng đều nao nao.
Xuất phát từ tư duy quán tính, thấy Trình Thiếu Phong gọi "anh Vinh", bọn họ đều nghĩ rằng đối phương hoặc tên là "XX Vinh", hoặc là họ Vinh...
Nhưng lỡ đâu, "anh Vinh" này chỉ là một danh hiệu thì sao?
Ngu Hàn Giang nói: [Chúng ta vẫn cần phải tiếp tục điều tra những người này. Bây giờ tôi sẽ đến thị trấn Thanh Thủy. @Tiểu Diệp, @lão Mạc, ngày mai hai người cùng tôi tham gia tiệc mừng thọ 60 tuổi của chú Chung với tôi.]
Tiêu Lâu dùng truyền "ý hợp tâm đầu" nói: "Em đi cùng với anh."
Anh cứ có linh cảm ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì đó, loại dự cảm bất tường này khiến Tiêu Lâu không thể yên tâm về lần hành động này của Ngu Hàn Giang.
Ngu Hàn Giang nói: "Mấy ngày nay em có được nghỉ ngơi tử tế đâu, Tiểu Diệp và lão Mạc đều ở đây, em không cần đi xa như thế. Em cứ ở bệnh viện chờ tin của tôi là được."
Tiêu Lâu cố chấp nói: "Ngày mai em xin nghỉ một ngày, đi với anh một chuyến."
Biết Tiêu Lâu lo lắng cho mình, Ngu Hàn Giang cũng không tiện từ chối, hắn chỉ có thể nói: "Được rồi, vậy 6 giờ chiều nay tôi sẽ qua bệnh viện đón em."
- - -
6 giờ chiều, Tiêu Lâu xin nghỉ phép, quay về phòng trực thay quần áo rồi tới chỗ đã hẹn Ngu Hàn Giang.
Hai người cùng nhau ăn cơm tối, Ngu Hàn Giang lái xe chở Tiêu Lâu xuất phát. Để tránh gây động tĩnh quá lớn, lần này hắn không dùng xe cảnh sát mà chỉ dùng xe tư nhân của mình. Chiếc xe nhanh chóng tiến vào đường cao tốc, Tiêu Lâu ngồi ở ghế phó lái, đầu nghiêng nghiêng chẳng biết đang tự hỏi cái gì.
Ngu Hàn Giang nhìn sườn mặt của anh, thấp giọng hỏi: "Nghĩ cái gì mà nghiêm túc vậy em?"
Tiêu Lâu suy tư mà chau mày: "Em cứ cảm thấy chúng ta đã bỏ sót một manh mối quan trọng nào đó."
Ngu Hàn Giang nói: "Những thứ nên tra tôi đều đã điều tra cả, còn thiếu cái gì?"
Tiêu Lâu cẩn thận suy nghĩ, hai mắt chợt sáng lên. Anh quay đầu lại, nhìn hắn mà nói: "Đúng rồi, thận của Lưu Nhậm Viễn! Lúc đầu khi phát hiện Lưu Nhậm Viễn không có thận ở nhà xác, không phải chúng ta đã nghi ngờ thận của hắn ta được ghép cho sếp Thiệu hay sao? Kết quả gene không tương thích, thận của sếp Thiệu đến từ shipper cơm hộp Vương Nguy. Thận của Lưu Nhậm Viễn được ghép cho một bệnh nhân nữ, người này tên La Vũ Vi. Anh đã điều tra người này chưa?"
Ngu Hàn Giang im lặng một lát, mới thấp giọng nói: "Tin mà em đã nói cho tôi, đương nhiên là tôi sẽ điều tra không sót cái nào. Chẳng qua, kết quả điều tra đáng thất vọng lắm. Khoảng gần cuối năm ngoái, La Vũ Vi này đã chết ở nhà mình."
Tiêu Lâu không khỏi nhíu mày.
Còn có điều gì đã bị bọn họ bỏ sót sao?
Cô giáo Khúc nói "Rút củ cải ra bùn", có lẽ tất cả những cái này đều chỉ là lớp "cặn bùn" đó, vậy "cái rễ" thực sự của củ cải này rốt cuộc ở đâu?
_____________________________
(*) Nhiễm trùng đường tiểu (nhiễm trùng đường tiết niệu – UTI) là một trong những bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn thường gặp nhất ở phụ nữ, chiếm gần 25% tổng số các bệnh nhiễm trùng. Khoảng 50-60% phụ nữ sẽ phát triển UTI trong cuộc đời của họ. Bệnh xảy ra khi vi khuẩn xâm nhập vào đường tiết niệu, nhân lên và gây viêm. Vi khuẩn thường đến từ ruột hoặc phân rồi đi vào niệu đạo.