(*) Mình chú thích cuối chương để đảm bảo không tiết lộ nội dung truyện.
Cùng thời gian, Tiêu Lâu trong ca trực đêm ở bệnh viện đang trên đường tới khoa Tim mạch.
Anh nhìn bảng chia ca, phát hiện đêm nay vừa hay là ca trực của Triệu Sâm. Tiêu Lâu đi tới văn phòng bác sĩ, quả nhiên nhìn thấy Triệu Sâm đeo kính gọng bạc, mặt mày bình tĩnh ngồi trước máy tính ghi chép bệnh án.
Mỗi lần nhìn thấy Triệu Sâm, anh đều không nhịn được mà nhớ lại cảnh tượng gã chặt xác thi thể em họ ở cửa 2 Cơ kia.
Tiêu Lâu cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, đi về phía gã, mỉm cười nói: "Hôm nay bác sĩ Triệu cũng trực đêm à?"
Triệu Sâm nhạt giọng mà "Ừ" một tiếng: "Bác sĩ Tiêu tìm tôi có chuyện gì sao?"
Tiêu Lâu thuận tay đặt một lẵng hoa quả lên bàn Triệu Sâm, nói: "Thanh Cách xuất viện xong thấy trong người khỏe hẳn, nên anh ấy nhờ tôi tới cảm ơn anh, ca phẫu thuật thành công lắm. Đây là chút lòng thành của anh ấy nhờ tôi gửi cho anh."
Còn lâu Thiệu Thanh Cách mới cảm ơn Triệu Sâm, y không bị Triệu Sâm dọa tới mức tim ngừng đập đã là may mắn lắm rồi.
Đương nhiên, cái lẵng hoa quả này chính là dùng "tiền lì xì" sếp Thiệu phát cho, mượn danh nghĩa Thiệu Thanh Cách một chút cũng coi như thuận nước dong thuyền. Bằng không, anh đột nhiên chạy tới tìm Triệu Sâm nói chuyện, Triệu Sâm nhất định sẽ sinh nghi ngờ.
Quả nhiên, nhìn thấy lẵng hoa quả Triệu Sâm mới xoay người, gã đẩy gọng kính trên mũi, cười nói: "Anh Thiệu khách khí quá, đây là chuyện tôi nên làm. Tuy rằng phẫu thuật rất thành công, nhưng cũng không thể sơ suất được, anh nhớ nhắc nhở anh ta uống thuốc đúng giờ. Tất cả thuốc tôi kê cho anh ta đều là thuốc khống chế xơ cứng mạch máu và chống hình thành cục máu đông, phải uống lâu dài."
Tiêu Lâu gật đầu: "Đương nhiên, tôi sẽ nhắc anh ấy."
Có lẽ Triệu Sâm trực đêm cũng đói bụng, gã lấy hoa quả trong lẵng ra rửa sạch để lên đĩa, còn mang một ít đi đưa cho mấy cô y tá đang trực trong phòng.
Lúc này đã là đêm khuya, cả bệnh viện đều yên tĩnh đến lạ.
Tiêu Lâu ngồi ở văn phòng, vừa ăn trái cây vừa câu được câu không mà nói chuyện với Triệu Sâm: "Khoa Tim mạch của các anh cứ hai ngày lại phải trực đêm một lần, vất vả thật đấy nhỉ?"
"Vẫn kém Trưởng khoa Nội trú là anh đấy, không phải anh ngày nào cũng phải trực đêm sao?"
Hai người yên lặng ăn trái cây một lát, Tiêu Lâu sắp xếp lại suy nghĩ xong mới vờ như trong lúc nói chuyện phiếm lơ đãng hỏi: "Đúng rồi, lúc Thanh Cách xuất viện tôi mới biết được anh ấy và thiếu gia nhà họ Trình kia là bạn bè, chính là Trình Thiếu Vũ mà anh và chủ nhiệm Lâm phẫu thuật ghép tim cho ấy. Hình như anh ta còn có một người em trai tên là Trình Thiếu Phong thì phải? Nghe nói hắn từng học y, sau đó lại bỏ y làm kinh tế. Anh có quen hắn ta không?"
Ánh mắt lạnh băng của gã đàn ông này như phản chiếu lại ánh sáng xanh lạnh lẽo của đèn huỳnh quang, ánh mắt sắc lạnh của gã nhìn chằm chằm Tiêu Lâu, đến mức trái tim anh khẽ run lên, lông tơ trên sống lưng đều dựng ngược lên cả. Anh cố kìm nén để mình không chạy trốn, tiếp tục nói: "Tôi nghe Thanh Cách nói, quan hệ của hai anh em nhà này không tốt lắm. Nhưng mà, Trình Thiếu Phong trước kia cũng từng học ở Đại học Y, là bạn cùng trường của anh ấy..."
Tiêu Lâu bị hắn nhìn chằm chặp tới mức da đầu tê dại, ngoài mặt vẫn phải tỏ vẻ trấn định, giữ nụ cười lễ phép: "Khụ, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi. Hai người các anh không cùng ngành, có lẽ hai người cũng không quen biết."
"Kia cũng không phải, có thể thấy rõ là hắn rất thích học y, lúc còn ở trường đã viết được mấy luận văn không tồi. Đột nhiên từ bỏ là vì trong nhà xảy ra chuyện. Bố của hắn năm đó bị chẩn đoán mắc chứng Alzheimer (**), nếu hắn còn không quay về, người anh trai kia chắc chắn sẽ không chừa cho hắn một xu."
Triệu Sâm cười lạnh một cái, nói: "So với gia sản vài tỷ kia, sở thích gì đó đều không đáng nhắc tới."
Chứng Alzheimer, cũng chính là chứng suy giảm trí nhớ của người già, là một bệnh thoái hóa ở não bộ con người, rất khó điều trị. Người mắc chứng bệnh này sẽ dần dần quên đi quá khứ, thậm chí còn có thể không nhận ra được người thân của mình.
Bố mắc chứng bệnh này, nếu như Trình Thiếu Phong không quay về nhà họ Trình, khả năng cao hắn sẽ bị anh mình đuổi ra khỏi nhà thật. Trước khi bố mình hoàn toàn mất trí nhớ, hắn cần phải giành được phần quyền lợi thuộc về mình kia, cho nên việc bỏ thi thạc sĩ vội vã về nhà về tình có thể tha thứ.
"Ừ, hắn là một người rất thông minh. Chương trình học của Khoa Y nặng như thế, hắn còn có thể học thêm cả chương trình của Khoa Kinh tế. Chuyện hắn có hứng thú với Y học là thật, nhưng trên thực tế, rất có thể hắn đã thi vào Khoa Y để khiến anh trai mình buông cảnh giác. Khi tốt nghiệp, hắn vốn dĩ có thể lấy hai bằng cử nhân Kinh tế và cử nhân Y, nhưng hắn chỉ lấy mỗi bằng Y học."
Triệu Sâm dừng một chút, nửa cười nửa không mà nói: "Công tử nhà giàu ấy mà, tính toán nhỏ trong lòng nhiều lắm. Hồi trước lúc nào cũng theo đuôi tôi gọi một câu sư huynh hai câu sư huynh, sau khi tốt nghiệp rất nhiều năm không thèm liên hệ. Kết quả khi anh trai hắn phải làm phẫu thuật ghép tim, biết được bệnh viện chúng ta là nơi tốt nhất, hắn lại thân thiến mà gọi tôi là sư huynh đấy."
Xem ra, Triệu Sâm còn chưa biết Trình Thiếu Vũ đã chết, Trình Thiếu Phong bị diệt khẩu, giống như cũng không hề biết tới sự tồn tại của tổ chức buôn bán nội tạng kia. Nếu không, Triệu Sâm cũng không kể nhiều chuyện liên quan tới Trình Thiếu Phong cho Tiêu Lâu như vậy.
"À, đúng là có một người đấy, tên là Lâm Dung Dung. Người này thân thiết với hắn lắm."
"Là nam đấy, học cùng khóa với tôi, xem như là đàn anh của Trình Thiếu Phong. Trình Thiếu Phong muốn học hai chuyên ngành cùng lúc, lúc có tiết trùng thì hắn sẽ tới khoa Kinh tế nghe giảng. Chương trình học bên khoa Y sẽ nhờ Lâm Dung Dung chép bài cho hắn, hắn nhìn một chút cũng có thể thi được điểm cao rồi."
"Xem ra, Lâm Dung Dung đã giúp hắn rất nhiều nhỉ?"
Đúng lúc này, điện thoại của Triệu Sâm đột ngột vang lên, có một bệnh nhân nữ ở khoa Sản đột phát bệnh tim, mời người ở khoa Tim mạch qua thăm khám. Triệu Sâm đứng lên mặc áo blouse vào, nói: "Tôi đi trước đây."
Manh mối mà Triệu Sâm cung cấp nhất định rất hữu dụng. Mà trùng hợp thay, đàn anh có quan hệ rất tốt với Trình Thiếu Phong kia cũng có một chữ "Dung" (*) ở trong tên. Cái tên Lưu Kiều nghe được lúc ấy là "Anh Róng", nhưng cụ thể là chữ nào thì cô bé cũng không biết được.
Cho nên, Lâm Dung Dung này cũng cực kỳ khả nghi.
Sau khi quay lại phòng trực ban, Tiêu Lâu nói lại kết quả điều tra của mình cho Ngu Hàn Giang.
Đồng thời, anh cũng download những hình ảnh của Trình Thiếu Phong khi còn đi học ở Đại học Y năm đó, rồi gửi vào trong nhóm chat.
Ngu Hàn Giang liếc mắt một cái đã xác định được người tình nghi tên "Lâm Dung Dung" này. Tên giống con gái, ngoại hình trắng trẻo thanh tú, thoạt nhìn rất gầy. Người này cao 1m8 mà trông như chỉ có 60kg, Ngu Hàn Giang dùng một chân cũng có thể đá bay đi được......
Người thanh niên gầy yếu như vậy, sẽ là người đứng sau tổ chức buôn nội tạng hung ác và tàn bạo này sao?
Trong nhóm chat, Diệp Kỳ cũng gửi tin nhắn đến: [Đội trưởng Ngu, có phát hiện mới ạ! Chú Chung có một cháu trai bên ngoại tên là Hạ Dung, không biết có liên quan gì với tổ chức hay không. Mặt khác, chúng em điều tra được chú Chung đang ở trong một căn hộ cực kỳ xa hoa, người đứng tên lại không phải ông ta, đội trưởng Ngu điều tra thêm nhé.]
Ngu Hàn Giang đáp lại: [OK.]
Cháu trai đằng ngoại của chú Chung, Hạ Dung (Hè Róng); kế toán viên tên Nhiếp Vinh (Niè Róng) cùng một phòng tù với Vu Phú Quý; chủ công ty dược phẩm Vinh Thành (Róng Chéng); bác sĩ khoa Sản đã bị tịch thu và hủy bỏ tư cách Chu Thanh Vinh (Zhu Qing Róng); đàn anh trong trường đại học đã giúp đỡ Trình Thiếu Phong rất nhiều tên Lâm Dung Dung (Lín Róng Róng).
Người có chữ "Róng" trong tên nhiều như vậy, rốt cuộc ai mới là "Anh Róng" trong miệng Trình Thiếu Phong đây?
_____________________________
(*) Anh Róng , chữ "róng" này là phiên âm cách đọc của cả ba chữ "荣" (Vinh - tươi tốt, vinh quang), "榕" (Dung - cây đa) và cả "容" (Dung - bao dung) trong tên của các nhân vật được nhắc tới bên trên. Bởi lẽ Lưu Kiều chỉ nghe được Trình Thiếu Phong gọi "anh Róng" chứ không phải được nhìn thấy tận mắt là chữ "róng" nào trong ba chữ trên, cho nên "anh Róng" có thể là bất cứ ai trong những người này.
Có lẽ do mọi người tìm được những người có chữ "Vinh" trong tên trước (trong số những tù nhân ở tù cùng lúc với Vu Phú Quý), nên ban đầu raw để là "Vinh ca" tức "anh Vinh". Nhưng sau đó mọi người mới nhận ra còn có cả Hạ Dung và Lâm Dung Dung nữa, cho nên mới có câu hỏi "là 'r ó ng' nào" này.
(**) Bệnh Alzheimer là một trong những căn nguyên phổ biến gây chứng giảm trí nhớ ở người già, bệnh đặc trưng bởi sự mất dần các nơron thần kinh và synap trong vỏ não và một số vùng dưới vỏ. Bệnh có xu hướng nặng dần gây ảnh hưởng xấu tới các hoạt động sinh hoạt hàng ngày, tới trí nhớ, hoạt động ngôn ngữ và tư duy của người bệnh.