Thiết Tâm Nguyên phục kích ở vị trí hiểm yếu ngoài rìa Tây Hải ba ngày, không thấy một tên mã tặc nào đi ra.
Thám báo phải mạo hiểm tới gần tòa thành kia mới có được tin, đám mã tặc đang dọn đồ chuẩn bị chuyển nhà.
Điều này quá quái dị.
Lý Xảo đã san bằng đạo tặc ở Lang Sơn, đám mã tặc nơi đó kháng cự rất tượng trưng, sau đó bị kỵ binh Thanh Hương cốc đuổi chạy đái ra quần, dễ dàng bắt được gần nghìn nô lệ.
Nhưng thu hoạch rất kém, trừ chút lương thực, ngay cả chút tài vật nhỏ nhất cũng không có, nói cách khác theo như cách nói ở sa mạc, bọn họ chỉ thu được một đống gánh nặng.
Lý Xảo vì thế nổi điên, dọc đường theo chỉ dẫn mã tặc đồ, đại phá ba nhóm mã tặc nữa, đều không thu hoạch như mong muốn.
Thiết Tâm Nguyên nhận được tin, tức thì quyết đoán điều động trọng binh, chuẩn bị chặn đánh mã tặc ở Tây Hải, tài phú Nhất Phiến Vân cướp đoạt bao năm hẳn là đều ở đây rồi.
Chuyến này y bất kể tới Tây Kinh nước Liêu hay Đông Kinh nước Tống đều sẽ tiêu tốn cực lớn.
Năm đầu thua lỗ, năm thứ hai cân bằng thu chi, năm thứ ba lợi nhỏ, đó là mục tiêu Thiết Tâm Nguyên định ra cho Thanh Hương thành, Cáp Mật và Đại Tuyết Sơn, chuyến đi dài ngày kia sẽ khiến y khó lòng thực hiện mục tiêu, thế nên phải lấy của đám mã tặc bù vào.
“ Huynh nói xem chúng nghĩ cái gì thế, càng trì hoãn càng bất lợi với chúng, vậy mà chúng lề mề làm gì?” Thiết Tâm Nguyên đứng trên sườn núi phóng mắt nhìn Tây Hải mịt mù trong cát bụi, hỏi A Nhị vừa mới tới nơi:
A Nhị đang nhắm mắt dưỡng thần đáp:” Nếu ta là mã tặc, khi phát hiện một tòa thành không giữ được, ngay lập tức dẫn tinh nhuệ phá vây, triệu tập mã tặc nơi khác bao vây ngược lại, hoặc đánh thẳng tới Thanh Hương cốc, khi đó kẻ địch đầu đuôi không chiếu cố hết, ta có thể ung dung rút khỏi Tây Hải, đồ mưu sau.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm: “ Với ba nghìn binh mã ở đây không thể chắn hết đường lui của chúng, tín sứ của chúng đi thì ta rất phiền. Đệ không định chặn đám mã tặc ở đây, chỉ muốn lấy vật tư, tài phú của chúng mang về Thanh Hương thành, chờ mã tặc tới tấn công, chúng ta lợi dụng ưu thế địa lợi tiêu diệt hết bọn chúng, như thế không ai nghi ngờ quyền thống trị Cáp Mật của chúng ta nữa.”
“ Rõ ràng cả hai chúng ta đều sai, mấy ngày qua thủ lĩnh bài binh bố trận ngoài này, người ta không thể không biết, ở lại tòa thành không có nước chỉ có đường chết vậy mà chúng vẫn do dự, chứng tỏ chúng có đường lui, nên phái thêm nhiều thám báo nữa, đây là cơ hội tốt, nếu để chúng thoát sau này quấy phá thương đạo để báo thù thôi cũng rất phiền hà ...”
Khi đám người Thiết Tâm Nguyên đang nghi thần nghi quỷ, Hứa Đông Thăng và Mại Y Tư cưỡi trên lưng một con lạc đà rời Trớ Mạt thành.
Mại Y Tư không ngăn cản Hứa Đông Thăng cắm cờ trắng trên lưng lạc đà, chỉ là lòng tràn ngập bi thương của anh hùng mạt lộ.
Thiếu gia muốn rời Tây Vực tới nước Tống hưởng phúc, Mại Y Tử có thể hiểu, đứa bé này từ nhỏ không phải người có dã tâm hay hùng tài đại lược này, khi lão gia qua đời, khó mà chế ngự được anh hùng sa mạc.
Nếu bình an tới được nước Tống cũng là kết cục tốt, dù sao cũng hơn chết sở sa mạc.
Chỉ là không ngờ thiếu gia lại dùng những mã tặc ở ngoài Tây Hải để giao dịch, như vậy không phải là vô dụng nữa, mà là phản bội. Chuyện này mà bị mã tặc sa mạc biết, mình và thiếu gia không bao giờ quay về được nữa.
Tâm tình của Hứa Đông Thăng cực tốt, hắn chẳng quan tâm những kẻ kia có tính toán gì, bây giờ ngay cả nhìn hoang mạc cằn cỗi hắn cũng thấy tràn ngập hạnh phúc rồi.
Hạnh phúc đó bốc hơi nhanh như nước trên sa mạc.
Thế nhưng Hứa Đông Thăng không ngờ rằng thủ lĩnh kẻ địch lại là Thiết Tâm Nguyên, chỉ một ánh mắt thôi, hắn nhìn ra trong đó khinh miệt, mỉa mai, nhạo báng cùng sự hổ thẹn trong lòng khiến hắn chỉ muôn xông lên xé xác tên tiểu tử ngay cả nụ cười cũng rất đẹp đó.
“ Lão Hứa, uống trà đi, mặc dù không phải trà mới, nhưng ở Tây Vực có trà Vũ Tiền năm ngoái là hiếm có lắm rồi đấy. Lát nữa đi mang theo một túi, sẽ có lợi cho vết thương ở vai, nếu không xích sắt ma sát đau lắm, ta có kinh nghiệm rồi ta biết.” Thiết Tâm Nguyên thái độ thản nhiên như đơn thuần bất ngờ gặp một người bạn giữa đường:
“ Nếu ngươi xỉ nhục ta, ta sẽ liều với ngươi, trà thì gói nhiều một chút, đáng thương cho ta suýt quên vị trà rồi.” Ở cùng nhau hơn nửa năm Hứa Đông Thăng quá hiệu, cái miệng rắn độc của Thiết Tâm Nguyên, mà không phun ra ít nọc độc sẽ không chịu được:
“ Lúc bão đen tới huynh chạy cái gì chứ, có phải tính lợi dùng thời cơ đào số vàng huynh và Lão Mạnh chôn cùng nhau không? Chậc chậc, giờ không ra người không ra quỷ, đáng đời.” Thiết Tâm Nguyên quả nhiên phun nọc rồi, chỉ là khuôn mặt vẫn tươi cười:” Có điều ta cao hứng cho huynh, vẫn sống được tới giờ chứng tỏ bản lĩnh chưa mất, chỉ là sao lại gầy đói thành ra thế này?”
“ Đừng lải nhải nữa, vào chính sự, trong kho của Hồ Lỗ Nỗ Nhi toàn vàng và bảo thạch, chúng ta xử lý hắn rồi chia bảy ba thế nào?” Hứa Đông Thăng nói xong chưa nhìn phản ứng của Thiết Tâm Nguyên đã thấy không đủ tự tin, cắn răng quyết đoán:” Thôi được, ngươi chín ta một, thế được chưa, ngươi thấy ca ca giờ thành ra cái gì rồi đấy, hai ngày trước còn phải dựa vào ức hiếp nô lệ khác kiếm cái ăn, giờ ngươi làm lớn rồi, phải cho ca ca bát cơm chứ?”
Mại Y Tư hoàn toàn không hiểu hai người họ nói gì, nhưng lão mơ hồ có cảm giác bất an.
Thiết Tâm Nguyên cười to:” Đã gặp ta rồi, huynh còn lo không có cái ăn sao, khi ta bỡ ngỡ tới Tây Vực, nhờ lão ca chỉ bảo không ít, đó là cơ sở để ta có được ngày hôm nay. Chỉ là tên Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ thực sự tới Đông Kinh hưởng phúc, không lừa chúng ta chứ?”
Hứa Đông Thăng nghiêm túc suy nghĩ:” Bằng kinh nghiệm của ta thì không, hắn có ý định này trước đó khi lão già còn sống, chứ không phải cùng đường mạt lộ mới tính như thế, nên khó mà giả. Không đúng, chúng ta đang đàm phán ăn chia mà, ngươi quan tâm hắn đi đâu làm gì? Chín một, ngươi đồng ý không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Huynh về nói với Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ, ta muốn một nửa số tiền tài của hắn, ngoài ra phải giao ra phương thức liên hệ với mã tặc, nếu đồng ý, ta thả cho hắn đi.”
Hứa Đông Thăng nhảy dựng lên:” Ngươi thực sự muốn ở lại nơi chim không buồn ỉa này à?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu khẳng định:” Huynh chưa biết, mẹ ta cũng tới đây rồi, ta không cắm rễ ở đây thì còn đi đâu? Đợi khi huynh nhìn thấy Thanh Hương thành của ta sẽ hiểu.”