Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 147
đánh cược

❊ ❊ ❊

Không thể nói đạo lý với Lam Tranh được. Vũ Lâu ném lại một câu: “Tùy ngươi” rồi không để ý Lam Tranh ngủ nướng thế nào nữa, mặc kệ hắn, bỏ ra ngoài.

Tiểu nhị trong y quán đã quét sạch tuyết, Vũ Lâu đứng nhìn một lúc, dặn dò bọn họ chú ý giữ ấm rồi đi tìm mấy tùy tùng mà Lam Tranh mang đến, phân phó họ quay về Huệ vương phủ cũ lấy quần áo mùa đông đến cho Lam Tranh.

Một tiểu nhị chạy tới báo với Vũ Lâu, trận đại tuyết hôm qua đã làm hỏng nóc phòng bếp, hôm nay phải sửa lại nên không thể nấu cơm được. Vũ Lâu đi đến phòng bếp nhìn qua thì thấy một góc phòng bị sụp xuống, cả căn phòng là một mảng trắng xóa.

“Phát cho mỗi người mấy văn tiền, mọi người ra ngoài ăn đi, hôm nay nghỉ, ăn cơm xong, mọi người cứ tự do về nhà.”

Bọn tiểu nhị thầm nghĩ, không phải cô sợ chúng ta chướng mắt, quấy rầy thời gian riêng tư của cô với nam nhân kia hay sao.

Vũ Lâu nhìn thấu suy nghĩ của bọn họ, nói: “Không phải.”

Mọi người hoảng sợ vội vàng đi lĩnh tiền công rồi về luôn.

Nàng quay về phòng tìm Lam Tranh, thấy hắn vẫn còn nằm trên giường. Vũ Lâu vừa nhìn đã thấy tức rồi, đưa bàn tay lạnh như băng luồn vào trong cổ áo hắn, Lam Tranh đột nhiên mở to mắt, lùi về phía sau: “Lạnh quá, lạnh quá.” Chờ đến khi nhìn thấy rõ vẻ mặt cười đắc ý của Vũ Lâu, hắn không né nữa, cầm tay sưởi ấm cho nàng: “Sao tay nàng lạnh thế này, không cho ra ngoài nữa, đừng để bị lạnh rồi lại ốm mất.”

Trong lòng Vũ Lâu dâng lên một tình cảm ấm áp, nhưng nhớ đến những điều ác hắn làm, nàng cũng không dám dễ dàng tin hắn nữa: “Giả mù sa mưa.”

“Ta nói thật.” Lam Tranh thổi khí sưởi ấm tay cho nàng: “Ta cũng thật lòng thật dạ đối với nàng.”

“A?” Vũ Lâu chợt nảy ra một ý: “Ngươi có dám không nói dối một câu nào suốt một ngày hôm nay không?”

“Chơi đùa à?”

“Ta chỉ muốn nhìn xem Độc Cô Lam Tranh chân thật như thế nào thôi, chỉ cần là một ngày cũng đủ rồi.” Vũ Lâu thở dài: “Ngươi giả ngu lừa ta lâu như vậy, nhưng ta thì ngay cả bộ dạng chân thật của ngươi thế nào cũng không biết.”

Lam Tranh như mở cờ trong bụng: “Nàng đừng hối hận.”

“Ta cực kỳ mong chờ.”

“Ta nói thật cũng được thôi, nhưng nàng cũng phải nói thật, hơn nữa, nàng phải cam đoan không được đánh ta.”

“Ta hứa.”

“Nếu nàng đánh ta thì sao?” Lam Tranh che miệng, làm ra bộ dạng lưu manh xấu xa cười: “Nếu nàng động thủ đánh ta, thì buổi tối nàng phải nghe theo ta……”

Vũ Lâu đánh giá thấp khả năng gian tà của Lam Tranh, vỗ ngực nói: “Cứ thế đi. Từ bây giờ trở đi nhé.”

Lam Tranh nhìn chằm chằm ngực nàng nói: “Ta muốn hoan ái cùng nàng.”

Vũ Lâu trợn mắt: “Ngươi nói gì?!” Trước kia nàng cũng biết hắn vô lại, nhưng chưa bao giờ hắn dám trắng trợn như thế.

“Ý nghĩ chân thật, biểu đạt cũng chân thật.” Lam Tranh buông tay: “Nàng cũng có thể đánh ta mà.”

“Không được.” Vũ Lâu nói: “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ chuyện đó.”

Đúng lúc này, người hầu gõ cửa, mang y phục mùa đông của Lam Tranh đến. Vũ Lâu nhận lấy, thấy y phục bị lạnh, liền cẩn thận đem lại gần chậu than hơ cho ấm.

“Nàng thật tốt.”

Vũ Lâu lạnh nhạt nói: “Ta tốt, đáng tiếc lại không gặp được người tốt.”

“Nàng đúng là có phúc không biết hưởng, nàng thử hỏi thiên hạ xem, còn có thể tìm ra một người nam nhân thứ hai nào dễ dàng tha thứ cho nàng được như ta không? Đánh không đánh trả, mắng không mắng lại. Nàng ngang nhiên cấu kết cùng nam nhân khác làm bậy, ta cũng không đánh nàng, chửi nàng.” Lam Tranh nói một hồi, chính hắn cũng thấy lòng chua xót, than thở: “Ta thật là uất ức mà.”

Thì ra người này vẫn cứ nghĩ mình hơn người như thế: “Đúng vậy, người không đánh ta, không mắng chửi ta, nhưng tùy ý làm nhục ta, dùng người nhà ta để làm tổn thương ta, cuối cùng còn đóng cho ta một vết sẹo này nữa.”

“Mỗi lần giao hoan với nàng, mười lần thì đến chín lần là thật tâm muốn nàng, chỉ có duy nhất một lần đúng là muốn bắt nạt nàng.” Lam Tranh nói thật, không giấu diếm: “Ai bảo nàng lúc nào cũng thô bạo, chỉ có mỗi lúc trên giường là dịu dàng một chút.”

Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn. Vũ Lâu điều hòa hơi thở: “Ta nói cho ngươi biết, nếu không phải vì sợ ngươi làm thương tổn người nhà ta, thì dù chỉ một lần ta cũng không muốn giao hoan với ngươi.”

“Nàng gạt người, nàng đâu phải là tảng đá, ta cũng không tin nàng không có dục vọng.”

“Không có đối với ngươi.” Vũ Lâu ném quần áo đã hơ ấm cho hắn: “Mặc vào, chúng ta ra ngoài ăn cơm.”

“Không ăn, tức đến no cả bụng rồi.”

“Không ăn thì không ăn, mặc kệ ngươi.”

Lam Tranh thấy nàng định bỏ đi, vội nói: “Ta đi —- chờ ta với.” Hắn vội vội vàng vàng mặc quần áo vào. Vũ Lâu đứng giữa phòng nhìn hắn, càng nhìn càng bực mình, lại không nhịn được mà chê bai: “Cái dải đó không phải đeo như vậy! Không thể tin được, ngay cả quần áo ngươi cũng không biết mặc. Ta cứ nghĩ lúc ngươi ngốc thì không biết, thì ra thật sự ngươi không hề biết.” Lúc ở Sùng Lan cung, hắn cũng bắt nàng mặc quần áo cho hắn, nàng cứ tưởng hắn trêu đùa nàng, không ngờ lại là thật.

“Có gì lạ đâu.” Lam Tranh nói có vẻ rất dĩ nhiên: “Từ nhỏ đến giờ đều có người hầu hạ mặc quần áo cho ta, đương nhiên là ta không biết rồi.”

Vũ Lâu nghẹn một lúc mới phun ra hai chữ: “Ngu ngốc.”

“Cửu ca cũng sẽ không biết.”

“Hừ, Tấn vương còn lâu mới giống ngươi.”

“Nàng chạy sang bên đó nhìn hay sao mà biết là hắn sẽ biết làm?”

“Vậy sao ngươi biết hắn không biết?”

“Ta và hắn lớn lên cùng nhau, có gì mà không biết.”

“……” Vũ Lâu dùng sức kéo vạt áo cho hắn. Lam Tranh nói: “Nghẹt thở chết ta, nàng sẽ phải thủ tiết đấy.”

“Thủ cái gì mà thủ, ta sẽ tái giá.”

“Tái cái gì mà tái, ta sẽ bắt nàng chôn cùng.”

Lam Tranh đắc ý nhướng mày cười, ra vẻ nàng giỏi thì đánh ta đi. Vũ Lâu thở hắt ra một cái: “Được rồi, đi ăn cơm.”

“Ăn nàng ngon hơn ăn cơm.”

“Câm miệng!”

“Ta nói thật mà.” Lam Tranh cười ha hả: “Nàng tức thì đánh ta đi, rồi chờ xem buổi tối ta giày vò nàng thế nào.”

“Ngươi tự mà ôm giấc mộng xuân của ngươi đi!”

♣ ♣ ♣

Sau trận tuyết đêm qua, khắp nơi thật tĩnh lặng. Mọi người đi lại rất cẩn thận, ngay cả những vó ngựa bình thường hay lộc cộc diễu võ dương oai cũng không thấy bóng dáng đâu. Bốn phía đều là màu tuyết trắng, không chỉ thính giác, mà ngay cả thị giác cũng tinh khiết lạ.

Bên cạnh y quán có một quán rượu, vì Phương Lâm thích ăn cháo ở đây nên Vũ Lâu cũng từng đến mua cho hắn vài lần, vì thế chủ quán cũng quen nàng. Vừa nhìn thấy Vũ Lâu, ông chủ quán béo mập cười toe toét chào nàng: “Cô nương, hôm nay muốn ăn gì? Bánh bao nhân thịt lừa vừa mới hấp xong, hay cô nương ăn thử vài cái nhé.”

Vũ Lâu đang định trả lời thì nghe Lam Tranh nói: “Ngươi tròn y như cái bánh bao ấy, nhìn ngươi là không muốn ăn rồi.”

Nàng nghiến răng rít ra hai chữ: “Câm miệng.” Sau đó quay sang cười làm lành với chủ quán vừa bị tổn thương lòng tự trọng: “Theo ý của ông đi.”

Chủ quán ấm ức trong lòng, dù hắn có bộ dạng đẹp đẽ thì cũng không có quyền tự do chửi bới người khác như vậy chứ, ông oán giận sai tiểu nhị đi chuẩn bị. Vũ Lâu và Lam Tranh tìm một bàn trống ngồi xuống, đột nhiên Lam Tranh đứng dậy, đi đến bàn phía trước nói: “Gia thích chỗ này, mau cút đi, có nghe thấy không?”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »