Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 171
vũ lâu ngoan ngoãn (thượng)

❊ ❊ ❊

Từ trên xuống dưới giáo phường tư đều biết quan hệ của nàng và Lam Tranh.

Cho dù nàng bị phạt nhập vào nơi trăng hoa, nhưng Huệ vương vẫn bất chấp áp lực, đến để gặp nàng. Cũng vì có mối quan hệ này, mà khi nàng đi lại trong viện, ngay cả chủ quản nhìn thấy cũng đều cười cợt làm thân, chào hỏi nàng.

Sáng nay, sau khi rời giường, thấy không có việc gì làm, nàng nhớ đến những sách thuốc trước kia đã từng xem, muốn ôn lại một chút nên lấy giấy bút ra tập viết. Nàng ngồi luyện chữ một hồi thì nghe thấy tiếng khóc la ầm ĩ vọng vào.

Vũ Lâu mở cửa ra nhìn, chỉ thấy những nữ tử mặc y phục rực rỡ đang quỳ trong viện đều đang khóc lóc thảm thiết, thậm chí có người còn ngất đi.

“Bị chuyển ra quân doanh đấy.” Một nhạc công đội khăn lục giác đi đến bên cửa sổ nói, hắn đưa tay đóng cửa sổ của nàng lại: “Tần cô nương, cô không nên nhìn thì hơn, các nàng khóc lóc như vậy sẽ ảnh hưởng đến cô nương.” Vừa đóng cửa sổ xong, nàng liền nghe thấy nhạc công kia thở dài bên ngoài: “Chà, đêm nay lại phơi đầy xác bên giếng thôi.” (đoạn này ta không hiểu lắm, có thể là nói các cô gái kia bị chuyển ra quân doanh, bị … xxx hội đồng đến bỏ mạng chăng? =.=”)

Tiếng khóc dứt gan dứt ruột ngoài kia khiến nàng kinh hồn bạt vía. Dù nàng giận dỗi, nói với Lam Tranh là thà bị chuyển ra quân doanh còn hơn, nhưng nếu thật sự bị chuyển ra quân doanh, chỉ e là nàng sẽ tự sát mất. Qua buổi trưa, tiếng khóc thưa thớt dần, nghe nói những người bị chuyển đi đã bắt đầu xuất phát.

Từ khi vào giáo phường, nàng ăn uống không điều độ, nên người cũng gầy đi rất nhiều.

Cơm trưa nàng chỉ dùng qua loa một chút, rồi tựa vào giường quạt quạt cho hạ nhiệt, chỉ mong trời mau tối, hy vọng mặt trời xuống núi sẽ mát mẻ hơn một chút.

Từ sau khi hè đến, ở kinh thành rất ít khi có mưa, khí trời cực kỳ khô hạn. Vũ Lâu vốn sợ nóng, mà căn phòng nàng ở lại không có chỗ thông gió, giữa trưa, nắng chiếu thẳng vào phòng khiến nàng ngột ngạt không thở nổi.

Phòng của nàng cả ngày cũng không có ai đến, nàng nghĩ nghĩ một hồi, dùng ghế chặn chặt cánh cửa lại, rồi cởi áo khoác ngoài ra, chỉ mặc mỗi một chiếc áo lót, ngồi bên giường quạt cho mát. Nhưng làm như vậy cũng vẫn nóng không chịu được, cuối cùng nàng cởi nốt cả áo lót, chỉ mặc mỗi yếm cho đỡ nóng.

Vừa cảm thấy mát được một chút, thì nàng nghe thấy tiếng đẩy cửa, người kia thấy cửa không mở được, tức giận, dừng một chút rồi đạp một cước thô bạo, đá văng cửa phòng ra. Vũ Lâu sợ hãi kêu lên một tiếng, co sát vào trong giường, kéo tấm chăn mỏng lên che đi nửa thân đang để trần của mình.

Người kia được bao phủ bởi ánh nắng vàng rực rỡ, khiến nàng không nhìn rõ mặt, nhưng chỉ một câu trêu đùa cất lên, nàng đã biết là ai tới: “Sao nàng biết ta đến mà cởi sẵn y phục chờ ta thế?”

“Thì ra là điện hạ.”

Lam Tranh không thích giọng điệu quá cung kính của nàng, hắn thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: “Trừ ta ra, còn có người khác nữa sao?”

Hắn nói có hàm ý khác, khiến Vũ Lâu nghe cũng thấy chua xót trong lòng: “Ta chỉ là thuận miệng nói thôi, ngươi đừng nghĩ sai lệch.”

Lam Tranh nói: “Ta cũng chỉ thuận miệng nói vậy, nàng đừng hiểu lầm.”

“……Vâng.”

Nếu như mọi ngày, thì nàng đã nổi trận lôi đình từ lâu, sẽ ầm ĩ cãi cọ với hắn rồi. Nhưng sao giờ nàng lại im lặng như vậy, giống như một người khác! Lam Tranh ngồi xuống cạnh nàng, hỏi: “Có phải có người bắt nạt nàng không?”

Vũ Lâu lắc đầu: “Không ai bắt nạt ta cả, mọi người ở đây đều rất quan tâm chăm sóc ta.” Lúc nàng nói chuyện, mắt luôn cụp xuống nhìn bàn chân mình.

Lam Tranh thấy không được tự nhiên, hơi cúi người nhìn vào mắt nàng hỏi: “Có phải nàng có chuyện gì giấu ta không, sao nàng lạ thế?”

“Ta có chuyện gì giấu ngươi được chứ. Chuyện gì của ta mà ngươi không biết.”

Lam Tranh nói: “Chuyện nàng làm giả ngày sinh, ta không biết đó thôi.”

Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó nghiêm túc nói: “…… Thật sự xin lỗi.”

Lam Tranh ngẩn người, hắn thầm tự hỏi, người này là ai đây? Tại sao lại quá khác biệt so với Tần Vũ Lâu trong trí nhớ của hắn thế này?

Hắn nhíu chặt mày nhìn nàng: “Rốt cuộc là nàng làm sao vậy?” Vũ Lâu khẽ dời người vào sâu bên trong giường, cố gắng cách xa hắn một chút, nhưng sợ hắn phát hiện, nên động tác cũng không dám quá rõ ràng: “Ta có làm sao đâu. Thời tiết nóng quá nên cũng không có sinh lực nữa.”

Lam Tranh à một tiếng, cười nói: “Nàng mà cứ bị nóng một cái là ỉu xìu ngay. Nằm nghỉ đi, ta quạt cho nàng.” Nói xong, hắn giật lấy cây quạt, cũng không quan tâm Vũ Lâu có đồng ý không, liền ấn nàng xuống giường. Vũ Lâu không từ chối được, đành phải nằm ngay đơ trên giường.

Lam Tranh xuống giường đi đến bên cửa sổ: “Oi bức chết mất, sao nàng không mở cửa sổ ra.”

Vũ Lâu vội chạy đến ngăn hắn lại: “Đừng mở, mấy tên sai vặt hoặc nhạc công đi qua sẽ nhìn thấy chúng ta.”

Lam Tranh nói: “Ngoài cửa có hộ vệ canh chừng rồi, sẽ ngăn mọi người qua lại, không có ai nhìn đâu. Ai mà nhìn, ta khoét mắt hắn ra.” Hắn đẩy cửa sổ ra, nhưng không có chút gió nào cả: “Phòng nàng sao lại bí thế này, chẳng có tí gió nào cả. Để ta sai người đổi phòng khác cho nàng.”

“Không cần đâu…… thế này cũng tốt lắm rồi.” Nàng nóng đến hoa mắt, uể oải nói xong liền khẽ xốc cổ áo lót ra cho mát mẻ một chút. Lam Tranh quay lại bên nàng, cởi giày, ghé người ngồi xuống cạnh Vũ Lâu, nhẹ nhàng quạt cho nàng hạ nhiệt: “Mùa hè năm ngoái, nàng cũng nóng đến chết đi được. Ở Vương phủ có khối băng hạ nhiệt mà nàng còn nóng như vậy, giờ nàng ở trong này, chẳng có thứ gì, ta lo không biết nàng có chịu nổi không nên mới tới thăm nàng.”

Vũ Lâu nói: “Năm nay hình như nóng hơn cả năm ngoái, đúng là không chịu nổi.”

“Để ta cho người đưa khối băng đến.”

Vũ Lâu kéo hắn lại: “Đừng đi, ngươi sợ người khác còn không biết ngươi ở đây nữa à?”

Lam Tranh nghĩ cũng đúng, nhưng trong lòng không thoải mái: “Muốn gặp nàng còn phải nhìn trước ngó sau, thật khó chịu.” Hắn nhìn hai gò má nàng ửng hồng vì nóng nực, dục vọng lại dâng lên, nằm vật xuống bên cạnh, nghiêng người nhìn nàng, xấu xa cười tủm tỉm ghé sát vào Vũ Lâu: “Để ta nhìn xem vết sẹo trên mặt nàng đã mất chưa.”

Vũ Lâu nhắm mắt ừ một tiếng, Lam Tranh thấy nàng không đề phòng, nên cũng không thể không biết xấu hổ mà lợi dụng nàng được, hắn nhìn kỹ má phải của nàng, nói: “Nhìn không rõ nữa.” Vũ Lâu mỉm cười: “Hơn một năm rồi, cũng phải mờ dần đi chứ.”

Thì ra hắn và Vũ Lâu đã quen nhau lâu như vậy, nhưng vì đủ các nguyên nhân khác nhau, mà giờ đến một đứa con cũng không có, hắn cảm thấy mất mát: “Chờ đến lúc ta đón nàng ra khỏi giáo phường, nhất định ta sẽ chữa khỏi cho nàng.”

Tuy hắn rất đáng giận, nhưng nàng cũng không muốn làm hắn bị chậm trễ: “Ngươi không nên tới đây, ngươi xem…… Tấn vương chưa từng tới. Hơn nữa, ngươi còn hai trắc phi đang đợi ở Vương phủ……”

“Chuyện của ta, nàng không cần phải xen vào. Ta làm gì cũng đều có tính toán của mình hết.”

Nàng thở dài, không nói gì nữa.

“Vũ Lâu……”

Nàng ừ một tiếng.

“Rốt cuộc là nàng làm sao thế?” Tuy nàng nói là vì nàng nóng, nhưng hắn vẫn cảm thấy không khí không được tự nhiên.

Vũ Lâu mở to mắt, cười với hắn: “Sao ngươi cứ hỏi mãi câu đó thế?”

Hắn thấy nàng cười, lòng vui như nở hoa, cúi xuống ngậm lấy môi nàng: “Để ta kiểm tra xem, vết thương trong miệng nàng đã khỏi chưa nào.” Đầu lưỡi khẽ đảo qua hàm răng, dây dưa trong miệng nàng, bỗng nhiên, hắn nếm được vị mặn chát trong miệng nàng.

Nước mắt.

Lam Tranh giật mình, rời khỏi môi nàng, vị mặn chát hắn vừa nếm được, vừa không giống nước mắt, lại vừa giống như đúng là nước mắt…… Hắn nhìn nàng, quả nhiên, đáy mắt nàng đỏ hồng.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »