Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 159
nhập giáo phường tư, lầm lỡ cả cuộc đời

❊ ❊ ❊

Giáo phường tư là gì? Là nơi vợ con của những quan lại mắc tội phải vứt bỏ sự tôn nghiêm của mình, bán thân, bán nụ cười…

Từ khi được Thành tổ lập ra, những nữ nhân bị phạt vào giáo phường tư không chỉ phải luyện tập lễ nhạc cho nghi thức cung đình, mà còn phải bán rẻ tiếng cười tiếp khách. Vì mục đích làm nhục đối thủ một cách triệt để, thỉnh thoảng các nàng còn phải tùy thuộc vào sự điều khiển của quản lý, nếu có sinh con, cũng bị gọi là “Tiểu quy nhi” (*) hay “dâm tiện tài nhi” (con của dâm nữ, tiện nhân), nhiều đời không được chuộc thân.

(*) Đời nhà Đường, những tay ca kỹ thường chít khăn xanh như con rùa, cho nên những kẻ chít khăn xanh gọi là quy. Vợ con của những người đó cũng đều làm con hát, những kẻ đó cũng coi như là mở nhà hát, nhà thổ cho vợ con, nên cách gọi tiểu quy nhi là để sỉ nhục những đứa bé con của kỹ nữ.

Nói đến giáo phường tư, tin tức Huệ vương phi trước kia bị phạt nhập vào giáo phường tư khiến vô số sắc lang nổi tiếng trong kinh thành, cũng như những sắc lang tiềm ẩn, nhiệt huyết sôi trào. Đã nhiều năm nay, giáo phường tư không có vợ con quan lại nào có chất lượng nhập vào cả. Nhất thời, cánh cửa giáo phường tư như muốn bị đạp đổ. Lúc tay thái giám chủ quản vừa thấy vẻ đẹp của Tần Vũ Lâu, giá bán mình chỉ có năm trăm lượng, hắn hưng phấn đến hai tay vò vào nhau, nhưng hắn chờ đông chờ tây, đến nửa người khách cũng không có, sau ba ngày, thu nhập lại càng thụt lùi, đừng nói đến người, ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy đâu. Thái giám chủ quản tức giận kéo cổ áo Tả Thiều Vũ ở giáo phường tư hỏi: “Ả tiện nữ Tần gia kia có vấn đề gì, vì sao mãi không có khách nào đến?”

“Công công đừng trách ta, từ lâu, ở trên phố đã lưu truyền tin tức Huệ vương phi từng hủy dung mạo, là một Vương phi vô cùng xấu xí, có người còn nói, cho bạc hắn cũng không thèm đến.”

“Không thể thế này được, nếu Hoàng thượng hỏi tình trạng Tần Vũ Lâu thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn ta báo lên, là nàng sống rất an nhàn sung sướng ở giáo phường tư hay sao??‼” Tả Vũ Thiều không dám đắc tội thái giám chủ quản, nhẫn nhịn hạ giọng gọi một tên hạ nhân, lập tức đưa Tần Vũ Lâu đến đây. Khuyên tới khuyên lui, hắn mới dám đi, kết quả là còn chưa kịp nhìn thấy bộ dạng Tần Vũ Lâu thế nào, đã bị đánh đến hoa hết mặt mày, đá thẳng ra ngoài.

Phản ứng mạnh mẽ thì sẽ bị trừng trị thích đáng, Tần Vũ Lâu dù chống cự dữ dội cuối cùng cũng vẫn bị trói đè xuống đất chờ chịu phạt. Thái giám chủ quản cầm một que hương lắc lư trước mặt nàng nói: “Tình tình ngươi cũng thật mạnh mẽ, chẳng trách mà bị người ta ghét bỏ, có điều, tuy tính tình ngươi có hơi kém, mặt tuy có vết sẹo nhàn nhạt, nhưng cũng coi như là xinh đẹp, nếu ngươi chịu khuất phục, ngoan ngoãn phục vụ ở đây, có thể quyến rũ được một đại quan để người ta thu ngươi làm thiếp, chẳng phải là tốt quá hay sao. Còn nếu ngươi cố tình không biết điều, thì cố mà nhận hết sự đau đớn trên thân thể đi.”

Mùi hương khiến Vũ Lâu hắt xì một cái, cười lạnh nói: “Vậy sao ngươi không tự sinh một cô con gái, để cho con bé ngoan ngoãn tới đây sống đi?”

“Hừ!” Tên thái giám bị chọc đến chỗ đau, liền ấn cây hương xuống mu bàn tay Vũ Lâu. Hắn cười đắc ý nhìn nàng, muốn nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của nàng để hắn có thể khuây khỏa, nhưng thật khiến hắn thất vọng, Tần Vũ Lâu chỉ hơi nhíu mày một chút, khẽ hít một hơi lạnh mà thôi.

“Sức chịu đựng của ngươi cũng thật tốt!”

“Không, so với những gì hắn làm, thì việc này chẳng đáng gì cả!” Bị bỏng vì cây hương nhỏ này, làm sao sánh được với những tổn thương Lam Tranh gây ra cho nàng.

Thái giám cười lạnh: “Đừng nói mạnh, giờ mới chỉ là bắt đầu, ta còn rất nhiều biện pháp để chỉnh ngươi.”

Quan trên phát uy muốn trừng trị Tần Vũ Lâu, thuộc hạ đương nhiên sẽ phải tình nguyện hiến hế, một gã sai vặt đội khăn lục giác tiến lên phía trước nói: “Hay là chúng ta dùng chiêu đó đi, lấy một con mèo đến, thả vào trong ống quần nàng, chúng ta ở bên ngoài quất mèo, ôi chà, con mèo con nóng nảy, chắc chắn sẽ cào da nàng chảy đầm đìa máu ấy chứ!” Hắn nói xong cũng tự sợ đến phát run lên.

“Không được, da bị cào xước hết thì làm gì có ai thích!” Một mụ già đứng bên cạnh đeo trang sức đỏ tươi nói, mắt mụ đảo quanh một cái, cười: “Hay là nhét một ít rễ cây đậu vào chỗ kín của nàng ta đi, bảo đảm nàng ta sẽ sống không bằng chết!”

Mọi người bàn tán xôn xao, cố hiến cách để hành hạ Vũ Lâu, khiến nàng chết dở sống sở. Đang lúc ngươi một câu, ta một câu nhốn nháo khắp phòng, thì một người đi từ cửa vào, ghé tai thái giám nói nhỏ vài câu. Sắc mặt tên thái giám chủ quản xám ngoét, giữa mùa hè mà hắn run lẩy bẩy, sau đó hét to: “Mau buông nàng ra! Đưa nàng ta về phòng đi!”

Trong lòng Vũ Lâu đang thấy kỳ quái, thì được người ta cởi dây trói, đuổi về phòng. Vừa vào cửa, nàng đã thấy có một nam tử đang đứng trong đó, quay lưng về phía nàng. Nghe tiếng mở cửa, người kia quay đầu nhìn nàng. Vũ Lâu vừa nhìn rõ người đó, đã vô cùng tức giận, quên cả cấp bậc lễ nghĩa, oán hận hỏi: “Vương Lân, ngươi tới đây làm gì?”

Vương Lân liếc mắt một cái, nhìn ra ngay vết bỏng trên mu bàn tay nàng, thầm mắng, khốn kiếp, tên hoạn quan kia chán sống rồi hay sao, dám động thủ với nàng.

“Tần cô nương đừng hiểu lầm, ta chỉ đến thăm cô thôi.”

Nàng ngửa cổ cười lạnh: “Ngươi đến thăm ta? Hay là tuân theo mệnh lệnh của ai đó, đến để nhìn tình trạng thê thảm của ta? Ngươi quay về nói cho hắn biết, ta sống rất thoải mái, mặc quần áo lụa là, hoa lệ, lại có nam nhân cưng chiều. Tiền bạc ở đây, nhiều hơn Vương phủ nhiều.”

Vương Lân im lặng không nói được gì, bị những câu nàng nói làm cho trầm mặc mất một lúc, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Tần cô nương, cô không cần phải như vậy đâu…… Ta đã phân phó xuống dưới, tạm thời cô không cần tiếp khách. Hơn nữa, Vương gia……”

“Hắn làm sao?”

Vương Lân không biết chống chế như thế nào, dù sao, cũng đúng là Huệ vương sai hắn đến xem tình cảnh bây giờ của Tần Vũ Lâu.

Hắn khẽ thở dài: “Tần cô nương, nếu cô chịu tỏ ra khuất phục, Vương gia cũng sẽ không làm khó cô.”

“Sẽ không làm khó ta? Việc lần này hắn làm, vốn là muốn đuổi cùng giết tận ta. Về chuyện làm giả ngày sinh, ta chỉ nói với mình hắn….. Nhưng hắn lại dùng chuyện đó hại nhà ta.” Theo thánh chỉ ban xuống có thể thấy được, lần này Lam Tranh không niệm tình xưa nữa, đã hoàn toàn động sát tâm rồi.

Vương Lân nói: “Là do Tông Nhân phủ giở công văn cũ ra, vô tình phát hiện có điểm kỳ quái……”

“Đừng nói những lời nói dối mà ngay cả ngài cũng không tin được nữa đi.” Nàng buồn bã nói: “Lần này chắc chắn là hắn làm. Cho dù Tông Nhân phủ có tra xét, thì cũng là do Huệ vương sai khiến.”

Chuyện này không hề sai. Vương Lân khẽ sờ sờ mũi, nói: “Ta cũng không biết được ý đồ của điện hạ. Nhưng mà, hắn tuyệt đối không muốn để ai làm nhục cô.”

Vũ Lâu nói: “Là để cho chỉ có hắn làm nhục ta được phải không?

“A……” Vương Lân lại cứng lưỡi, không nói gì một lúc lâu.

“Không biết Hầu gia có tin tức gì của người nhà ta không?”

“Đã truy nã khắp cả nước, bọn họ không thể trốn thoát được đâu. Có điều, hiện giờ vẫn chưa có tin gì của bọn họ.”

Không có tin gì tức là tin tốt. Nhưng khắp thiên hạ đều là đất của Hoàng tộc, có thể chạy đi đâu được nữa. Mặt Vũ Lâu lộ ra vẻ ưu sầu, buồn bã ngồi xuống bàn, mệt mỏi chống tay lên trán: “Ta có thể rời khỏi kinh thành, không muốn lưu luyến gì, ra biên ải hội ngộ người nhà, để sống cuộc sống bình bình an an đến hết đời,…… vì sao hắn không chịu buông tha cho ta…… Hắn đúng là một người có thù tất báo, ta làm hắn mất thể diện một lần, thì hắn sẽ trả lại ta gấp bội.”

Vương Lân thấy khóe mắt nàng có ánh nước mắt, vì muốn tránh cho nàng nghi ngờ, chỉ nói một câu: “Tần cô nương hãy giữ gìn sức khỏe, Vương gia đều đã sắp xếp hết rồi.” Nói xong hắn đứng dậy rời đi. Chờ hắn đi khuất, Vũ Lâu ngồi yên ở trước bàn, nghĩ đến tương lai của mình và người nhà, lại khóc to một hồi.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »