Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 112
sự nghi ngờ trỗi dậy

❊ ❊ ❊

Tạ thị ra vẻ sợ hãi: “Sao Vũ Dương hầu lại nói vậy?”

Việc đã đến nước này, thôi thì ngửa bài với nhau luôn đi. Vương Lân quỳ xuống đất nói với Hoàng hậu: “Cô cô, tiểu chất thấy việc này rất kỳ quái, vì sao vị hòa thượng vân du kia lại xúi giục Huệ vương làm hình nhân phù phép chứ, chắc chắn có người sai phái phía sau. Mà Huệ vương vừa sai người mang hình nhân vào trong cung, thật khéo lại bị người ta phát hiện ngay như vậy. Theo tiểu chất thấy, đây là có người cố ý hãm hại Huệ vương điện hạ…… Mong cô cô điều tra rõ.” Vương Lân cắn ngược lại một cái, nói tiếp: “Hơn nữa, vụ hỏa hoạn ở phủ Huệ vương cũng rất kỳ quái, cháu nghĩ, nếu truy xét cẩn thận, không chừng lại điều tra ra lý do Huệ vương gặp chuyện không may năm năm trước đấy ạ.”

Lam Tranh phụ họa theo: “Chuyện không may năm năm trước? Chuyện gì vậy? Cái gì mà không may?” Hoàng hậu không giải thích với hắn, mà nói với Vương Lân: “Ngươi nói cũng có lý.” Nếu xâu chuỗi sự kiện lại, đúng là có vấn đề: “Đưa thái giám sáng nay vừa bắt được đến Tông Nhân phủ, nghiêm hình khảo vấn!”

“Dạ.”

Tên thái giám này không phải người của Huệ vương, mơ mơ hồ hồ mà thành gian tế được sắp xếp vào ẩn náu bên cạnh Huệ vương. Đương nhiên, thê thảm nhất là, hắn vừa bị đưa vào Tông Nhân phủ được vài ngày, thì đã bị Thái tử, chủ nhân chân chính của hắn xử tử.

Thái tử phi không ngờ bị Vũ Dương hầu cắn ngược lại một cái, đem bọn họ đặt vào vị trí người bị hại. Ả oán hận nhìn chằm chằm Vương Lân, nhưng giọng điệu vẫn dịu dàng như trước: “Quả thật là nên tra rõ, nhưng mà chuyện này cũng rất nguy hiểm, Vũ Dương hầu cũng nên cẩn thận chú ý, đừng có tự dưng lại dẫn người lạ về giới thiệu với Huệ Vương. Tuy lời nói của bản cung có chút thất lễ, nhưng Huệ vương điện hạ cũng nên hiểu lý lẽ một chút, thứ gì dính được, thứ gì không nên dính vào, thì nên phân biệt cho rõ ràng.”

Vừa nói xong, ả đã thành công lôi được cơn giận của Hoàng hậu ra. Huệ vương là con trai của nàng, Vương Lân là cháu họ của nàng. Tuy đau lòng, nhưng phạt vẫn phải phạt.

“Tranh nhi, con cùng Lân biểu ca của con, quỳ ngoài điện chịu phạt! Không có ý chỉ của bản Cung, không được đứng lên.”

Lam Tranh vừa nghe thấy bị phạt, liền nì nèo: “Con biết sai rồi, con biết sai rồi, đừng phạt mà, bên ngoài nóng lắm.”

Vương Lân cũng sợ bên ngoài nóng như thiêu như đốt, nói: “Cô cô, chất nhi sai rồi, không có lần sau nữa. Xin cô cô mắt nhắm mắt mở, tha cho chất nhi lần này đi mà.” Nhưng trong lòng thì thầm hô may mắn, so với hắn dự tính, thì loại hình phạt này quả thực là ban ân rồi.

“Đừng có nói những lời vô nghĩa nữa! Vì bản cung quá cưng chiều các ngươi, nên hôm nay các ngươi mới coi trời bằng vung như thế, làm ra mấy chuyện ngu xuẩn này, lần này nhất định phải giáo huấn các ngươi thật nặng! Để các ngươi đừng tái phạm nữa!” Nói rồi bà chỉ ra ngoài điện: “Đi nhanh đi!”

Lam Tranh lại muốn nì nèo, nhưng thấy sắc mặt mẫu hậu đen lại, thái độ cũng ngoan ngoãn hơn, vẻ mặt đau khổ nói với Vương Lân: “Đi thôi, Lân biểu ca, lát nữa huynh quỳ trước ta, che nắng cho ta một chút đi.”

Vừa ra khỏi điện, một luồng nhiệt nóng đập thẳng vào mặt, hai người ngồi quỳ trước cửa điện, quay mặt về phía mặt trời. Lam Tranh nhỏ giọng nói với Vương Lân: “Biểu hiện không tồi.”

Vương Lân thở phào một cái: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.”

Ánh mắt trời chói chang khiến người ta không mở mắt ra được, Lam Tranh khép hờ mi mắt, trong lòng tự an ủi, kết quả thế này cũng không tính là quá bi đát.

Nhưng mà, tám phần là hắn bại lộ trước mặt Thái tử phi rồi, nữ nhân đó cùng Thái tử, âm hiểm giống nhau, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Có lẽ đã bị ả ta nhìn thấu rồi. Hừ, nhìn thấu cũng không sao, xé rách mặt nạ của nhau cũng được, chẳng cần phải che giấu nữa, đối mặt mà đấu với nhau đi.

Quan trọng nhất là Vũ Lâu, nếu nàng cũng phát hiện ra thì làm sao bây giờ.

Liệu nàng có phát hiện ra không?

Nàng thông minh như thế, chắc chắn là sẽ phát hiện ra rồi.

Không ổn.

Lam Tranh bị phơi nắng nên đầu óc cũng hỗn loạn, suy nghĩ càng lúc càng trì trệ. Bỗng có một bóng râm, che trước mặt hắn, hắn đưa mắt nhìn, thấy Vũ Lâu mỉm cười dịu dàng đứng đó.

“Ngươi ra đây làm gì, mau về đi, nóng lắm.”

“Ngươi bị phạt, có lý nào ta lại an nhàn một mình được.” Nói xong, nàng quỳ xuống bên cạnh Lam Tranh, thềm đá bị phơi nắng đến nóng bỏng, đầu gối vừa chạm xuống giống như là quỳ vào một chậu than hồng vậy.

“Ngươi mau về đi, ngươi sợ nóng như vậy, cẩn thận bị cảm nắng.”

“Ta đến giúp ngươi, ngươi cũng không biết cảm động nữa.”

Lam Tranh hừ giọng: “Không cảm động! Ngươi mau về đi.”

Vũ Lâu không chịu, thì nghe Vương Lân thều thào: “Đừng cãi cọ nữa, tiết kiệm sức chút đi!”

Lam Tranh bĩu môi: “Tùy ngươi, gia mặc kệ ngươi, thích quỳ thì quỳ đi!”

Ba người xếp hàng quỳ trước ánh mặt trời.

“Lam Tranh…… vừa rồi…… cảm ơn ngươi……”

“Cảm ơn cái gì?”

“Cảm ơn ngươi đã cứu ta. Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi mà không ăn lá thư viết là cha ta gửi hình nhân cho ta, thì ta chết chắc rồi.” Vũ Lâu chầm chậm nói: “Thật kỳ quái, ngươi nói hình nhân đó là ngươi mang vào, cha lại nói là ông đưa, rốt cuộc là ai đưa chứ?”

Đương nhiên là Thái tử đưa rồi.

Quả nhiên là nàng nghi ngờ. Lam Tranh nói: “Đương nhiên là ta đưa cho ngươi. Cha ngươi làm gì có chuyện suy nghĩ cho ngươi, giúp ngươi lấy lại đứa nhỏ của chúng ta chứ! Hừ, đừng tưởng mẫu hậu không cho mà xong, vài ngày nữa, ta lại quậy tưng lên cho biết.”

“Sao ngươi lại ăn lá thư đó?”

“Không muốn cho ngươi đọc thư của cha ngươi.”

“Ta xem xong rồi, ngươi mới ăn mà.” Nhất là sau khi Hoàng hậu nói chưa đọc lá thư đó, hắn mới giật lấy nhai nuốt.

“Phải không? Ngươi đọc nhanh thế à, ta nghĩ ngươi chưa xem xong, không muốn cho ngươi đọc nữa.”

Vũ Lâu mỉm cười, tiếp tục dùng giọng điệu dịu dàng nói: “Ngươi thật sự không biết hình nhân phù phép bị cấm trong cung hay sao?”

Lam Tranh lắc đầu: “Cấm cái gì không biết, hừ.”

“Lam Tranh……”

“Gì thế?!”

“Không có gì……”

Lam Tranh không chỉ đoán được tác hại của hình nhân, hơn nữa, hắn còn đoán được đây là quỷ kế Thái tử muốn vu oan cho nàng, nên hắn ăn luôn chứng cứ, lại gánh tội thay nàng. Mục đích chính là để cứu nàng, nếu thật sự như vậy, hắn tuyệt đối không ngốc, hơn nữa, còn thông minh đến mức đáng sợ.

Nếu thật sự như vậy, người triền miên hàng đêm với nàng, rốt cuộc là ai đây?

Một người hoàn toàn xa lạ.

Nàng không lạnh mà thân mình khẽ run lên.

Ba người ba tâm sự. Vương Lân thể hiện rõ thái độ chống đối với Thái tử, thầm nghĩ, về sau phải làm việc cẩn thận, nhạy bén hơn, tránh để Thái tử hại. Lam Tranh thì lo bị Vũ Lâu nhìn thấu, Vũ Lâu lại nghi kỵ nhân cách của Lam Tranh.

Ba người suy nghĩ đến mụ mị cả đầu óc. Quỳ thêm một lúc nữa, thân thể đều tới cực hạn.

“Ta…… ta không ổn rồi…… Điện hạ, chúng ta giả vờ ngất xỉu đi.” Vương Lân đề nghị.

“Được, ngươi ngất hay ta ngất?”

“Điện hạ ngất đi, sau đó ta đưa ngài về Sùng Lan cung.”

“Ừ.”

Hai người vừa thương lượng xong, đang định thực hiện kế hoạch, bỗng nhiên Lam Tranh thấy đầu vai mình nặng trĩu, quay sang đã thấy Vũ Lâu mồ hôi đầm đìa, ngất xỉu trên vai mình.

“Vũ Lâu —– Vũ Lâu ——”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »