Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 164
giải tỏa nghi vấn

❊ ❊ ❊

Những lời nói của nàng khiến Lam Tranh cứng họng không trả lời được. Lúc này hắn mới phát hiện, trong lòng Vũ Lâu, hắn đã trở thành một kẻ ác độc nhất thiên hạ, hắn đang định giải thích vài câu, thì Vũ Lâu cũng không cho hắn cơ hội, vấn tiếp tục khóc lóc lên án hắn: “Khi ta được gả cho ngươi, thật sự là có mục đích riêng, nhưng ta tự nhận là từ sau khi thành thân, ta luôn làm hết bổn phận của mình, ta không yêu ngươi, nhưng mỗi một hành động đối xử với ngươi đều là thật lòng thật dạ, chưa từng làm việc khuất tất sau lưng ngươi. Ta biết, hôn ước của ta với Tấn vương luôn là cái ung nhọt trong lòng ngươi, nhưng ta hỏi ngươi, ngoại trừ việc suy đoán linh tinh, ngươi đã từng nhìn thấy ta có hành động nào quá mức với hắn chưa?! Nữ nhân tốt không thờ hai chồng! Dù ngươi là một tên ngốc, ta cũng chưa từng có ý định muốn rời khỏi ngươi đi tìm Tấn vương, nối lại duyên xưa.”

Lam Tranh xen vào, thấp giọng nói: “Tấn vương đi Liêu Đông, không phải vì nàng đấy sao……”

“Tự hắn quyết định như vậy, liên quan gì đến ta?!”

“Không có mỡ thì lấy đâu ra ruồi bọ, nàng không quyến rũ hắn, thì sao hắn lại đi theo nàng được.”

“Ta cũng đâu có quyến rũ ngươi, vì sao mãi mà ta không đuổi được ngươi đi?!”

Lam Tranh bị nàng hỏi vặn, không biết chống đỡ thế nào, nhưng khí thế lập tức khôi phục lại, ngửa cổ nói: “Ta tìm cô, là vì muốn trả thù cô, làm sao giống với mục đích của hắn được! Chưa nói đến Tấn vương, ta hỏi cô, cô và Vân Triệt là thế nào? Không phải cô vừa nói cô chung thủy, son sắt lắm hay sao, vậy chuyện ngày hôm qua, cô không biết xấu hổ túm lấy Vân Triệt câu kết làm bậy thì nên giải thích thế nào?! Làm ra vẻ thiếu nữ hoài xuân, sao nào, muốn diễn vở ≪Mẫu đơn đình≫ à?! Cô nghĩ cô là Đỗ Lệ Nương kim chi ngọc diệp hay sao thế!”

“Ngươi quản ta hoài xuân hay không làm gì?!”

“Bản vương bỏ tiền bao cô, đương nhiên muốn quản!”

“Ngươi bao được thân thể ta, cũng không bao được trái tim ta!”

Lam Tranh bị chọc tức đến tối sầm mặt mũi, hít sâu một hơi nói: “Muốn gặp Vân Triệt đúng không? Ta cho nàng biết, vài ngày nữa hắn sẽ phải quay về Vân Nam làm vua núi rồi! Không có khả năng đưa nàng đi đâu. Nàng nên chết tâm đi!”

Vũ Lâu nói: “Sao miệng lưỡi của ngươi tệ hại thế, đến Vân Nam mà cũng bị ngươi nói là vua núi à!”

“Cái nơi hoang vắng, nhiều thú nhiều rừng đó, không phải vua núi thì là cái gì?!”

“Chỉ có nơi địa linh nhân kiệt như thế (đất thiêng mới có người tài), mới có thể dưỡng dục một người dịu dàng như ngọc, tinh khiết như mây giống hắn.”

Lam Tranh cười lạnh hai tiếng, muốn lấy hơi định bốc phét vài câu, thấy Vũ Lâu nhìn hắn khó hiểu, hắn mới chậm rãi nói: “Nàng nhìn thế nào mà thấy hắn thuần khiết, dịu dàng, ta cho nàng biết, hắn……” Lam Tranh vốn định bịa ra một hai câu chuyện linh tinh về đời sống riêng tư của Vân Triệt, nhưng lại nhớ tới bộ dạng ngây thơ của hắn khi tối qua được dẫn đến giáo phương tư, cũng cảm thấy nếu nói Vân Triệt háo sắc thì cũng không thể tin được, bèn sửa lại: “Hắn không phải là ngây thơ, mà là đầu óc không thông minh, ánh mắt không tinh tường.”

“Ta lại thấy hắn rất tốt, ta bị người khác làm bị thương, hắn là người đầu tiên quan tâm ta.”

Tên đầu sỏ Lam Tranh chột dạ: “Ta cũng đâu có cố ý, tại nàng không tránh đấy chứ.”

“Vậy Thái tử cho người bắn lén ngươi, nếu ngươi bị bắn chết, cũng trách ngươi không tránh à.”

Lam Tranh nói nhỏ: “Vết thương của nàng còn đau không, ta thổi cho nàng……” Hắn cúi người kề sát môi vào vết thương của nàng, nhẹ nhàng thổi. Quần áo của Vũ Lâu đã bị hắn cởi ra, hắn ghé vào người nàng, lại chạm vào bộ ngực sữa, khiến hắn không kìm được lại động tình, thổi được hai cái liền tiếp tục cởi quần áo của nàng ra, giở trò trêu chọc nàng một phen. Hắn thấy Vũ Lâu nhắm hai mắt lại, bỗng thấy kỳ quái: “Sao nàng không phản kháng nữa?”

“Chờ ngươi phát tiết xong, tự nhiên sẽ đi thôi.”

Lam Tranh kéo lại áo cho nàng, nằm xuống bên cạnh nói: “Hừ, không có ta bảo vệ nàng, thì chưa biết chừng bây giờ nàng đã bị người khác chơi đùa đến không có quần áo mà mặc rồi.”

“Ngươi đẩy ta xuống hố lửa, rồi lại vứt cho ta một cây quạt để hạ nhiệt, ngươi muốn làm ta mang ơn ngươi theo cách đó sao?”

“Đúng, nàng không cần phải biết ơn ta, ta cũng sẽ không ban phát ơn huệ gì cho nàng nữa. Nàng cho rằng tình cảnh hiện tại của nàng đã thê thảm lắm rồi sao? Địa ngục có mười tám tầng, nàng chỉ mới đang ở tầng thứ nhất thôi! Nàng còn chưa biết nếu bị chuyển ra quân doanh sẽ kinh hãi đến thế nào đâu!”

“Chuyển ra quân doanh?”

“Chính là những kỹ nữ của giáo phường tư bị chuyển ra nơi đóng quân bên ngoài kinh thành để khao quân, những nữ nhân bị chuyển đi đó, không bị chà đạp đến rã rời xương cốt mới là lạ. Nếu nàng thấy cuộc sống bây giờ không tốt, thì tháng sau ta sẽ sắp xếp cho nàng chuyển ra quân doanh!” Nói xong, hắn giận dữ hừ một tiếng, đóng rầm cửa đi mất.

♣ ♣ ♣

Hàn vương thế tử Vân Triệt từ Vân Nam đến kinh thành tham gia lễ cúng tế, ở lại Huệ vương phủ mới có mấy ngày mà cảm thấy vô cùng nhàm chán. Hắn lại nhớ đến lời hứa với Tần Vũ Lâu ở giáo phường tư kia, tuy lần trước đã hẹn ngày hôm sau sẽ đi thăm nàng, nhưng lại bị Huệ vương ngăn cản. Hắn đã hẹn thì nhất định phải làm mới yên tâm được. Hôm nay, hắn tới tìm Thập ca, nói với hắn: “Đệ nghĩ, đệ phải đến cái chỗ ồn ào nhốn nháo hôm trước, gặp Vũ Lâu tỷ tỷ mới được.”

Lam Tranh thầm nghĩ, tên tiểu tử nhà ngươi cũng rất thẳng thắn.

“Không được.”

“Nhưng đệ đã hứa rồi.”

Lam Tranh thu lại tư thế luyện võ, lấy khăn từ tay của hạ nhân để lau mồ hôi: “Ta đã nói với nàng là đệ sẽ không đến rồi.”

Vân Triệt kiên quyết: “Đệ vẫn cảm thấy đệ nên trực tiếp nói với nàng sẽ tốt hơn.”

Lam Tranh giận dữ: “Nàng là nữ nhân của ta! Đệ mà dám gặp nàng, ta sẽ không khách khí với đệ!”

Vân Triệt không sợ uy hiếp, chỉ ngỡ ngàng hỏi: “Nếu là nữ nhân của Thập ca, sao lại phải vào giáo phường tư? Đệ nghe mọi người nói, nơi đó không phải chỗ tốt đẹp gì.”

Lam Tranh cứng họng: “Không cần đệ phải quan tâm.”

“Được rồi……” Vân Triệt nói nhỏ: “Vân Nam vẫn tốt hơn, người ở kinh thành thật hung dữ.”

Bỗng có người báo lên: “Vương gia, …… Phi Lục đến rồi.”

Người Lam Tranh đang chờ là nàng, vội vàng cho người đưa Phi Lục vào. Từ sau khi Tần gia bị xét nhà, Phi Lục nghe theo tiểu thư sắp xếp, đi tìm ca ca đang làm Ngự sử của mình. Vì ca ca nàng làm quan thanh liêm chỉ trông cậy vào đồng lương tháng ít ỏi mà sống qua ngày, nên cuộc sống hai người cũng không thoải mái.

Lần này nàng bị gọi quay về, trong lòng cực kỳ sợ hãi, quỳ trước mặt Huệ vương không dám ngẩng đầu lên.

“Đứng lên đi.”

Phi Lục đứng lên, không cẩn thận lại nhìn tới nam tử đứng cạnh Huệ vương, mặt bỗng biến sắc, kinh ngạc há to mồm. Lam Tranh vừa thấy, liền sai người đưa Vân Triệt đi nơi khác, hỏi Phi Lục: “Có phải hắn rất giống ai đó không?”

“Tô Tiêu……” Phi Lục nói: “Vị công tử vừa rồi, phải có sáu bảy phần giống với Tô Tiêu đã mất.”

Lam Tranh vui sướng: “Thì ra là người chết thật, hắn chết thế nào?”

“Vì tiểu thư……” Phi Lục nói: “Tô Tiêu là con của một hạ nhân trong Tần phủ, lớn lên cùng tiểu thư…… Vì muốn lấy con diều cho tiểu thư, mà ngã từ trên cây xuống, chết.”

Lam Tranh không thích người kia vì Vũ Lâu mà chết: “Thì ra hắn lại sẵn sàng nịnh bợ tiểu thư như thế.”

Nhắc tới Tô Tiêu, Phi Lục cũng không chịu được khi nghe người khác nói xấu hắn, nói: “Hồi Vương gia, không thể gọi là nịnh bợ được, vì tình cảm của hắn và tiểu thư cực kỳ tốt, chuyện gì hắn làm cũng đều là cam tâm tình nguyện.”

“Tình cảm tốt?! Lúc hắn chết, chắc tiểu thư nhà ngươi tốn không ít nước mắt nhỉ.”

Phi Lục không dám nói nhiều, vội đổi đề tài: “Vị công tử này và Tô Tiêu thật sự là……”

“Đừng ấp úng nữa.”

“Ánh mắt của vị công tử kia không giống ánh mắt Tô Tiêu, mà… lại giống ngài hơn. Chính xác là giống ngài lúc trước……”

♣ ♣ ♣

Mọi bí mật đang dần dần được hé mở.

Tô Tiêu là ai?

Vân Triệt là ai?

Lam Tranh, Vũ Lâu, lại là ai?

Ta đọc đi đọc lại cv của NVP đã đến lần thứ 3 rồi các nàng ạ. Haizzz. Những chương tiếp theo, có thể các nàng sẽ rất giận bé Tranh, có thể các nàng sẽ rất bức bối, tức tối. Nhưng hãy cố gắng đồng hành cùng ta và cùng hai đứa nhỏ đầu đất này qua nốt giai đoạn ngược cuối này nhé. Trời sắp sáng rồi. Còn chưa tới 15 chương nữa thôi. Ta sẽ cố gắng tăng tốc. Ngọt ngào đang chờ phía trước rồi ^^

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »