Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 167
gương vỡ khó lành

❊ ❊ ❊

“Vương gia, tuy ngài không trách thiếp, nhưng người trong thiên hạ sẽ trách tội thiếp đã khiến cho ngài phải nhận ô danh. Thiếp bị phạt vào giáo phường tư, đã là Hoàng thượng khai ân rồi, dù thiếp có bị chém đầu, bêu trước bàn dân thiên hạ, thì cũng không đủ để chuộc lại tội lỗi của mình.”

Trong đại điện chỉ còn nghe thấy mỗi tiếng Tần Vũ Lâu khóc lóc thảm thiết. Lam Tranh cúi đầu nhìn Vũ Lâu, lạnh nhạt nói: “Ta đã biết từ lâu rồi, đừng nói nữa. Hôm nay là sinh nhật thế tử của Lương vương, nàng đừng có khóc lóc ầm ĩ, làm hỏng không khí. Người đâu, mau đưa nàng đi đi.”

Hai tỳ nữ lập tức tiến đến đỡ Vũ Lâu dậy, nói: “Xin mời ra hậu đường nghỉ ngơi.” Vũ Lâu khóc thút thít, đi theo hai nữ tỳ kia. Chờ Vũ Lâu đi khuất, Lam Tranh nhướng mày cười cười với Tấn vương.

Cửu ca, ngươi cũng thấy thái độ của Tần Vũ Lâu với ta rồi đấy, ngươi căn bản không hề có cơ hội chiến thắng.

Mọi người vừa mới phục hồi tinh thần từ trận khóc lóc sướt mướt của Vũ Lâu, Lương vương muốn xóa đi không khí xấu hổ đó, liền sai người tấu nhạc, ca múa tưng bừng, đến khi sắc trời dần tối, mọi người mới kết thúc yến tiệc, cáo từ ra về.

Lam Tranh cố tình đi đến trước mặt Tấn vương nói: “Cửu ca, nghe nói khi Vũ Lâu đến Liêu Đông đã được huynh giúp đỡ rất nhiều, thật ra huynh cũng không cần phải làm thế, huynh cũng thấy đấy, trong lòng nàng cảm thấy hổ thẹn với ta, nên cam tâm tình nguyện chịu khổ, chịu tội.

Tấn vương như cười như không nhìn Lam Tranh nói: “Nàng có nguyện ý thì ta cũng không nguyện ý! Giáo phường tư không phải là nơi nàng nên ở lại, sớm muộn gì ta cũng sẽ đưa nàng ra!”

“Cửu ca còn bận lòng với thiên hạ, việc nhỏ của Tần Vũ Lâu không phiền đến huynh! Tần Vũ Lâu vì làm giả sinh nhật để gả cho ta mà phải vào giáo phường tư, thì đương nhiên cũng phải là ta cứu nàng ra!”

“Chờ ngươi sao?! Lần nào nàng chờ đợi ngươi, ngươi cũng đều hại nàng thê thảm hơn!” Nói xong, hắn cười lạnh với Lam Tranh một cái, rồi nhanh chân rời đi.

Lương Vương còn không hiểu rõ tình hình, hỏi: “Tấn vương cũng nhớ thương sư tử Hà đông nhà đệ hay sao thế? Ôi — mà hình như trước kia Tần Vũ Lâu vốn được ước định làm Vương phi của hắn……”

Lam Tranh hừ giọng: “Vào cửa nhà ta, thì là của ta.”

Đừng ai nghĩ đến chuyện tranh giành với ta!

Hơn nữa Vũ Lâu lại không có tình ý với hắn, chẳng qua là Tấn vương đơn phương mà thôi. Hắn nhớ tới lời giải thích vừa rồi của Vũ Lâu, thì ra còn có ẩn tình như vậy, tâm trạng hắn vui vẻ, rạo rực rảo bước về phía hậu đường của Lương vương phủ.

Nếu nàng chịu nhún nhường, hắn cũng sẽ biết thời biết thế, đón nhận tình ý của nàng.

Nữ tỳ dẫn Lam Tranh đến một sương phòng, đẩy cửa vào, hắn thấy Vũ Lâu đang chống cằm, ngơ ngác nhìn chao đèn bằng vải lụa, bỗng một con bướm bay về phía ánh đèn, Vũ Lâu đột nhiên đưa tay kéo đỉnh chóp chao đèn lại, giam con bướm bên trong. Nàng nhìn chằm chằm bóng con bướm đang bay bên trong đèn, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Lam Tranh ôm lấy nàng từ phía sau, cười nói: “Chơi vui vậy sao?”

Vũ Lâu thấy Vương Lân còn đang đứng ở cửa, trong tâm nàng cũng không thật sự muốn phát sinh chuyện gì với hắn, liền khẽ tránh ra: “…… Ta nên quay về giáo phường rồi……”

“Ta đã phân phó, đêm nay nàng có thể không cần trở về……”

Nàng nói nhỏ: “Có người nhìn đấy, ngươi buông ra trước đã…”

Thì ra nàng ngại Vũ Dương Hầu đang đứng đó, Lam Tranh nói với Vương Lân đang đứng ở cửa: “Ngươi về đi.” Vương Lân nhìn hai người, thở dài, muốn nói lại thôi, đi được vài bước, hắn lại xoay người nói với Huệ vương: “Điện hạ, ngài giữ Vũ Lâu lại e là không hay lắm, nên đưa nàng về thì hơn.”

“Ta làm gì cũng đều biết chừng mực.”

Vương Lân than thở: “Ngài căn bản không biết chừng mực mà……” nói vậy nhưng vẫn đóng cửa rời đi.

Chờ Vương Lân đi khuất, Lam Tranh liền cười tủm tỉm ngồi xuống bên cạnh Vũ Lâu, nắm tay nàng nói: “Thì ra chuyện là như vậy, đều do cha nàng sai khiến, ta biết ngay việc nàng đuổi ta đi không phải là ý của nàng mà.”

Vũ Lâu nghe vậy, rút tay ra, ha hả cười lạnh nói: “Vừa rồi chẳng qua là để cứu vãn thể diện của ngươi, nên ta bịa ra thôi. Trước khi ngươi sai người tố giác chuyện này với Hoàng thượng, thì cả nhà chúng ta chưa bao giờ nghĩ sẽ bị bại lộ, càng không nói đến việc vì chuyện đó mà phải rời khỏi kinh thành. Ta rời khỏi ngươi, rời khỏi kinh thành chỉ có một lý do, đó là không muốn nhìn thấy ngươi, không muốn gặp ngươi nữa mà thôi!”

Trong phút chốc, Lam Tranh không thể tiếp nhận được những điều nàng vừa nói, nhưng vẫn cố gắng duy trì nụ cười, hỏi nàng: “Vậy lúc bảo nàng hầu rượu, vì sao nàng không tìm Cửu ca, cũng không tìm Vân Triệt, lại cố tình tới trước mặt ta……”

“Chỉ là vì, ta sợ chọc giận khiến ngươi mất hứng thôi.” Vũ Lâu nói: “Nếu ta đi đến chỗ những người khác, ngươi không tìm cách trả thù ta mới là lạ. Ta cũng đâu có ngu như vậy!”

Lam Tranh nghe xong, trong lòng đau đớn không chịu nổi, hắn vô cùng chua xót nói: “Trong mắt nàng, ta là loại tiểu nhân có thù tất báo như thế sao?”

“Ta làm sao biết được ngươi có phải như thế hay không, ta cũng đâu có hiểu ngươi!”

Lời nói này, đã đâm thẳng vào đáy lòng Lam Tranh, khiến hắn vô cùng giận dữ, túm lấy cánh tay nàng, kéo nàng đứng dậy, ấn xuống bàn: “Không hiểu phải không? Vậy ta sẽ khiến cho nàng hiểu được thì thôi.”

Từ sau khi nàng phát hiện Lam Tranh biết võ công, nàng lại càng sợ hắn hơn, lúc này bị hắn giữ lấy không thể động đậy, tình thế cấp bách lại khiến nàng rơi nước mắt: “Rốt cuộc là phải thế nào ngươi mới chịu bỏ qua cho ta? Ta tuyệt đối sẽ không nói với người khác chuyện của ngươi, ngươi hận ta, thì chuyển ta ra quân doanh đi, sau đó, ân oán của chúng ta coi như xóa bỏ, cũng coi như chưa từng quen biết, có được không?” Nói xong những lời cuối, giọng điệu của nàng đã cực kỳ hèn mọn.

“Nàng thà bị mấy nam nhân kia đoạt lấy…… cũng không muốn…… không muốn ở cùng với ta……?”

“Đau một lần, còn hơn đau cả đời.”

“Đau một lần…… Haha, được, hay lắm. Nàng đừng hối hận!”

“Chuyện khiến ta hối hận nhất trên đời này, chính là gả cho ngươi!”

Thừa dịp Lam Tranh ngây người, Vũ Lâu đẩy hắn ra, chạy vội ra ngoài. Bỗng cảnh cửa đột nhiên bị mở ra, Vũ Lâu vừa nhìn thấy Vân Triệt đứng ngoài cửa, càng khóc to hơn, trốn sau hắn nói: “Tô Tiêu, ngươi cứu… cứu ta, đừng để cho hắn lại đây.”

Sao lại là cái tên âm hồn bất tán này nữa! Lam Tranh nhíu mày: “Ngươi mau tránh ra!”

Vân Triệt nói: “Thập ca… đừng bắt nạt nàng, nàng khóc rồi này.”

Trong lòng Lam Tranh cũng không biết là cảm giác gì nữa, nói với Vũ Lâu: “Nàng quay về đây, chúng ta từ từ nói chuyện.” Hắn vươn tay, muốn kéo tay nàng.

“Không!” Vũ Lâu gỡ tay hắn ra, lui về sau hai bước rồi xoay người chạy mất.

“Thập ca, nàng sợ huynh mà, huynh đừng lại đây nữa.” Vân Triệt đuổi theo sát Vũ Lâu.

Lam Tranh đứng ở cửa, ngây ngốc nhìn theo hướng nàng biến mất, trong lòng trống rỗng, tim như đã chết, ngay cả cảm giác đau đớn cũng không có nữa.

♣ ♣ ♣

Dù sao đây cũng là Lương vương phủ, nàng không dám hành động liều lĩnh, chỉ chạy đến một chỗ yên tĩnh ở hành lang gấp khúc, ngồi xổm người xuống, cắn răng nén nước mắt, vừa dùng tay áo quạt quạt cho khô nước mắt đi, vừa tự an ủi mình, đừng khóc, đừng khóc.

“Vũ Lâu tỷ tỷ, rốt cuộc là tỷ làm sao vậy? Có phải Thập ca bắt nạt tỷ không?” Vân Triệt đuổi tới nơi, nghiêng đầu nhìn nàng: “Ta vừa nghe tỷ gọi ta là Tô Tiêu, ta đưa tỷ đi gặp hắn, tỷ đừng khóc.”

“Hắn…… hắn đã không còn trên đời này nữa rồi.”

“Vậy thì đi tìm mộ hắn. Tỷ ra mộ hắn, khóc một trận đã đời, rồi quên hết những chuyện đau lòng đi.” Vân Triệt nắm tay nàng: “Trước đây ta toàn làm như vậy…… Đúng rồi, Tô Tiêu là gì của tỷ?”

Vũ Lâu buồn bã nói: “…… Là ca ca của ta…… Có thể là ca ca cùng cha khác mẹ của ta……”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »