Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 168
ngôi mộ kỳ quái

❊ ❊ ❊

Lương Vương nghe thị vệ báo thế tử đưa Tần Vũ Lâu, liền vội vàng đi tìm Lam Tranh.

Hắn ta nhìn thấy Lam Tranh đang ngơ ngác ngồi bên bàn, mắt nhìn chằm chằm vào chao đèn lụa, khóe môi cong lên bướng bỉnh, liền biết ngay là hắn đang buồn bực vì Tần Vũ Lâu và thế tử đi cùng nhau.

Lương vương dùng thân phận của một người từng trải, đi đến bên Lam Tranh, nói rất sâu xa: “Khắp chân trời chỗ nào mà không có hoa thơm, đệ cần gì phải lưu luyến mãi một cành hoa Tần gia…… Giờ nàng đang ở giáo phường tư, địa vị còn không bằng một kỹ nữ……”

Một nữ nhân bị nhập vào giáo phường tư, vừa làm nô lệ lại vừa làm kỹ nữ, còn không bằng cả nữ nhân ở Câu Lan. (Câu Lan là nơi hát mua và diễn kịch thời Tống.)

Mặt Lam Tranh không chút thay đổi, giống như hắn không hề nghe thấy lời nói của Lương vương.

“Ta đang khuyên đệ đấy, đệ có nghe thấy không hả? Nàng ta đi cùng với Vân Triệt rồi, sao đệ còn chẳng mảy may phản ứng gì thế?” Lương vương đưa tay ra trước mặt hắn quơ quơ: “Ta phái người đi bắt bọn họ về nhé.”

Lúc này Lam Tranh mới như vừa tỉnh mộng: “Bọn họ đi rồi à? Đi lúc nào?”

“Vừa xong……”

Lam Tranh đứng bật dậy định lao ra cửa đuổi theo: “Để ta phái người bắt bọn họ về là được, đệ tự đi làm gì.”

“Ta muốn đi xem bọn hắn định diễn kịch gì!” Lam Tranh tức giận nói: “Xem hắn có thể mang được nàng về Vân Nam không?”

Thì ra nàng vẫn cự tuyệt Tấn vương là vì nàng không động tâm với hắn, một khi động tâm, nàng sẽ biến thành một nữ nhân phóng khoáng, sẵn sàng đi qua đêm với nam nhân ngay. Hắn càng nghĩ càng giận, phi ngựa đuổi theo.

Ánh chiều tà vàng thẫm bao phủ khắp kinh thành. Trời sắp tối.

Lam Tranh càng đuổi thì càng nghi hoặc, hai người này muốn đi đâu? Nhìn phương hướng thì có vẻ là chạy ra cửa thành, chẳng lẽ định rời khỏi kinh thành sao? Tên khốn Vân Triệt kia, lẽ nào muốn dẫn nàng trốn về Vân Nam? Nghĩ đến đây, Lam Tranh tức giận không kìm được mà nắm thật chặt cương ngựa.

Ra khỏi cửa thành, đi một đoạn đường dài về phía ngoại ô, đến một nơi rừng núi hoang vắng, Vân Triệt và Vũ Lâu mới cho ngựa chạy chậm lại. Chờ đến khi đuổi theo được đến hai người phía trước, thì trời đã tối hẳn, mang theo tất cả những tia nắng ấm áp, nấp vào sau núi.

Lam Tranh xuống ngựa, sải bước nhanh về phía Vũ Lâu. Hắn nhìn thấy nàng ngơ ngác đứng cách đó không xa, giữa đồng không mông quạnh, ánh mắt hai người thoáng gặp nhau. Đột nhiên, nàng cúi người nhặt một hòn đá to bằng nắm tay ném về phía hắn.

Trời đã tối mịt, nên suýt nữa thì Lam Tranh không tránh kịp, hắn nổi nóng: “Nàng điên rồi à? Nàng dám đánh ta?!”

Vũ Lâu không ném đá nữa, mà vọt luôn đến trước mặt hắn, không nói lời nào liền tung quyền đấm hắn. Lam Tranh không né tránh, trúng một quyền của nàng, hắn khuỵu người xuống ôm bụng, lui về sau vài bước. Vân Triệt nhìn thấy tình cảnh này, vội vàng ôm lấy Vũ Lâu đang điên cuồng: “Tỷ tỷ, tỷ mau dừng tay đi, tỷ mà đánh Thập ca bị thương, tỷ sẽ mất đầu đó.”

Vũ Lâu giãy dụa: “Ta đã chịu đủ rồi, Độc Cô Lam Tranh, còn có chuyện gì mà ngươi không làm được nữa không?!”

Lam Tranh ho khẽ: “Ta làm gì? Buổi tối nàng trốn đi theo nam nhân khác, vậy mà còn dám chất vấn ta nữa sao?” Hắn nhìn thấy Vân Triệt đang ôm Vũ Lâu, tức quá quát ầm lên: “Ai cho ngươi ôm nàng, mau buông tay ra cho ta.”

“Nhưng đệ mà buông tỷ ấy ra, tỷ ấy sẽ đánh huynh.”

“Đánh cũng là chuyện nhà ta.”

“Được rồi……” Vân Triệt buông tay ra.

Vũ Lâu được tự do, liền giận dữ lao vào đánh Lam Tranh. Nhưng lần này Lam Tranh đã có chuẩn bị trước, chỉ vài chiêu đã khóa được cổ tay nàng, Lam Tranh dùng một tay khống chế hai cổ tay Vũ Lâu, một tay kia cởi dải lụa đeo bên hông nàng ra, trói hai tay nàng lại.

“Ngươi thả ta ra! Thả ra!”

“Nàng bảo ta thả thì ta phải thả à? Sao ta phải nghe lời nàng chứ?” Lam Tranh mỉa mai: “Tiết kiệm sức đi, tốt hơn cho cả nàng và ta đấy.”

Vũ Lâu nghe xong, giận dữ trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi cố tình chạy ra đây để xem ta đau khổ phải không?” Vừa nói, nước mắt đã chực trào ra.

Lam Tranh hừ giọng: “Ta đến để bắt gian, nàng rất đau khổ sao, ha ha, cũng không đúng, phải nói là, nàng không đau khổ tới mức muốn chết đấy chứ?”

“Ngươi!” Tay Vũ Lâu bị trói không động đậy được, liền giơ chân lên định đá hắn. Lam Tranh nghiêng người, gạt chân một cái. Vũ Lâu bị mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất. Lam Tranh thấy bộ dạng khốn cùng của nàng, tức giận cũng tiêu tan đi hơn nửa, cười nói: “Giờ nàng biết cảm giác trước kia của ta thế nào rồi nhỉ.”

Vũ Lâu ấm ức, ngẩng đầu quát hắn: “Ngươi giấu hài cốt của ca ca ta đi đâu rồi?”

“Ca ca nàng? Tần Viễn Địch chết rồi sao?” Sao hắn không biết nhỉ.

“Là Tô Tiêu.”

Lam Tranh nhíu mày: “Sao ta biết được!” Tại sao xảy ra chuyện gì nàng cũng đổ hết lên người hắn thế!

“Chắc chắn là ngươi làm! Đừng giả vờ nữa, trừ ngươi ra, còn ai có thể làm được nữa. Ngươi nghe thấy ta nhắc đến Tô Tiêu, nên ghi hận trong lòng, liền tới hủy hoại hài cốt của huynh ấy!”

Lam Tranh giận dữ, túm nàng từ dưới đất lên: “Nàng thành kiến với ta cũng có chừng mực thôi! Tuy ta ghét nàng nhắc tới nam nhân khác, nhưng cũng không đến mức so đo với người chết! Trong mắt nàng, bất cứ chuyện gì hại đến nàng cũng đều là do ta làm, vậy nếu nàng đi ra cửa gặp mưa, không phải nàng cũng định nói là ta sai ông trời làm mưa, cố ý không cho nàng ra đường đấy chứ? Ta đã vì nàng mà làm nhiều chuyện như vậy, nàng đã không thèm để tâm thì thôi, đằng này chuyện gì xấu nàng cũng nghĩ là ta làm, đầu óc nàng có vấn đề à?!”

Vũ Lâu không thèm nghe, vẫn trợn mắt nhìn hắn: “Mộ của Tô Tiêu vốn ở ngay đây, vì sao giờ không thấy nữa? Trước kia vẫn yên ổn ở đây, sao đột nhiên lại không thấy được? Mấy hôm trước ta vừa nhắc tới huynh ấy với ngươi, thì giờ mộ của huynh ấy bị trả thù……”

“Vũ Lâu tỷ tỷ……” Vân Triệt đứng bên cạnh xen vào: “Nơi mà tỷ nói là mộ huynh ấy đó…… được chăm sóc rất cẩn thận, không giống như bị phá hoại đâu. Hình như là được cẩn thận di dời đi nơi khác. Tỷ không tin thì qua xem kỹ lại đi, thậm chí người di dời huyệt mộ còn rất cẩn thận đắp xác lá cây, cỏ dại lên trên, không để người khác phát hiện là nơi này đã từng chôn xác người nữa.”

Lam Tranh trừng mắt với Vũ Lâu: “Nghe thấy chưa, nếu đúng là ta làm, ta sẽ đập tan bia mộ, đào cả hài cốt hắn lên, nghiền xương thành tro, chứ không làm bí mật như vậy đâu.” Hắn đẩy nàng ra: “Đi xem đi, đừng có nghĩ oan cho người tốt.”

Vũ Lâu thất thểu đến bên chỗ vốn là mộ Tô Tiêu, dùng hài khẽ di di trên mặt đất, quả nhiên là xác lá cây, cỏ dại, bùn đất bên dưới cũng rất mới, đúng là có người gần đây đã lục lọi nơi này.

“Rốt cuộc là ai đã dời mộ đi? Người của Tần phủ đã phân tán khắp bốn phương rồi, dù có ở lại kinh thành cũng không có lý do gì mà đến dời mộ đi cả. Tô Tiêu ca ca đã nằm ở đây nhiều năm rồi……”

Lam Tranh cười lạnh: “Tô Tiêu ca ca, kêu thân mật gớm.”

Vũ Lâu lườm hắn, không nói lời nào.

Vân Triệt nói: “Hắn là ca ca cùng cha khác mẹ với Vũ Lâu tỷ tỷ……”

Vũ Lâu cúi đầu, đau lòng nén nước mắt, chợt nghe Lam Tranh cười lạnh: “Lão già cha nàng cũng thật quá hay ho!” Mọi người đều biết, Tần thị lang tuy có địa vị cao, nhưng chỉ có một vợ, không nạp thiếp, là một trường hợp cực kỳ hiếm có trong giới quan trường ở kinh thành. Nhưng giờ mới biết, hóa ra lão có con rơi.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »