Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3807 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 169
cưỡng bức

❊ ❊ ❊

“Không được nói xấu cha ta!”

“Ta giết lão còn được, huống gì là mắng một hai câu?!”

Vân Triệt thấy hai người giương cung bạt kiếm như thế, sợ không dám nói năng gì, đứng bên cạnh xem tình hình thế nào. Bỗng hắn nghe thấy Tần Vũ Lâu nói: “Ngươi muốn giết ông, thì ngươi nhanh nhanh lên một chút, để chúng ta chết hết đi, ngươi mới có thể yên lòng được.”

“Nàng không cần phải giục, bọn họ chạy cũng không được bao lâu. Chờ đến lúc bắt lão về, đem ra lăng trì xử tử, ta sẽ dẫn nàng đi xem.” (lăng trì: hình phạt thời xưa, trước tiên là chặt tay chân, sau đó mới chặt đầu…… quá kinh í >.<)

Rốt cuộc Vũ Lâu cũng bị những lời nói độc địa của hắn đánh bại, há miệng vài lần mà không thể phản bác câu gì. Thấy nàng không chống đỡ được, Lam Tranh càng cố ý cười vui vẻ hơn, vuốt ve mặt nàng nói: “Để cho cô con gái hiếu thuận như nàng giữ trọn đạo hiếu cuối cùng nhé.”

“Hu hu hu……” nàng tức giận khóc òa lên.

Nàng vừa bật khóc thì Lam Tranh đã luống cuống chân tay, bắt đầu thấy hối hận sao lại đi chọc nàng tức giận thế này, vội vã lau nước mắt cho nàng: “Dạo này nàng làm sao thế, càng ngày càng thích khóc là thế nào.”

Hắn vừa chạm vào nàng, đã khiến nàng không chỉ đau lòng mà còn tức giận nữa, Vũ Lâu cúi đầu, cắn mạnh vào mu bàn tay hắn.

Chờ đến lúc Lam Tranh buông nàng ra, mu bàn tay đã bị nàng cắn thành một vòng đỏ ửng: “Nàng dám cắn ta?!” Hắn ôm ngang hông nàng, kẹp nàng dưới nách, đi đến trước ngựa, quăng nàng nằm ngang lên lưng ngựa, rồi hắn cũng phi người lên: “Giá!” Vung roi quất vào thân ngựa, vọt đi như tên bắn.

Vân Triệt còn chưa kịp phản ứng, đứng ngẩn người ở đó một hồi lâu mới lắc đầu thở dài, định cưỡi ngựa quay về. Bỗng hắn phát hiện phía dưới gốc cây đang buộc ngựa có vật gì đó lóe sáng. Hắn khẽ gảy gảy chân, gạt lá khô ra, thấy một chiếc nhẫn hồng ngọc: “Chế tác khéo thế này, chỉ có thợ của Hoàng thất mới làm được…… sao lại ở đây nhỉ……?”

Chiếc nhẫn bị bùn đất phủ rất dầy, xem ra đã bị rơi ở đây khá lâu rồi.

Vân Triệt tiện tay cất chiếc nhẫn đi, lên ngựa quay về Vương phủ.

♣ ♣ ♣

Thái giám chủ quản giáo phường tư nhìn thấy Huệ vương kéo Tần Vũ Lâu từ trên lưng ngựa xuống, bịt miệng lôi thẳng nàng vào trong nhà, khiến hắn cuống cuồng quên cả quỳ, run rẩy tiến lên nịnh nọt: “Để nô tài phái người đưa Tần Vũ Lâu vào giúp điện hạ.”

“Cút‼!”

“Nô tài đáng chết!” Thái giám chủ quản bị dọa đến mềm nhũn cả hai chân, quỳ sụp xuống đất. Chờ đến lúc hắn ngẩng đầu nhìn lên, thì Huệ vương đã đưa Tần Vũ Lâu lên lầu hai.

Lam Tranh đá văng cửa phòng Vũ Lâu, đẩy mạnh nàng vào, xoay người đóng cửa lại, nói với Vũ Lâu đang ngã sõng xoài trên đất: “Ta thấy nàng có vẻ rất thích ở giáo phường tư, đã vậy, thì để ta tạo cơ hội cho nàng được làm việc!” Hắn túm áo nàng, kéo đến bên giường: “Nàng có biết mỗi lần đến thăm nàng ta phải mạo hiểm thế nào không hả?”

“Là tự ngươi nguyện ý đến, liên quan gì tới ta?”

“Sao lại không liên quan‼!” Lam Tranh ôm nàng, ném lên giường: “Nàng mê người như vậy, ta đương nhiên phải nhớ nàng, muốn tới gặp nàng.”

Nàng biết hắn lại muốn làm nhục mình, cuống quít lùi vào bên trong giường: “Ngươi làm như vậy chỉ khiến ta càng chán ghét ngươi hơn mà thôi!”

Lam Tranh làm ra vẻ không để ý, khóe miệng nhếch lên: “Không sao cả, nàng muốn hận thế nào thì hận. Dù sao, ta cũng đã không còn hy vọng gì vào chuyện nàng sẽ yêu thương ta nữa rồi.” Hắn nắm lấy cổ chân Vũ Lâu, kéo nàng ra, rồi đè lên người nàng, chặn đùi phải vào giữa hai chân nàng, phòng ngừa nàng khép chân lại.

Tay Vũ Lâu vẫn còn đang bị dải lụa trói, không động đậy đựa, đành phải không ngừng giãy dụa, vặn vẹo người chống cự lại hắn, nói: “Trừ việc làm nhục ta, ngươi còn làm được gì nữa?!” Lam Tranh lười phải cãi cọ vô nghĩa với nàng, kéo một góc áo nàng lên, nhét vào miệng Vũ Lâu.

Nàng ư ư không nói ra lời, dùng hết khí lực toàn thân để né tránh, nhưng lại hất Lam Tranh ngã xuống giường. Vũ Lâu đứng dậy muốn chạy đi, nhưng tay bị trói nên cũng không dùng được lực, còn chưa kịp ngồi dậy đã bị Lam Tranh túm lại.

“Nàng không chạy thoát được đâu!” Lam Tranh nắm lấy cằm nàng: “Không phải nàng nói tình nguyện bị chuyển ra quân doanh hay sao? Những tên lính lỗ mãng ngoài quân doanh làm sao dịu dàng được như ta. Nếu ngay cả ta nàng cũng không hầu hạ được, thì làm sao hầu hạ được bọn họ?”

Miệng Vũ Lâu bị bịt khăn, nghe thấy hắn nói những lời lẽ nhục mạ mình, mà lại không thể phản bác gì, khiến nàng tức giận, mặt mũi trắng bệch. Lam Tranh rút miếng vải trong miệng nàng ra, cúi xuống cắn môi nàng, đau đớn khiến nàng khẽ hé miệng, lưỡi hắn lập tức bắt lấy cơ hội này, tham tiến vào bên trong. Ngực hắn đè chặt nàng xuống, nụ hôn thô bạo làm nàng không thở nổi, hơi thở trở nên dồn dập, nỗi đau đớn trên môi khiến nàng nhíu chặt mày.

“A!” Lam Tranh đột nhiên kêu một tiếng đau đớn, nhanh chóng rời khỏi môi nàng, một tia đỏ tươi cũng tràn theo khóe miệng. Thừa lúc này, Vũ Lâu nâng đầu gối, mạnh mẽ chặn giữa nàng và hắn. Nàng há hốc mồm thở hổn hển, bộ ngực đầy đặn phập phồng lên xuống.

Lam Tranh lau vết máu ở khóe miệng, lại bổ nhào về phía nàng, kéo người nàng qua, hôn xuống đôi môi sưng đỏ của nàng, tay kia xé rách quần áo vướng bận trên người Vũ Lâu.

Hơi thở của nàng lẫn với vị ngọt tanh của máu khiến hắn như mê như say, mặc kệ nàng giãy dụa phản kháng kịch liệt, hắn vẫn quyết không chịu buông tha.

Tới tận khi hắn nếm thấy vị mặn chát của nước mắt, biết mình tạm thời thắng lợi mới chịu buông Vũ Lâu. Trải qua một trận giao tranh ác liệt, Lam Tranh cũng thở hồng hộc: “Không phải nàng hận ta đã hạ dược nàng ở Ca Phỉ Lâu, mạnh mẽ chiếm lấy nàng sao? Nàng còn nổi cáu với ta, bỏ về nhà mẹ đẻ! Đã vậy, hôm nay ta sẽ cưỡng bức nàng, để xem nàng có thể trốn đi đâu!”

Hắn cởi đai ngọc bên hông xuống, trói chặt hai tay nàng vào hai bên thành giường.

“Độc Cô Lam Tranh, đồ khốn kiếp!” Vì giãy dụa, nên cổ tay bị trói bằng đai ngọc bị trầy da ra. Lam Tranh nhìn thấy, trong lòng khẽ trầm xuống, nhưng lại tự nhủ, không được mềm lòng.

“Nàng biết là ta sẽ không thả nàng ra, ta nghĩ nàng nên tiết kiệm sức lực, nhắm mắt lại mà hưởng thụ.”

“Đồ vô sỉ!” Nàng chửi hắn, chân thì đạp loạn.

Lam Tranh chặn chân nàng lại, con ngươi đen ánh lên vẻ hung ác: “Kiếp này nàng đừng mong có thể chạy trốn khỏi ta!” Hắn không chút lưu tình, kéo nốt mảnh y phục còn sót lại trên người nàng, cúi người hôn lên vết sẹo do chính tay hắn đã ấn xuống ngực trái của Vũ Lâu.

Hắn hung dữ đặt nàng dưới thân, quần áo nàng bị xé tan tành. Hắn tách hai chân nàng ra, không có màn dạo đầu, không hề dự báo trước, chỉ mạnh mẽ đâm thẳng vào. Sự khô khốc mang đến cảm giác đau đớn đến thấu xương khiến nàng hít một hơi lạnh, thở dốc vì kinh ngạc, cắn chặt răng cố nén tiếng kêu của mình.

Nỗi nhục nhã sống còn không bằng chết này khiến nàng không kìm được nước mắt. Lam Tranh cười lạnh, đưa tay lau nước mắt cho nàng, động tác vẫn thô bạo như cũ. Trong phòng không hề có ánh nến, chỉ là một khoảng không tối đen, nàng mở trừng trừng mắt nhìn Lam Tranh, nhưng cũng không nhìn được rõ mặt hắn. Sự ma sát ở thân dưới sinh ra chất dịch trơn giúp hắn ra vào dễ dàng hơn rất nhiều, mỗi một lần tiến vào, đều muốn tiến đến nơi tận cùng trong huyệt động của nàng.

Bên ngoài phòng, không khí dung tục, xa hoa, ồn ào vẫn tiếp diễn. Còn bên trong, hai người vẫn giằng co trong yên lặng. Sự vui sướng trên thân thể hắn, cũng không xóa được cảm giác đau lòng vì làm nàng bị tổn thương, nhưng hắn không muốn cúi đầu trước. Trong màn tràn ngập hương vị mãnh liệt khiến người ta không hít thở nổi, hơi thở của nàng cũng dần trở nên mị hoặc, quyến rũ.

Ý chí phản kháng của nàng vốn căng như dây cung, bỗng chốc như bị đứt thành từng đoạn. Nàng phát ra tiếng khóc nức nở tuyệt vọng, từ bỏ mũ giáp, từ bỏ sự kiên trì vốn có. Nàng đầu hàng.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »