Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 165
có lẽ có thể tha thứ cho nàng

❊ ❊ ❊

“Nhưng mà, ánh mắt của vị công tử kia, nhìn càng giống…… ngài hơn…… Nói chính xác là, giống ngài lúc trước.” Phi Lục nói xong, chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng quỳ sụp xuống đất, cúi sát mặt xuống nền đá nói: “Vương gia tha mạng, tội nô tỳ đáng chết vạn lần.”

Lam Tranh lại vui vẻ trong lòng: “Ngươi nói xem, giống thế nào?”

Phi Lục cũng không dám nói là bộ dạng ngốc nghếch, ngơ ngác, nhưng biết tìm từ thế nào bây giờ, cô quanh co một hồi lâu mới nói: “Rất thuần khiết ạ.”

Lam Tranh nhớ Vũ Lâu nói, nàng đã từng thích hắn. Hắn thầm nghĩ, sao nàng lại giống phụ hoàng hắn như vậy, chỉ thích những kẻ yếu không có sự uy hiếp với mình là sao?

“Vương gia……” Phi Lục khóc lóc cầu xin hắn: “Vương gia, bất kể trước đây tiểu thư khóc vì ai, nhưng trong lòng nàng vẫn có ngài, xin ngài hãy nể tình cảm trước kia mà cứu tiểu thư ra khỏi giáo phường đi. Trong thiên hạ, ngoài ngài ra đâu còn ai có thể cứu tiểu thư được nữa?”

“Ngươi nói trong lòng tiểu thư nhà ngươi có bản vương, nhưng ngươi thử nói xem, vì sao ngươi biết điều đó?”

Phi Lục đã làm nha hoàn nhiều năm, đương nhiên cũng rất thông minh lanh lợi, cô lập tức nói: “Chắc chắn Vương gia cũng biết, tiểu thư là một người rất kiên cường, từ lúc bảy tuổi nô tỳ đã theo hầu bên nàng, chưa từng thấy nàng khóc bao giờ. Năm đó, vì chuyện học cầm mà tiểu thư bị phu nhân trách mắng, đánh đòn rất nhiều, nhưng không hề nhìn thấy tiểu thư rơi một giọt nước mắt nào. Vậy mà từ khi vào phủ Huệ vương, nàng đã khóc vì ngài không biết bao nhiêu lần. Nếu trong lòng nàng không có ngài, thì sao lại khóc như vậy được.”

Lam Tranh nói: “Bản vương đối xử với nàng không tốt, nàng cảm thấy uất ức thì khóc cũng là chuyện bình thường thôi.” Tuy hắn nói vậy, nhưng trong bụng lại mừng thầm.

Phi Lục vội nói: “Không, tiểu thư tuyệt đối không phải là người khóc chỉ vì bị uất ức. Vương gia nghĩ mà xem, đêm đại hôn hôm đó, tiểu thư mặc kệ băng tuyết ngập trời, chạy về nhà mẹ đẻ. Theo lẽ thường mà nói, xảy ra chuyện lớn như vậy, thì nữ tử bình thường đã khóc đến đứt hơi rồi, còn tiểu thư, ngoại trừ tức giận thì một giọt nước mắt cũng không hề rơi. Nhưng lần đó ngài bị thương, tiểu thư lại khóc đến không còn biết trời đất gì nữa, chỉ ôm chặt lấy ngài, đến khi đại phu đến, tiểu thư còn không muốn buông tay.”

Lam Tranh nghe Phi Lục nói xong, lòng vui như nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ lạnh lùng: “Nhưng trong mắt bản vương, tiểu thư nhà ngươi lại là một nữ nhân điêu ngoa, lỗ mãng……”

Phi Lục thầm nghĩ, chắc chắn Vương gia vẫn nhớ thương tiểu thư, nếu không đã không hỏi một hạ nhân như cô nhiều như vậy. Cô quyết định mạo hiểm, đánh cuộc một lần, nói: “Tính cách tiểu thư có hơi nóng nảy, nhưng tâm địa thì rất tốt. Mặc dù có lúc tiểu thư nói hơi gay gắt, nhưng vẫn xuất phát từ lòng tốt của nàng thôi.” Thấy khen ngợi cũng đủ rồi, Phi Lục lại nói về sự đáng thương của tiểu thư nhà mình, hy vọng có thể chạm đến lòng thương người của Huệ vương.

“Lúc tiểu thư bị ngài đuổi về nhà mẹ đẻ rồi sinh non đó, nàng đã nói với nô tỳ, cho dù có bị ngài vứt bỏ, nàng cũng sẽ sinh đứa bé ra. Khi đó, lão gia và phu nhân cũng không cho phép, nhưng tiểu thư căn bản không để ý đến bọn họ……”

“Tiểu thư nhà ngươi thật sự nói vậy sao?” Mặc dù việc hiểu lầm Vũ Lâu cố ý để sẩy thai đã được giải trừ từ lâu, nhưng khi nghe thấy Phi Lục nói nàng nguyện ý một mình nuôi nấng đứa con của hai người, hắn vẫn vô cùng vui sướng, hạnh phúc.

Phi Lục vội vàng đáp lời: “Đúng vậy, đúng vậy. Tiểu thư nhà nô tỳ, là toàn tâm toàn ý với Vương gia mà. Lão gia và phu nhân cũng từng khuyên tiểu thư rời khỏi Vương gia, tìm người khác tái giá, nhưng tiểu thư nói……”

“Nói gì?”

Phi Lục không giữ miệng, nói luôn: “Tiểu thư nói, xuất giá tòng phu, đừng nói Huệ vương là một người ngốc, dù có là người chết thì tiểu thư cũng ở bên cạnh trông coi.”

Lam Tranh hỏi: “Thật không? Nhưng sao những việc nàng làm, ta lại không nhìn thấy tâm tư của nàng như thế?”

Phi Lục càng nói càng to gan. Tuy cô cũng không phải mạnh mẽ gì, nhưng đi theo Vũ Lâu từ nhỏ, nên tính cách cũng can đảm hơn. Cô ngẩng đầu nói với Huệ vương: “Vương gia sống cùng tiểu thư đã hơn một năm, còn không hiểu tính tiểu thư hay sao, nàng chính là một người khẩu xà tâm phật. Như chúng nô tỳ đây, nếu có phạm sai lầm, chỉ cần khóc lóc nhận sai thì nhất định sẽ không có việc gì. Nhưng tiểu thư cũng là người thích mềm không thích cứng, nếu cố chấp đối đầu với nàng, thì nàng tuyệt đối sẽ không chịu thua, vì thế mà ngày xưa, tiểu thư bị phu nhân đánh rất nhiều……” Nói rồi, Phi Lục lại khóc ròng: “Tính cách tiểu thư như vậy mà vào nơi rối rắm như giáo phường kia, thì sống làm sao nổi…… Không chịu để mất sự trong sạch của mình, nhất định sẽ chịu không ít đau khổ về thể xác rồi. Tiểu thư thật sự là người tốt, tất cả đều là lỗi của lão gia, tiểu thư đáng thương, chuyện gì cũng không biết, mà dù biết cũng không thể thay đổi được gì……” Dù sao Tần Khải Canh cũng bị phán tội chết rồi, đẩy hết lên người ông cũng không sao.

Nghe Phi Lục nói, Lam Tranh lại nhớ tới câu nói của Vũ Lâu: ‘từ lúc sống cùng với ngươi, ta chưa từng có một ngày vui vẻ, thoải mái’ khiến lòng hắn chua xót: “Nói gì thì nói, tiểu thư nhà ngươi cũng đã từng hầu hạ bản Vương, bản Vương sẽ không bỏ rơi nàng.”

“Tạ ơn Vương gia!” Phi Lục lập tức hành đại lễ với Lam Tranh.

“Bản vương hỏi ngươi, Tô Tiêu vì sao mà ngã chết?”

“Chân Tô Tiêu có tật…… Vô ý ngã từ trên cây xuống……”

Lam Tranh cười châm chọc, sai người dẫn Phi Lục xuống. Hắn đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định đến giáo phường gặp Vũ Lâu. Lúc ở cửa chờ xe, hắn thấy một đội xe liễn đi đến, người cưỡi ngựa đi đầu chính là biểu ca của hắn, Vương Lân.

Vương Lân xuống ngựa, đi đến trước mặt Lam Tranh, không giấu được vẻ lo lắng, khuyên nhủ Lam Tranh: “Điện hạ lại đến giáo phường à? Nếu đúng thế, thì ta khuyên ngài một câu, nên đợi mấy ngày nữa rồi hãy đi, người xem Tấn vương kìa, nghe thấy tin Tần gia gặp nạn, đã trốn rất xa, coi như không có quan hệ gì với Tần Vũ Lâu nữa. Vậy mà ngài thì cứ như không sợ bị rước họa vào thân vậy, hở ra một chút là lại đến giáo phường tư. Ta nghe cha nói, Hoàng hậu biết tin ngài đến giáo phường đã vô cùng tức giận.”

Lam Tranh nói: “Ta đã làm theo ý bà, cưới hai nữ nhân kia rồi, bà còn muốn thế nào nữa?” Dứt lời, hắn leo lên xe.

Vương Lân bất chấp vai vế, vội vàng túm lấy tay áo Lam Tranh: “Điện hạ, vì sao ngài cứ gặp chuyện liên quan đến Vũ Lâu là mất hết cả sáng suốt thế, nếu giờ ngài đi gặp nàng, đối với nàng chỉ có trăm điều hại mà không có lấy một điều lành. Hoàng hậu mà tức giận, chỉ phân phó xuống một câu thôi, chỉ e là ngài sẽ không thể gặp nàng được nữa. Chi bằng ngài tạm gác lại một thời gian đi, chờ Hoàng thượng và Hoàng hậu quên nàng, rồi ngài lại đi gặp nàng. Có ta canh bên cạnh, nàng tuyệt đối sẽ không chịu khổ gì đâu.”

Lam Tranh nghĩ nghĩ một chút: “Hừ, vậy thì tạm thời để nàng thoải mái mấy ngày vậy, qua một thời gian nữa ta lại đến tra tấn nàng.”

Vương Lân nói liên mồm: “Điện hạ anh minh.”

Vũ Lâu chuẩn bị sẵn trận địa để đón tiếp quân địch Lam Tranh, nhưng vài ngày cũng không thấy hắn đến. Nhớ đến lời nói ác độc của hắn trước khi rời đi hôm trước, không lẽ hắn lại định sắp xếp chuyển nàng ra quân doanh thật sao? Nàng lo lắng vài ngày thì thấy thái giám chủ quản triệu tập mọi người, mở bảng tên ra bắt đầu đọc.

Vũ Lâu cực kỳ lo lắng, thầm cầu nguyện, đừng, đừng, đừng……

“Tần Vũ Lâu—”

Nàng bị dọa giật nảy lên, tim như ngừng đập mất nửa nhịp, đến khi kịp định thần thì tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khiến nàng choáng váng muốn ngất xỉu.

“Những người vừa được đọc tên đi theo ta!” Lý công công khoát tay nói.

Vũ Lâu cũng không biết mình đi ra khỏi cánh cửa giáo phường tư, rồi lên xe ngựa như thế nào. Rốt cuộc nàng cũng lấy hết dũng khí hỏi một nữ tử bên cạnh: “Chúng ta đi ra binh doanh nào đây?” Tốt xấu gì ca ca nàng cũng đã từng làm tổng binh, nàng muốn biết liệu binh doanh đó có phải dưới quyền quản lý của bằng hữu ca ca nàng hay không.

Nàng kia ngạc nhiên: “Lương vương mở yến hội, nên chúng ta phải đi giúp vui mà.”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »