), một khi không có con, làm sao nàng có thể tồn tại trong cung đây.
(*) Trần A Kiều ở đây là Trần Hoàng hậu trong tích Hán Vũ Đế mình đã từng chú thích ở mấy chương trước, về bài thơ Trường Môn Phú đó
Nghĩ đến đó, nàng xách hàng trang lên, muốn rời đi ngay. Phương Lâm vội vàng ngăn nàng lại: “Cô đến gặp Huệ vương giải thích một chút đi, quay về với nhau sẽ tốt hơn. Nếu cô sợ mất thể diện, thì ta đi nói giúp cô. Ôi…… sao ta lại cứ xen vào chuyện rắc rối của cô cơ chứ.”
Vũ Lâu nói: “Ngươi không hiểu đâu.”
Nàng hiểu tính cách của Lam Tranh, có thù tất báo, cho dù hắn yêu nàng, nhưng hắn sẽ không nương tay với kẻ thù của mình. Nếu cứ phải đứng giữa hắn và cha, nàng sẽ rất đau khổ, chi bằng như vậy đi, chọn một con đường, ít nhất sẽ không rối bời đau khổ nữa.
“Không phải cô nói ngày mai mới đi sao? Ta thấy hôm nay sẽ có tuyết rơi đấy, cô ở lại một ngày đi.”
“Đêm dài lắm mộng.”
Phương Lâm thấy không thể giữ được nàng, liền gọi tiểu nhị dắt ngựa đến cho Vũ Lâu. Vũ Lâu khoác hành trang lên người, phi thân lên ngựa rồi ra vẻ thoải mái cười với Phương Lâm: “Ở chỗ của ngươi đã không phải trả tiền ăn ở, lại còn được tặng ngựa nữa.”
Phương Lâm xua tay: “Thôi, thôi, dù sao vài ngày nữa ta cũng định đóng cửa y quán, dạo chơi một chút, ta không làm hầu hạ được các vương công quý tộc đâu.”
“Có định đi Liêu Đông không?”
“Ta sẽ đi Tây Nam.”
Vũ Lâu nhìn sắc trời u ám nói: “Cũng được, tự do tự tại.” Nàng cúi đầu cười với hắn: “Ta đi đây.”
Phương Lâm luôn tự nghĩ là mình không có hứng thú với chuyện tình cảm rắc rối của nam nữ, nhưng lúc này, trong lòng hắn bỗng xuất hiện một suy nghĩ kỳ lạ, thấy nàng muốn đi, hắn bật thốt lên hỏi: “Rốt cuộc cô có tình cảm với Huệ vương không?”
Nàng trố mắt, thấp giọng, nhẹ nhàng nói: “Ta đã nghĩ là không…… Nhưng mà……” rồi cười khổ: “…… Giờ có nói chuyện đó cũng có ý nghĩa gì đâu.”
Dứt lời, nàng giục ngựa mà đi.