Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3910 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 194
huynh muội?

❊ ❊ ❊

Trong đầu Vũ Lâu vẫn còn vang vọng câu nói vừa rồi của Lam Tranh, nếu bọn họ là huynh muội…… Nàng sẽ làm sao? Làm sao bây giờ……

Nụ hôn của hắn nóng cháy, ấn xuống môi nàng, mang theo cảm giác nóng bỏng của lửa Địa ngục. Nàng chưa bao giờ nghĩ giữa bọn họ lại có quan hệ như vậy, nhưng nếu Lam Tranh đã nói, theo cá tính của hắn thì cũng không phải tin đồn vô căn cứ.

Cảm giác tội lỗi mạnh mẽ trào lên khiến nàng không kìm được mà giãy dụa khỏi vòng tay của hắn, nhưng sự phản kháng của nàng lại khiến Lam Tranh càng dùng sức nhiều hơn, áp nàng xuống.

Nàng cắn hắn, hắn cũng không chịu lùi. Nàng càng tăng thêm lực, nhưng cũng không ăn thua. Mùi máu tanh trong miệng càng ngày càng nồng, Vũ Lâu nghĩ đến việc hai người cùng một dòng máu, bỗng cảm thấy vị tanh này giống như độc dược, bóp chết sinh mệnh của nàng.

Lam Tranh đưa tay dập tắt nến, trong bóng đêm nặng nề, nàng tiếp tục bị hắn cưỡng hôn.

“Bên phía ngươi có phát sinh chuyện gì không?” Giọng nói nam nhân bỗng truyền đến từ bên ngoài phòng.

“Không có.”

“Vậy sang bên kia tuần tra.”

Thì ra là vệ binh của Ngự Lâm quân đang tuần tra nên đi ngang qua.

Vũ Lâu không chống cự nữa, đợt một lát sau không còn nghe thấy tiếng người, xung quanh nàng khôi phục sự tĩnh lặng chết chóc, Vũ Lâu mới giãy dụa, cầm một quyển công văn bên cạnh đập Lam Tranh, khiến đầu hắn đầy bụi,hắn mới chịu thả nàng ra.

Nàng quệt miệng, hét lên: “Câu nói ngươi vừa mới nói kia, rốt cuộc là thế nào?”

Lam Tranh hỏi lại: “Câu nào?”

“Ngươi nói, nếu chúng ta là huynh muội…… Rốt cuộc là thế nào?”

“Ta đoán thôi.”

“Đoán thôi?” Vũ Lâu rưng rưng: “Chẳng lẽ ngươi không có chút cảm giác tội lỗi nào hay sao?

Nếu là thật……”

“Nếu là thật thì nàng sẽ làm thế nào?”

Vũ Lâu nghĩ đến hai người đã làm đủ chuyện, nói: “Ta sẽ giết ngươi, sau đó tự tử……”

“Nàng cam lòng sao?” Lam Tranh thở dài: “Nhưng ta thì không nỡ để nàng chết.”

“Ghê tởm‼!” Vũ Lâu nói: “Huynh muội loạn luân……”

Lam Tranh cười khổ:”Nàng căng thẳng như thế làm gì, ta chỉ nói là ‘có thể’ thôi mà.”

“Nhưng ngươi nói rõ ra xem nào, ‘có thể’ là thế nào?”

“Chiếc nhẫn ngày hôm trước mà Vân Triệt đưa cho nàng, là nhẫn của Hoàng thượng. Ta đã hỏi qua người bên cục Thượng Cung, cũng đã tìm ra, chắc chắn là của Hoàng thượng, không còn nghi ngờ gì nữa.” Lam Tranh nói: “Mà Hoàng thượng, chỉ có lúc sủng hạnh nữ tử mà không lật thẻ bài (*) thì mới lấy trang sức trên người ra để tặng cho nữ tử đó làm bằng chứng.”

(*) Cái này chắc mọi người xem truyện, phim đã thấy nhiều rồi, mỗi phi tử của Vua đều có thẻ bài, buổi tối trước khi đi ngủ, thái giám sẽ mang khay đựng thẻ bài ra cho Vua chọn, vua lật trúng cái nào thì đêm đó sẽ sủng hạnh phi tử đó. Còn trong trường hợp, vô tình nhìn thấy cô nàng nào trong cung vừa mắt, bất chợt tinh trùng xông não, không kiềm chế được thì sẽ tặng đồ trang sức để làm tin. (đúng là đồ heo giống >_<)

“Như vậy…… không phải là Hoàng hậu sao?” Nếu sủng hạnh Hoàng hậu, đương nhiên không cần lưu lại bằng chứng gì cả: “Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng ngươi nói cha ta cùng Hoàng hậu…… Vậy sao lại nói chúng ta là huynh muội?”

“Ta đã từng nói, cái tên Lãnh Tử Nhạc của muội muội cha nàng nghe rất quen, hóa ra là Tĩnh Thần đã từng nhắc tới cái tên này với ta.”

‘Lam Tranh, ngươi có biết không? Mẹ ruột của ngươi thực ra là một nữ nhân tên là Lãnh Tử Nhạc.’ Hắn nhớ rõ vẻ mặt khinh bỉ của Tĩnh Thần khi nói những lời này với hắn, còn hắn thì lại cực kỳ sợ hãi.

Vũ Lâu vô cùng bối rối, hoảng sợ che miệng nói: “Ý ngươi nói là, mẹ ngươi……”

“Ta phái người đi Hoa Đình điều tra, thì biết được, sau khi cha nàng vào kinh thành, Lãnh Tử Nhạc đã tham gia tuyển chọn tú nữ tiến cung.”

“Ý của ngươi là…… Bà và cha ta…… tình cũ khó quên…… nên đã có thai. Sau đó……” Vũ Lâu vươn tay, run rẩy chỉ vào Lam Tranh: “Sinh ra ngươi sao?”

“Ừ, sau đó bị Hoàng hậu mang đi.” Trong lòng Lam Tranh đã sớm biết trước đáp án, nên vẻ mặt rất bình tĩnh: “Ta không phải con ruột của Hoàng hậu.”

Vũ Lâu kinh hãi không nói được gì, một lúc lâu sau, nàng mới hít sâu một hơi: “Sao ngươi bình tĩnh thế? Cứ như không phải đang nói chuyện của mình ấy.”

“Vậy thì ta phải thế nào? Đau khổ khóc lóc om sòm? La hét ầm ĩ?” Lam Tranh nói: “Nàng coi thường ta quá, ta đã qua tuổi khóc nhè từ lâu rồi.”

Từ cái ngày hắn biết được thân thế của mình vào sáu năm trước, hắn đã vô cùng đau khổ, sự đau khổ này cắm rễ trong trí nhớ của hắn, giống như đã trở thành một phần thân thể hắn.

Vũ Lâu vẫn không thể tin nổi: “…… Sao ngươi có thể khẳng định ngươi không phải là con ruột của Hoàng hậu?”

Lam Tranh buồn bã: “Ta đã từng gặp Lãnh Tử Nhạc, nếu kẻ điên đó đúng là bà.”

“Kẻ điên ư?”

Lam Tranh không muốn nói nữa, chỉ nói với Vũ Lâu: “Nàng mau tìm đi, nếu tìm được, quả thật là Hoàng thượng có sủng hạnh nữ tử rồi lưu lại chiếc nhẫn này làm bằng chứng, thì suy đoán của ta là hoàn toàn chính xác.”

Vũ Lâu gật đầu liên tục, nhanh tay lật xem khởi cư chú, từng quyển một, rồi từng chồng một. Rốt cuộc, nàng cũng tìm thấy một dòng chữ khiến nàng thực sự tan nát cõi lòng. Lam Tranh thấy nàng ngây người ra, liền giật ngay quyển khởi cư chú trên tay nàng, quả nhiên, ngày mùng chín tháng mười một năm Thịnh Tuyên thứ mười bốn, Hoàng đế đã sủng hạnh một cung nữ họ Lãnh.

Vô cùng xác thực, không còn nghi ngờ gì nữa.

Vũ Lâu cố gắng cười thoải mái: “Lam Tranh, ngươi sinh vào tháng bảy năm Thịnh Tuyên thứ mười lăm, nếu tính theo ngày thì đúng là long tử rồi, nên đừng đoán mò nữa.”

“Vũ Lâu……” Lam Tranh nhẹ nhàng vuốt mặt nàng nói: “Tĩnh Thần nói cho ta biết, mẹ ruột của ta bị giam ở một nơi bí mật. Ta đã đi tới đó, gặp một phụ nhân điên điên khùng khùng. Người đàn bà kia…… nhìn về phía sau cười nói: Khải Canh, con của chúng ta đến thăm ta……”

“Cha ta ông…… ông phụ trách việc trông coi Lãnh Tử Nhạc? Các người còn từng gặp nhau sao?”

Lam Tranh ôm lấy Vũ Lâu, cằm đặt trên vai nàng: “Ta còn chưa kịp quay đầu lại nhìn, thì đầu đã bị đập một cái. Sau đó ta không nhớ rõ nữa, đến khi tỉnh lại, thì chính là cái đêm bị nàng dọa cho tỉnh.”

Vũ Lâu không dám thở mạnh, thà rằng cái gì nàng cũng không biết còn hơn. Nếu chuyện Lam Tranh nói là thật, thì Tô Tiêu là ai?

Dường như Lam Tranh nghe được tiếng lòng của nàng, liền nói: “Có thể Tô Tiêu mới thực sự là con của Hoàng hậu. Lãnh Tử Nhạc là một cung nữ ti tiện, có cốt nhục của Hoàng đế, trong khi con ruột của Hoàng hậu lại có tật ở chân, vì thế, bà đã tráo đổi hai đứa trẻ. Nhưng Hoàng hậu lại không biết, thật ra đứa con của Lãnh Tử Nhạc không phải là con của Hoàng đế, mà là con của Tần Khải Canh, tay sai tâm phúc của bà.”

Lam Tranh thở dài: “Nếu không, thì nàng nghĩ vì sao sau khi ta tỉnh dậy không sai người giết luôn Tần Khải Canh đi? Tuy nói là sẽ kinh động đến Thái tử, nhưng có thể biến thành chuyện không may, giết chết lão ta cũng không có gì khó.”

Vì một câu nói của Lãnh Tử Nhạc, nên hắn không thể bỏ qua quan hệ huyết thống của mình và Tần Khải Canh.

Tim Vũ Lâu như bị cào xé, nghĩ đến những chuyện giữa mình và Lam Tranh, nàng vươn tay tát hắn một cái, khóc ròng nói: “Nếu đã thế này, sao ngươi còn theo ta? Ngươi đã biết rõ ràng mọi chuyện, vì sao ngươi còn……”

Lam Tranh hôn lên nước mắt của nàng, nhỏ giọng than thở: “Ta thích nàng, không thể khống chế được. Hơn nữa, chỉ với một câu nói đó, thì ta cũng không dám xác nhận liệu mình có phải đã nghe nhầm hay không. Chưa kể đến việc, nếu ta và nàng thực sự là huynh muội, cha nàng biết chuyện, sao lại gả nàng cho ta, lão đâu phải đồ ngốc.”

Lúc này Vũ Lâu mới ngừng khóc, cố gắng mỉm cười: “Làm ta sợ muốn chết, cha ta chắc chắn không phải người có thể làm những chuyện ngược với luân lý như thế.”

Nhưng câu tiếp theo của Lam Tranh, lại làm cho nụ cười của nàng phút chốc tan rã, không giữ được bao lâu.

Lam Tranh nói: “Nhưng sau đó có một chuyện xảy ra, khiến ta lại lo lắng về vấn đề này. Vũ Lâu, nàng có còn nhớ, cha nàng đã từng hỏi, ‘con và Huệ vương có quan hệ vợ chồng thực sự hay không’ không?”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »