Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3835 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 153
lại ép nạp phi

❊ ❊ ❊

) đứng trước mặt hắn. Bên trên là những con rồng vàng, điểm thêm phượng xanh, châu hoa, trân châu, ngọc xanh biếc trông thật chói mắt. Lam Tranh nói cho có lệ: “Tay nghề không tồi.” Tiếp theo là Điền sai Lễ y (**), tay áo màu đỏ, lụa đỏ khiến cho cổ áo càng thêm rực rỡ, tấm yếm trước ngực được thêu phượng đỏ, điểm trên thân áo là những hoa văn chim phượng có đính ngọc. Lam Tranh cũng thuận miệng nói: “Đẹp lắm, đẹp lắm.”

(*) Mũ Phượng Cửu Huy Tứ: (Đây là bộ lễ phục của Hoàng hậu triều Minh)

(**) Điền sai lễ y

Tiếp đến là tất hoa văn rồng vàng, ngọc cốc khuê (***), đai lưng ngọc, dải lụa nhiều màu cứ lần lượt được đưa qua trước mắt hắn.

(***) Ngọc cốc khuê: nằm trong bộ lễ phục triều đại nhà Minh. Mình vẫn chưa tra ra được tác dụng của vật này, chỉ tìm được hình ảnh thôi. Nếu ai biết thì note cho mình với nhé.

Hắn ra vẻ xem qua loa, sau đó nói với Hoàng hậu: “Bộ lễ phục mới này để mặc vào đợt hiến tế mùa đông cũng không tồi đâu.”

Vẻ mặt Hoàng hậu lại hơi khó xử: “Sao ta cảm thấy không đẹp bằng bộ sau nhỉ.”

Lão cung nữ đứng bên cạnh Hoàng hậu lập tức hô lên: “Bộ tiếp theo.”

Trong lòng Lam Tranh run rẩy, vẫn còn nữa cơ à. Vừa định ngăn lại đã thấy một đội cung nữ mang áo mũ lộng lẫy đi đến.

“Mẫu hậu, đây là……”

“Con tập trung chọn đi.”

Lam Tranh muốn nhanh chóng chấm dứt màn lựa chọn nhàm chán này nên nói: “Bộ trước đẹp hơn.”

Chẳng lẽ gọi mình về chỉ để giúp bà chọn xem bộ y phục nào đẹp hơn hay sao, vì việc vớ vẩn này mà bắt hắn phải tạm biệt Vũ Lâu à. Vừa nghĩ đã thấy khó chịu rồi.

“Tốt rồi, vậy thì đến hôm đại hôn của con và Tạ Ngưng Nhi, để cho nàng ta mặc bộ này đi.”

Lam Tranh giật mình: “Cái gì mà con cưới Tạ Ngưng Nhi? Việc này không phải đã hủy bỏ rồi sao? Giờ còn nhắc lại làm gì?”

Hoàng hậu nghiêm mặt nói: “Lần đó, ta thấy con và Tần thị tình sâu nghĩa nặng, nên tạm thời bỏ đi ý định này. Nhưng không phải mấy hôm trước con đã đuổi Tần thị ra khỏi cung hay sao. Con còn muốn nói gì nữa? Dù thế nào thì Tạ Ngưng Nhi cũng là sự lựa chọn thích hợp nhất.”

“Con sẽ đón Tần Vũ Lâu về. Mấy ngày trước đưa nàng ra khỏi cung là do hiểu lầm thôi.”

Hoàng hậu lạnh lùng nói: “Cho dù con có đón nàng về, nàng cũng không thể làm chính phi được. Nếu tương lai con kế thừa ngôi vị, chẳng lẽ lại lập một Hoàng hậu mà thường xuyên cãi cọ với Hoàng đế, thường xuyên mất bình tĩnh, hơi một chút là xuất cung bỏ đi hay sao?! Một người như thế không thể làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, thống lĩnh nữ nhân của Tam cung lục viện được.”

Sự qua đời của Thái tử là một cú sốc lớn đối với Hoàng hậu, nhưng bà là con gái một thế giá, đã quen với việc tranh đấu đến mưa máu, gió tanh, nên không dễ gì mà thể hiện ra vẻ mặt yếu đuối. Bà chỉ có thể cẩn thận lo liệu cho việc mai táng Thái tử, làm những việc cuối cùng mà một người mẹ có thể làm cho đứa con của mình. Giấu nước mắt vào trong lòng, chỉ lúc nào không có ai bà mới dám khóc, lặng lẽ mà tự xoa dịu vết thương của mình.

Hơn nữa, với tư cách là Hoàng hậu mà nói, bà là người bảo vệ cho vinh quang của gia tộc. Sau khi Thái tử qua đời, điều đầu tiên bà nghĩ đến là phải tiếp tục giữ gìn vinh quang của gia tộc, mà việc này, Lam Tranh giữ vai trò rất quan trọng.

Vũ Lâu không cần phải thống lĩnh tam cung lục viện. Hậu cung của hắn, chỉ cần một mình nàng là đủ rồi: “Muốn con cưới Tạ Ngưng Nhi sao? Tạ gia bọn họ còn muốn có hai Thái tử phi à?”

“Ta chỉ hỏi con, cưới hay không?”

Lam Tranh nói: “Nếu mẫu hậu đã hỏi thẳng, thì con cũng nói thẳng. Con sẽ không cưới Tạ Ngưng Nhi, nhưng nhất định sẽ đón Vũ Lâu về bên mình.”

Hoàng hậu có vẻ đã đoán trước được câu trả lời của hắn: “Ta nghe nói sau khi xuất cung, Vũ Lâu ở tạm trong một dược quán, chắc là con đã theo nàng đến đó phải không. Người toàn mùi thuốc đông y mà còn định lừa ta sao? Ta còn nghe nói, Tấn vương cũng đến dược quán, không biết lúc đó con có ở đó không?”

Tất cả đều bị nhìn thấu hết, Lam Tranh nhẹ nhàng thừa nhận: “Không có gì qua mắt được mẫu hậu. Lúc Cửu ca đến y quán, con đã ở đó rồi.”

Hoàng hậu cũng không vội vàng đến mức mạnh mẽ cưỡng ép trao Tạ Ngưng Nhi vào tay Lam Tranh, ngược lại, bà quan tâm đến chuyện Tấn vương hơn: “Hắn tới đó làm gì? Có phải là tình cũ với Vũ Lâu vẫn chưa dứt không?”

Tình cũ chưa dứt…… Lam Tranh chua chát cười: “Bọn họ làm gì có cái gọi là tình cũ, chỉ là có hôn ước thôi.”

“Con không biết trước kia, mỗi ngày lễ tết Tấn vương đều phái người tặng lễ vật đến Tần phủ đúng không?” Hoàng hậu nói: “Hắn thật sự rất có tình với Tần Vũ Lâu. Ta từng nghe mẫu phi của hắn nói, khi Tấn vương du thuyền trên hồ, lúc đó vô tình có cơn gió thổi bay tấm rèm che của thuyền hoa, khiến Tấn vương ngẫu nhiên liếc mắt nhìn thấy đã bị mê hoặc. Lúc đó ta đã nghĩ, con gái Tần gia kia, bộ dạng chắc hẳn là vô cùng xuất chúng, nếu không, sẽ không khiến cho Tấn vương ngày nào cũng nhìn thấy mỹ nhân trong cung kinh ngạc đến thế, cho nên, ta mới sắp xếp để nàng trở thành Vương phi của con.”

Hận ý của Lam Tranh đối với Diệp Thành lại nhiều thêm một chút, thì ra bọn họ đã từng gặp nhau, dù là cách rèm che, khoảng cách lại xa, dù là không thể nhìn rõ lắm, những cũng là đã từng gặp nhau.

“Bởi vậy mới nói, tình cảm của Tấn Vương đối với Tần Vũ Lâu không chỉ đơn thuần là có hôn ước đâu, không chừng còn nhớ nhung bao lâu rồi đấy. Con đuổi nàng ra khỏi cung, Tấn vương còn không bỏ qua, chỉ bằng việc đó cũng có thể nhìn ra Tấn vương chẳng hề quan trọng chuyện Tần Vũ Lâu có gả cho người khác hay không…… Hắn thật sự có tình cảm với nàng.”

Lam Tranh cảm thấy từng hơi thở của mình cũng mang đầy vị dấm chua: “Hừ, hắn vẫn còn muốn nàng à, đừng có nằm mơ. Ta đã đoạt được Vương phi của hắn, còn để hắn giành lại hay sao.”

Hoàng hậu tức giận trách mắng hắn: “Sao con lại đặt nặng chuyện tình cảm nam nữ như vậy, tại sao con không thử nghĩ xem, nếu thật sự Tần Vũ Lâu trở thành Thái tử phi, hay là Hoàng hậu, thì miệng lưỡi người đời sẽ truyền bá một câu chuyện tình cung đình bí sử bậy bạ giữa Hoàng hậu và Thân vương như thế nào?”

“Vũ Lâu giữ mình trong sạch, cây ngay không sợ chết đứng. Mặc kệ bọn họ muốn nói gì thì nói.”

Hoàng hậu khẽ cười, ép hỏi hắn: “Có thật là cây ngay không? Vì sao con đuổi nàng ra khỏi cung? Chẳng lẽ không phải vì con nghi ngờ nàng bán đứng con hay sao?”

Sao mẫu hậu biết được, hắn nói cứng: “Nàng vốn không biết nội dung bàn bạc của chúng ta, con đuổi nàng đi là vì chuyện khác.”

Hoàng hậu căm hận nói: “Vậy ta hỏi con, vì sao trong triều bắt đầu có người cầu xin giúp Tần gia, khẩn cầu Hoàng thượng tha cho Tần Khải Canh?! Ngự sử bên Liêu Đông cũng liên tục có tấu chương nói tốt cho Tần Khải Canh. Ta đã tra xét qua, đám người kia đều là thân tín của Tấn vương! Nếu không phải Tần Vũ Lâu có liên lạc với Tấn vương, thì tại sao Tấn vương lại giúp nàng?”

Lam Tranh thản nhiên nói: “Không phải mẫu hậu vừa nói đó sao, Tấn vương vì tình xưa, nên cũng không phải không có khả năng ra tay giúp đỡ.”

Hoàng hậu dường như đã hiểu được ý nghĩa cái câu dân gian thường nói: “Có vợ quên mẹ”, tim bà lạnh đi: “Mỗi một câu của con đều bao che cho Tần Vũ Lâu…… Ngược lại, những chuyện khác đều cho là không đúng hết…….”

“Nhi thần thích Tần Vũ Lâu, đương nhiên phải nói tốt cho nàng.” Hắn vô cùng thẳng thắn.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »