Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3841 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 160
như người xa lạ

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, một thái giám già đến thay cho tên thái giám chủ quản cũ. Mọi người đều gọi ông là Lý công công, nên Vũ Lâu cũng gọi theo. Giáo phường tư chung quy cũng là nơi xướng ca, so với Ca Phỉ lâu thì nơi đây càng hút bạc nhiều hơn, các đại thương nhân và quan lại thường xuyên ra vào chỗ này. Tối đến, những ca khúc dâm đãng không ngừng vang lên bên ta. Vì Vương Lân đã dặn trước, nên tạm thời nàng không có nguy cơ phải tiếp khách, nhưng chỉ cần còn ở trong giáo phường tư một ngày, thì nàng đã cảm thấy mình bẩn thỉu từ đầu đến chân rồi.

Đêm càng khuya, càng thêm huyên náo. Vũ Lâu ngồi an nhàn trong phòng, bỗng cánh cửa rầm một tiếng bị mở ra, một tên nam nhân say khướt bước vào, xiêu xiêu vẹo vẹo, vừa nhìn thấy Vũ Lâu đã cười toe toét nói với nàng: “Tiểu mỹ nhân, nàng ở trong này làm gì. Lại đây, hầu gia uống rượu nào.” Dứt lời, hắn ta liền vồ lấy nàng, Vũ Lâu đứng vụt dậy né tránh, vừa chạy ra cửa đã nhìn ngay thấy gã sai vặt chạy vào.

“Gia — gia— nàng này không được đâu, để chúng ta chọn cho ngài cô nương khác.”

Gã nam tử kia không chịu, vừa nghe thấy không được liền tức giận quăng cốc chén xuống đất: “Tại sao lại không được? Gia đây không thiếu tiền.”

“Đây không phải là vấn đề có tiền hay không. Động vào nàng sẽ mang họa mất mạng đó.”

“Hừ! Mạng à? Muốn mạng à? Ông đây cũng có!” Gã ta mượn rượu, vỗ ngực rống to, đẩy gã sai vặt ra đi bắt Vũ Lâu. Vũ Lâu biết không thể nào nói lý với một tên mượn rượu làm càn được, liền xoay người ra cửa phòng, muốn tránh bị hắn quấy nhiễu. Nhưng gã kia nhất quyết muốn nàng, nàng chạy vội dọc theo hành lang gấp khúc, thì gã kia cũng chạy ngay phía sau luôn miệng gọi mỹ nhân, mỹ nhân.

Phía trước đột nhiên xuất hiện một đám người, chặn đường lại. Gã nam tử kia đuổi kịp đến nơi, cười hì hì túm lấy Vũ Lâu: “Chạy đi đâu, để gia mang nàng đi hưởng khoái hoạt.”

“Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra!” Tiếng quát lớn đột ngột vang lên, nói ra những điều Vũ Lâu đang muốn nói.

Một công tử mặc áo gấm bước ra từ phía sau đội hộ vệ mở đường, Vũ Lâu vừa nhìn thấy oan gia này, liền không hề cảm thấy biết ơn vì người ta cứu mình kịp thời một chút nào, ngược lại, lửa giận như bùng lên trong lòng. Rít răng gằn từng từ một: “Lam…… không, Huệ vương điện hạ.”

Lam Tranh trừng gã kia: “Còn không mau buông tay!”

Gã kia vốn là con cháu một hầu tước, tuy chỉ là một viên quan nhỏ, có chức không có quyền, nhưng vẫn có cơ hội gặp qua Huệ vương. Nhìn thấy Huệ vương đứng trước mặt, lập tức tỉnh cả người, nhanh chóng buông tay ra nói: “Điện hạ tha mạng, tiểu nhân cút ngay.”

“Ôi, đừng vội vàng thế, để ta hầu ngài uống rượu.” Ngược lại, Vũ Lâu lại bắt ngay lấy tay gã nam tử kia, cười nói: “Khách quan, chúng ta đi thôi.”

Lam Tranh không ngờ Vũ Lâu sẽ dùng chiêu này, giận dữ nói: “Xem ra, nàng rất thích hợp với cuộc sống này nhỉ?”

“Chẳng lẽ Vũ Dương hầu chưa nói cho ngài biết sao, ta sống ở đây rất tốt.” Vũ Lâu cười sáng lạng: “Chẳng qua ta vừa cùng vị khách quan này đùa giỡn một chút, lạt mềm buộc chặt cho thêm lạc thú thôi mà, ai ngờ lại bị ngài phá hủy mất.” Nàng xoay người nói với gã kia: “Chúng ta mau đi thôi.” Vũ Lâu không thèm nhìn nét mặt Lam Tranh, cứng rắn kéo tay gã kia, xoay người bước đi. Những gã kia vội vàng túm lấy rào chắn bên hành lang, khóc ầm lên: “Cô nương mau buông tay ra, tiểu nhân còn muốn sống thêm vài ngày nữa, tiểu nhân ngàn vạn lần không dám chạm đến nữ nhân mà Vương gia vừa mắt đâu.”

“Ta vốn không biết điện hạ hay gì cả, khách quan đừng lo lắng.” Vũ Lâu vừa lôi vừa kéo. Đột nhiên cảm thấy tay hụt một cái, quay lại nhìn, hóa ra người kia vì muốn chống cự để không bị lôi đi mà quỳ sụp xuống đất. Nàng cũng không thể lôi kéo thêm, vừa thả tay ra, người kia đã vội vàng chạy biến mất, nhanh như chớp không thấy đâu nữa.

Lam Tranh khinh thường nhướng mày cười nhạo: “Xem ra, nàng có tình, nhưng người ta lại không có ý.”

Những lời này, cũng là hắn tự nói với chính mình.

“Dịch cầu vô giới bảo, nan đắc hữu tình lang”. (Bảo vật thì dễ kiếm, tình lang tốt khó tìm) Vũ Lâu hạ thấp người thi lễ: “Điện hạ tới đây, nên thoải mái hưởng lạc cho thật tốt, ta chỉ là một phụ nhân thô bỉ, không dám làm chướng mắt ngài.” Dứt lời, nàng xoay người bước đi. Lam Tranh cũng không giữ lại, mặc kệ nàng đi.

Nàng đẩy cửa phòng mình ra, thổi tắt đèn đi, nhìn những ngọn đèn sáng ngoài cửa sổ, nàng bịt chặt hai tai, ngồi co ro trên giường. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, mà dường như nàng đã khóc hết nước mắt của cả một đời mình. Không biết giờ mọi người thế nào rồi, nếu bị bắt lại sẽ không còn đường sống nữa.

Đang mải nghĩ ngợi, cửa đột nhiên bị đạp mạnh, Lý công công cùng vài gã sai vặt bước vào: “Vẫn còn sớm mà đã tắt đèn rồi à, Tần Vũ Lâu, mau đứng dậy đón khách.” Vũ Lâu vén màn lên hỏi: “Không phải đã bảo ta không cần tiếp khách sao?”

“Là khách quý, đừng hỏi nhiều.”

Gã sai vặt đốt nến lên, căn phòng lại bừng sáng. Lý công công vừa nhìn thấy Vũ Lâu đã kêu lên một tiếng: “Cô xem cô kìa, khóc đến sưng cả mắt như quả hạch đào rồi, mau lấy phấn che đi. Để ngài không vui sẽ phá hỏng chuyện lớn đó.” Hai lão bà lập tức đi vào, không nói nhiều, lôi ngay Vũ Lâu xuống dưới đặt nàng ngồi bên bàn trang điểm, nhanh tay thoa phấn cho nàng, Vũ Lâu vội nói: “Để ta tự làm, các người đừng động vào ta!”

“Vậy cô mau mau lên!”

Vũ Lâu chỉ đơn giản dặm một chút phấn lên mắt, đứng dậy nói: “Đi được rồi.”

“Như vậy sao được, cô nhìn môi cô kìa, chẳng tươi tắn gì cả.”

“Hắn sẽ thích như thế.” Nàng soi gương, vén gọn tóc mai: “Ta hiểu hắn hơn các người.”

Lý công công cũng thầm ngạc nhiên, làm sao nàng biết ai muốn gặp nàng. Vũ Lâu nhìn ra suy nghĩ của ông, khẽ cười nhẹ, đứng dậy đi ra cửa: “Hắn đã đẩy ta vào đây, làm sao có thể bỏ qua mà không đến tra tấn ta được.”

Ban đêm vẫn có chút hơi lạnh, quần áo Vũ Lâu rất mỏng manh, gió lạnh vừa thổi một chút đã khiến nàng rét đến thấu xương. Gã sai vặt đẩy một cửa phòng lớn ra, nói với nàng: “Mời vào.” Vũ Lâu vừa bước vào, cửa đã bị đóng lại.

Bên trong phòng đèn đuốc sáng trưng, những đồ trang trí đều lộ ra một vẻ đẹp dung tục, tầm thường. Nhưng không khí dâm đãng của giáo phường tư lại cực kỳ hợp với sự dung tục vàng son ấy.

Bỗng nghe trong phòng truyền ra tiếng đàn tỳ bà thánh thót, nàng vén tấm lụa mỏng lên, đi vào bên trong, nhìn thấy một nữ tử mặc váy lụa xanh biếc đang ôm tỳ bà ngồi bên bàn gỗ lim, bộ ngực sữa đầy đặn, cái eo nhỏ tinh tế, mắt hạnh, mày liễu, môi hồng khẽ nhếch lên cười, tô điểm thêm cho dung nhan kiều diễm. Nàng ta vẫn tập trung đàn, không để ý có Vũ Lâu vào. Vũ Lâu lại đưa mắt nhìn, chỉ thấy Lam Tranh trái ôm phải ấp hai nữ nhân hở đến nửa bầu ngực sữa, đầu lại gối lên một nàng khác.

Thấy Vũ Lâu, hắn lười biếng ngồi dậy, nói với cô gái đang đàn kia: “Lại đây.” Chờ nàng kia đi đến bên cạnh hắn, hắn liền hôn nhẹ xuống môi nàng ta một cái, cười nói: “Đàn hay lắm.”

“Ở cái nơi vạn người nếm qua đó, ngươi không ngại bẩn thỉu sao?”

Lam Tranh liếc nhìn nàng, cười lạnh: “Cô thì sạch sẽ à?!”

“Ta đã bị chó cắn qua, đương nhiên cũng không sạch sẽ.”

Lam Tranh bị chọc tức đến khó thở: “Tần Vũ Lâu, cô cho là cô còn tư cách nói chuyện với ta sao?! Bây giờ vị trí của cô thế nào, cô còn không tự biết chừng mực à?!”

Nàng đáp lời: “Ta là kỹ nữ của giáo phường tư.” Nàng nâng cánh tay phải, khẽ vuốt nhẹ hai bên lông mày của mình: “Trước kia à, là con gái của thị lang, rồi là Vương phi cao cao tại thượng. Giờ thì…… chà……” Nàng ngồi xổm xuống, cúi người chỉ xuống đất: “Hiện giờ, địa vị còn không cả bằng một con kiến.”

“Nếu cô đã biết thế, vì sao còn không cung kính với bản Vương?!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »