Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3804 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 200
tần vũ lâu bị thái giám kéo từ chiêu đức cung ra thẳng cửa cung, giao cho hộ vệ nhét vào xe ngựa trục xuất khỏi hoàn

❊ ❊ ❊

“Ôi, ta còn nghe nói là hai chân nàng ta nát vụn hết, nha hoàn ngày xưa của nàng phải đi ăn xin để kiếm tiền xem bệnh cho nàng đấy.” Một người ra vẻ thần thần bí bí nói: “Nghe nói, da thịt nàng ta bị thối rữa hết, như không còn đường sống nữa ấy.”

“Tần gia cũng xui xẻo thật, từ một Vương phi cao quý giờ bị lâm vào cảnh thế này.” Một người lắc đầu thở dài: “Con gái chịu cực khổ đến như vậy, mà người làm cha thì chạy trốn không biết tung tích ở đâu, ngay cả một sợi tóc cũng không nhìn thấy, thật quá nhẫn tâm mà.”

“Không phải chứ!” Đang nói, người nọ thò người ra ngoài lầu hai của quán rượu, ngoắc người còn lại: “Mau qua đây nhìn xem, không phải là cô nha hoàn kia đó sao. Xinh xắn như vậy mà phải đi ăn xin, thật là đáng tiếc…… chà.” Nói xong, hắn ngẩn ra, rồi cười xấu xa, đặt ly rượu xuống bàn, đi vài bước xuống lầu, ra khỏi quán rượu, đứng trước mặt cô gái mặc áo thô vá chằng vá đụp, nở nụ cười dâm đãng.

Phi Lục làm như không nhìn thấy người này, chậm rãi tránh đi vài bước.

“Đợi đã!” Gã kia đưa tay ngăn Phi Lục lại, nhìn nàng từ trên xuống dưới: “Không phải cô muốn kiếm tiền chữa bệnh cho tiểu thư nhà cô sao? Chi bằng, cô bán mình cứu chủ đi……”

Phi Lục chán ghét liếc hắn nói: “Tiểu thư nhà ta không thể không có người chăm sóc. Ta cứu chủ, nhưng quyết không bán mình.”

“Nghe nói tiểu thư nhà cô là mỹ nhân tuyệt đỉnh, tuy da thịt trên người bị thối rữa, nhưng khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn, ông đây có lòng tốt thu nhận chủ tớ các người, được không hả?”

Hôm đó trời rất lạnh, Phi Lục ngồi chịu rét cả ngày, trong lòng cũng khó chịu, giờ lại bị người ta đùa giỡn liền cười lạnh nói: “Ngươi có mấy cái mạng, thứ như ngươi mà cũng xứng nhắc tới tiểu thư nhà ta sao?”

“Hả? Ả tiểu đề tử kiêu ngạo này.” (tiểu đề tử = con đĩ =.=”) Gã xắn tay áo định lao vào Phi Lục, đột nhiên thấy lòng bàn tay đau tê tái, vừa nhìn xuống gã đã sợ hãi kêu thảm thiết, lòng bàn tay bị một đồng tiền bắn xuyên thủng. Gã nhìn xung quanh không thấy có gì lạ, vội vàng ôm lấy vết thương, lảo đảo chạy mất.

Phi Lục bĩu môi: “Hừ!”

Lúc về nhà, Phi Lục kể cho Vũ Lâu nghe chuyện này, rồi lại đoán không biết có phải Thái tử phái người bảo hộ cô không. Vũ Lâu lắc đầu: “Chỉ e là không phải, chúng ta đã giao hẹn rồi, trước khi cha ta xuất hiện thì sẽ không liên hệ với nhau.”

“Vậy thì sao lại thế nhỉ?”

“Chắc có người thấy chuyện bất bình nên giúp đỡ em.”

Phi Lục thất vọng à một tiếng, rồi xuống bếp bưng bát thuốc vừa sắc xong lên cho Vũ Lâu. Mỗi ngày cô đều thấy tiểu thư uống thuốc này, không biết là tiểu thư chữa bệnh gì, hôm nay không nhịn được liền dò hỏi: “Tiểu thư, người uống thuốc gì vậy?”

Vũ Lâu tuân thủ nghiêm ngặt đơn thuốc mà Phương Lâm đưa cho, không bỏ ngày nào. Nàng bị Phi Lục hỏi cũng ngẩn người, đúng vậy, nếu nàng và Lam Tranh mà là huynh muội, cho dù có thể sinh con đi chăng nữa thì cũng để làm gì đâu.

Thuốc đã đưa lên miệng nhưng không thể uống nổi nữa. Vũ Lâu đặt bát thuốc sang một bên, trầm mặc không nói gì.

Phi Lục thấy mình nói sai, vội nói: “Mai là mùng tám tháng chạp rồi, để em đi nấu cháo đậu.” nói rồi cô đứng dậy rời đi.

Vũ Lâu nhìn bát thuốc màu vàng rám nắng, mùi thuốc đông y xộc vào mũi, nàng nghĩ nghĩ một chút, rồi lại bê bát thuốc lên, uống một hơi.

Chiều mùng tám tháng chạp, Phi Lục ra ngoài còn chưa về, Vũ Lâu ngồi một mình trong bếp nấu cháo. Nàng rời cung cũng được một thời gian rồi, càng chờ càng lo lắng, hôm nay đã là mùng tám tháng chạp, mà vẫn chưa có tin tức gì của cha.

Trước đây, nàng chưa từng oán trách ông nửa câu, dù ông là nguồn gốc của tất cả mọi lỗi lầm, nhưng mỗi lần đến lúc nguy cấp, ông lại trốn tránh.

Vì sao ông không nói rõ mọi chuyện? Chẳng lẽ nói ra sự thật lại khó khăn đến thế sao?! Vì sao tình cảnh của nàng đã thê thảm đến thế này rồi mà ông còn không đến nhìn nàng một cái? Sao ông có thể ích kỷ như thế?! Sự kiên nhẫn của Vũ Lâu đối với cha rốt cục cũng bị từng chuyện từng chuyện đã qua bào mòn đi, không còn chút nào nữa.

“Vì sao không lộ mặt đi chứ?” Nàng tức giận ném muôi múc cháo xuống, làu bàu nói.

“Sao nàng biết ta đến đây?”

Một giọng nói đột nhiên truyền tới từ phía sau, dọa Vũ Lâu sợ run người. Nàng còn chưa kịp quay đầu lại xem là ai, thắt lưng đã bị người phía sau ôm lấy, một khuôn mặt còn mang theo hơi lạnh bên ngoài dán vào mặt nàng nói: “Hiếm khi nhìn thấy nàng tự mình xuống bếp.”

Từ khi Lam Tranh học võ công, bước chân nhẹ như mèo, hắn thình lình đi đến phía sau nàng, dọa nàng nhảy dựng lên. Nàng giãy dụa thoát khỏi vòng tay của hắn, quay đầu lại nói: “Sao huynh lại trốn ra khỏi cung? Tới đây làm gì? Không phải đã giao hẹn trước khi cha ta xuất hiện thì sẽ không liên hệ sao?”

Lam Tranh bĩu môi: “Đã lâu không gặp nhau. Nàng không nhớ ta sao. Ta vừa tới đã đuổi ta đi rồi.”

Vũ Lâu nói: “Ai bảo huynh đột nhiên xuất hiện.”

“Nếu ta xuất hành theo đúng nghi thức, trên dưới một trăm người theo hầu, cha nàng chẳng phải sẽ sợ không dám lộ diện nữa hay sao. A, có khi là cha ta ấy chứ.

Vũ Lâu thuận tay múc một muôi cháo hắt vào người hắn: “Mau quay về cung đi!”

Lam Tranh lắc mình né tránh, nói: “Lãng phí lương thực là phải xuống địa ngục đấy.”

“Nếu ta và huynh thật sự là… huynh muội, thì những chuyện loạn luân ta và huynh đã làm cũng đủ để chạm cửa địa ngục rồi.”

Lam Tranh vội nói: “Đừng nói chuyện này nữa, hôm nay là mùng tám tháng chạp, ta đến ăn tết cùng nàng, nói chuyện vui đi.” Nói xong, hắn ôm vai nàng: “Vũ Lâu ngoan, nói cho bản Thái tử nghe xem, gần đây nàng có chuyện gì vui không nào?”

Vũ Lâu nhìn chằm chằm nồi cháo đang sôi lục bục, cười lạnh: “Đã lâu không phải nhìn thấy một tên ma quỷ bám người. Đây là chuyện khiến ta vui vẻ nhất.”

Lam Tranh biết rõ còn cố hỏi: “Ai là ác ma?”

Vũ Lâu lườm hắn: “Huynh nói thử xem?”

“Tấn vương à?” Lam Tranh nói: “Gần đây hắn có tìm nàng không?”

“Không.”

“Kỳ quái thật, không phải chứ.” Lam Tranh nghi ngờ: “Nhất định là hắn đang giở trò quỷ gì rồi.”

“Ôi —-” Vũ Lâu xoa xoa thái dương, mệt mỏi nói: “Mệt thật, ai cũng toan tính mưu ma chước quỷ, bao giờ thì mới kết thúc……”

Lam Tranh vừa xoa bóp vai cho nàng, vừa cười nói: “Nương tử, vất vả cho nàng rồi.”

Vũ Lâu quay ra ngoài cửa bĩu môi: “Huynh đừng có ở đây vướng chân ta, chờ ta nấu cháo xong sẽ mang lên cho huynh ăn.”

Lam Tranh cứ bám nhằng nhằng lấy Vũ Lâu, ý muốn ở lại phòng bếp không muốn rời nàng, náo loạn một hồi mới bị Vũ Lâu đẩy ra ngoài.

Hắn đứng bên cửa sổ, nhàm chán nhìn ra ngoài, nhìn thấy từng bông tuyết đang rơi xuống, hắn quay sang gọi Vũ Lâu: “Nàng mau đến xem này, tuyết rơi rồi.”

Vũ Lâu bê cháo, vén rèm cửa bước vào, nói: “Cửa sổ đó không kín đâu, huynh tránh xa một chút, kẻo gió lùa, đừng để bị cảm lạnh.”

Lam Tranh nghe vậy lại tiến đến gần nàng, cười tủm tỉm: “Trên đời này chỉ có nàng là quan tâm đến ta nhất.”

“Nếu nói là quan tâm huynh, thì ta đâu có đáng gì.” Vũ Lâu đặt bát cháo xuống: “Có biết bao nhiêu người thời thời khắc khắc chú ý đến nhất cử nhất động của huynh đấy thôi.”

Lam Tranh ngồi xuống, chống cằm thở dài: “Bọn họ chỉ quan tâm đến Huệ vương thế nào, Thái tử điện hạ nghĩ thế nào, chứ làm gì có ai để ý đến Độc Cô Lam Tranh ta nghĩ thế nào……”

Nàng vốn đã chuẩn bị trước vài câu để chế nhạo hắn, nhưng thấy vẻ mặt hắn hiện lên sự cô đơn, khiến lòng nàng lại mềm nhũn, dịu dàng nói: “Nếu huynh thích thì ở đây chơi một lúc đi.”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang