Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 184
thế trận nghi binh

❊ ❊ ❊

“Thật phiền phức……” Lam Tranh đùa nghịch với một chú chim nhỏ có bộ lông xanh lục, cái mỏ đỏ au, lười biếng nói: “Sắp đến Trung thu rồi……”

Vũ Lâu chỉ chăm chú cúi đầu đọc sách, làm ra vẻ không nghe thấy. Lam Tranh bị nàng lờ đi, liền ghé sát người về phía nàng nói lại lần nữa: “Mấy ngày nữa là tết Trung thu rồi. Nghĩ đã thấy phiền.”

Nàng biết là hắn ghét tiến cung dự tiệc, phải ứng phó với Hoàng đế và các vị hoàng thân quốc thích, nhưng nàng lại không muốn để ý đến hắn, chỉ ngẩng đầu, liếc hắn một cái rồi lại cúi xuống đọc sách.

“Vũ Lâu…… Nàng có nghe thấy ta nói gì không hả?” Đã làm thì quyết không chùn bước, hắn lại dịch người qua, vòng tay từ đằng sau ôm lấy vai nàng.

“Nghe rồi.” Vũ Lâu nói: “Cũng đâu phải là Trung thu đầu tiên của ngươi, lại càng không phải là lần cuối cùng, phiền cũng vậy thôi.”

Lam Tranh đặt một cái lồng chim sơn son thiếp vàng lên bàn, nói: “Vấn đề là ở chỗ, ta vẫn không thể dẫn nàng theo được, nếu để nàng giả thái giám đi cùng ta, Cửu ca biết nàng, chắc chắn sẽ nhận ra.”

Con chim khẽ đập cánh, một mùi thơm man mát thấm vào tận gan ruột khẽ thoang thoảng bay ra.

“Chim gì đây? Còn có mùi thơm nữa.”

“Loài chim này từ khi ra đời đã được ngâm vào hương liệu, chỉ cần thấy người là sẽ đập cánh, khiến mùi hương bay ra.” Lam Tranh cười nói. Trước kia hắn cực kỳ thích con chim này, đến lúc khôi phục lại thần trí thì quên mất nó, mấy hôm trước mới nhớ ra, cố tình lấy ra đây, hoài niệm một chút thời gian đã qua.

“À.” Lại tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Lam Tranh giật lấy quyển sách kia, nhìn nhìn, lại là sách thuốc, liền giấu ra sau lưng, không cho Vũ Lâu đọc nữa: “Về sau nàng không được đọc loại sách này nữa. Toàn học thói xấu thôi, một ngày nào đó, có khi ta bị nàng độc chết cũng không biết gì mất.”

Vũ Lâu đưa tay ra giành lại, nhưng thử vài lần, ngay cả bìa sách nàng cũng không động được đến, võ công Lam Tranh đúng là tiến bộ rất nhanh. Nhưng mà, nàng vẫn có cách, nàng nhìn hắn, đưa tay khẽ che miệng, cười nói: “Ngươi cầm đi, ta vẫn còn quyển khác.” Nói xong, nàng lại rút từ trong tay áo ra một quyển sách khác.

“Hay cho Tần Vũ Lâu nàng, còn dám cất giấu hàng cấm nữa.” Lam Tranh cười nói: “Mau cởi xiêm y ra, để ta nhìn xem nàng còn giấu gì không.” Hắn xoa xoa tay cười xấu xa tới gần nàng. Vũ Lâu liên tục lùi lại phía sau: “Hôm nay nóng lắm, đừng quậy nữa, tiết kiệm sức chút đi.”

“Tiết kiệm sức cũng vô dụng, nàng có cho ta chạm vào nàng đâu.”

Hắn vừa nói xong, mặt nàng liền biến sắc, ném quyển sách đang cầm trong tay về phía hắn: “Ngươi thích thì ta cho ngươi này. Đừng có chạm……”

Chẳng qua là hắn muốn vui đùa cùng nàng, chứ cần quyển sách thuốc kia làm gì, hắn đọc có hiểu đâu. Lam Tranh nhặt quyển sách, vứt lên trên bàn, rồi ngồi xuống nói: “Thôi đi, thôi đi, chẳng thú vị gì cả, nàng thích làm gì thì làm cái đó đi.”

“Vâng.”

Vũ Lâu lại quay lại bên bàn, tiếp tục đọc sách, thật sự không nói gì nữa.

Lúc này, Phi Lục bước vào, bưng theo bát thuốc mà Vũ Lâu phải uống hàng ngày. Vũ Lâu nhận bát thuốc, đặt sang bên cạnh, chờ nguội bớt rồi uống. Lam Tranh đã nếm qua vị đắng của bát thuốc này, không dám nếm thử nữa, nhưng hắn thấy nàng uống hàng ngày như vậy cũng thật khổ sở, bèn nói: “Nàng pha chút đường vào cho dễ uống.”

“Không cần. Ta đâu phải người quen được chiều chuộng như ngài.”

“……” Lam Tranh bị đánh bại, cảm xúc cũng tụt xuống, gục đầu xuống bàn, nghiêng đầu, túm lấy ống tay áo Vũ Lâu, vẻ mặt đáng thương nói: “…… Vũ Lâu, không phải chúng ta đã làm hòa rồi sao, sao nàng còn như vậy, nàng không thể dịu dàng với ta một chút được sao……”

Vũ Lâu nghiêng đầu nhìn hắn: “Có phải tật xấu của ngươi lại tái phát không thế?”

Lam Tranh nhích nhích về phía nàng, cười nhìn Vũ Lâu: “Tật xấu gì?” Nói xong hắn ghé đầu xuống gối lên đùi nàng.

Vũ Lâu hừ một tiếng, mặc kệ hắn, rồi bưng bát thuốc lên uống một ngụm.

Nhưng chỉ vừa ngậm thuốc vào miệng, nang đã cảm thấy hương vị khác thường, vội phun ra.

“Vũ Lâu, nàng sao vậy?”

Nàng đưa tay lau miệng: “Không sao…… đắng quá.”

Lam Tranh hừ giọng: “Ta đã nói rồi mà, ai bảo nàng không nghe ta.”

Vũ Lâu bình tĩnh ừ một tiếng, rồi đặt bát thuốc sang một bên. Lam Tranh lại hỏi: “Không uống nữa à?”

“Vừa nóng vừa đắng, chờ nguội đã.”

Lam Tranh cũng không nghĩ ngợi gì: “Nàng ấy mà, đúng là cái siêu sắc thuốc.”

Bỗng một thị nữ đi tới bẩm báo: “Vương gia, có Vũ Dương hầu cầu kiến.”

Vì lần trước Vương Kỳ bắt giữ Tần Vũ Lâu, Vương Lân cũng thấy xấu hổ thay cho ca ca, nên nhiều ngày rồi chưa đến gặp Lam Tranh.

“Cho hắn vào đi.”

Sau khi thị nữ rời đi, Vũ Lâu vội kéo Lam Tranh vào trong phòng ngủ: “Nhanh lên một chút.” Nàng vén màn lên để Lam Tranh nằm vào trong giường, cởi giày cho hắn, giúp hắn nằm xuống xong, nàng dặn dò: “Giả vờ giống một chút.”

Lam Tranh cực kỳ tự tin: “Nàng yên tâm đi.”

Vũ Lâu thầm nghĩ, mình đúng là lo bò trắng răng, tên nhóc này việc khác thì không biết thế nào, chứ hắn giỏi nhất là giả vờ còn gì.

Không lâu sau, thị nữ liền dẫn Vương Lân đến, Vương Lân thấy mặt trời đã lên cao tít mà Vương gia vẫn kê cao gối ngủ trong phòng, hắn thầm thấy kỳ quái, điện hạ làm sao thế này?

Vũ Lâu vừa nhìn thấy Vương Lân, thi lễ xong, nàng buồn bã nhìn Lam Tranh nói: “Hầu gia đến vừa đúng lúc, mấy ngày gần đây thân thể Vương gia không khỏe, không biết là làm sao nữa.”

Lam Tranh vỗ vào tay Vũ Lâu, định ngồi dậy: “Ta rất khỏe.” Nhưng vừa nói xong, người lại lảo đảo, hắn vội đưa tay lên đỡ trán nói: “…… Chỉ là đầu hơi choáng váng chút thôi.”

Vũ Lâu vội kêu lên: “Chàng mau nằm xuống đi, đừng để có gì bất trắc nữa, chàng chỉ vừa khỏe được một chút, đừng để lại……”

Lời nói này đâm thẳng vào tim Vương Lân, dù sao Huệ vương cũng là hy vọng của Vương thị nhà hắn, cũng là chủ nhân là hắn đi theo, hắn không thể để Lam Tranh lại có chuyện gì không may xảy ra nữa.

“Điện hạ, người không sao chứ?” Gần đây đúng là rất ít nghe thấy tin tức của Huệ vương, cứ tưởng là vì Tần Vũ Lâu hồi phủ, Huệ vương yêu nàng say đắm, mỗi ngày đều ở bên cạnh quấn quít với nàng, không ngờ lại là vì thân thể của hắn không ổn.

Lam Tranh nhíu mày, vẻ mặt rất thống khổ: “Chỉ là thỉnh thoảng bị ù tai, nhìn mọi thứ cứ mờ mờ, nghỉ ngơi một chút là được, không có chuyện gì lớn đâu.”

Vũ Lâu thở dài: “Chàng đã nghỉ ngơi mấy ngày rồi, có thấy khá hơn chút nào đâu.”

“Có mời ngự y đến xem bệnh chưa?” Vương Lân hỏi.

Vũ Lâu đáp: “Y quan trong phủ cũng đã xem qua, rồi kê đơn thuốc, ngày nào cũng uống đều đặn mà chẳng có chuyển biến gì, ta cũng muốn mời thái y của Thái y viện đến xem bệnh, nhưng Vương gia không đồng ý.”

Lam Tranh nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu: “Không sao đâu, không sao……”

Vũ Lâu nói với Vương Lân: “Hầu gia, ngài tới đúng lúc lắm, ngài mau khuyên nhủ Vương gia, để người truyền ngự y tới đi.”

“Nàng đừng có nhiều chuyện! Đi ra ngoài đi!” Lam Tranh quát to.

Vũ Lâu cắn môi, ấm ức nhìn hắn, rồi hành lễ với hắn và Vương Lân, đi ra ngoài.

Chờ Vũ Lâu đi khuất, trong phòng ngủ chỉ còn lại Lam Tranh và Vương Lân, Vương Lân nhìn quanh phòng, hỏi: “Sao trong phòng không có thị nữ nào vậy?”

Một phòng ngủ to thế này là ngay cả một thị nữ cũng không có.

“Có Tần Vũ Lâu rồi, nàng không hầu hạ ta chẳng phải là quá thoải mái cho nàng hay sao.”

Vương Lân thở dài một tiếng, nói: “Ta thấy hình như Tần cô nương cũng không còn kháng cự như lúc ở nha môn nữa rồi.”

“Nàng là người thông minh, biết không phản kháng được, thì đương nhiên sẽ phải ngoan ngoãn lấy lòng ta thôi.”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »