Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 150
tranh cãi về thân phận của vũ lâu

❊ ❊ ❊

“Ta đến gặp Tần cô nương.”

Lam Tranh cười: “Là người đã thành thân rồi, làm sao còn gọi là Tần cô nương được.” Ý là, ngươi còn không có tư cách gọi nàng như thế.

Diệp Thành cũng cười, ấm áp như gió xuân, hắn ra vẻ căn bản không hiểu ý xấu của Lam Tranh: “Vậy phải xưng hô thế nào?”

“Không phải nên gọi là đệ muội hay sao?”

Diệp Thành chỉ ra điểm mấu chốt nhất: “Nhưng nàng cũng không phải Vương phi của đệ. Tông Nhân phủ cũng không ghi lại Tần Vũ Lâu là Huệ vương phi.”

Lam Tranh nhướng mày: “Ta đâu có cưới hồ sơ của Tông Nhân phủ, có ghi lại hay không thì quan trọng gì. Có quan hệ thật sự mới quan trọng.” Môi hắn khẽ lướt nhẹ nhẹ qua vành tai nàng: “Nàng nói có phải không?”

“Có quan hệ nhưng lại không danh phận, chẳng phải là thiệt thòi cho Vũ Lâu hay sao?” Diệp Thành thản nhiên nói. Cũng không thèm để ý ánh mắt Lam Tranh càng lúc càng trầm xuống: “Cứ dùng dằng mãi chuyện lập phi, phế phi, ai có thể chịu nổi chứ.”

“Đây là chuyện nhà của ta.” Lam Tranh nói: “Không phiền Cửu ca quan tâm.”

Diệp Thành đáp trả: “Thứ nhất, nàng không phải ở Huệ vương phủ với ngươi, chỗ này không tính là nhà. Thứ hai, nàng cũng không có quan hệ với ngươi cả, không danh không phận. Thì làm gì có gì gọi là chuyện nhà.”

Mặc dù Vũ Lâu không thích hai người cãi qua cãi lại, nhưng nhìn thấy Diệp Thành có thể đấu thắng Lam Tranh, nàng vẫn rất sung sướng, mất luôn cả ý định lúc đầu là ngăn cản hai người, chỉ lẳng lặng cười đắc ý nhìn Lam Tranh.

Lam Tranh, Tấn vương nói rất đúng, ta xem ngươi định phản bác thế nào.

Lam Tranh cũng bị lời biện hộ của Diệp Thành làm cho cứng lưỡi: “Chuyện này……” Nhưng hắn là ai chứ. Độc Cô Lam Tranh hắn tự nhiên sẽ có phương pháp đáp trả. Hắn lập tức nảy ra ý hay, nâng cằm Vũ Lâu lên để nàng đối mặt với hắn. Lam Tranh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi anh đào của nàng, mút lưỡi nàng đến phát đau không chịu nổi mới buông nàng ra.

“Mẹ của con ta đương nhiên là người một nhà với ta rồi.” Lam Tranh nói: “Nếu không phải vừa rồi tại Cửu ca phá hủy chuyện tốt của chúng ta, không biết chừng bây giờ trong bụng nàng đã có quận vương, quận chúa rồi cũng nên.”

Thế cục lại xoay chuyển về thế có lợi cho Lam Tranh.

Đủ rồi! Vũ Lâu phải chấm dứt trò hề này lại. Nàng hạ thấp người thi lễ với Tấn vương: “Nhờ phúc của điện hạ, mọi chuyện của tiểu nữ đều ổn cả. Không phiền điện hạ lo lắng. Điện hạ đã vì quốc sự mà vất vả rồi, trăm sự quấn thân, chắc cũng rất bận rộn, tiểu nữ không dám làm chậm trễ chuyện chính sự của điện hạ nữa.” Vì còn đang phải nhờ vả chuyện của cha, nên Vũ Lâu cũng không dám nói quá tuyệt tình, chỉ làm ra vẻ cực kỳ cung kính.

Lệnh đuổi khách vừa mới nói ra khỏi miệng, Lam Tranh đã đắc ý nhìn Diệp Thành cười cười.

Diệp Thành vội đứng dậy nói: “Nếu Tần cô nương đã không có ý giữ khách, thì bản Vương phải cáo từ thôi. Nhưng mà, những gì bản Vương đã đáp ứng với nàng, nhất định sẽ làm hết sức.” Dứt lời, hắn cũng không thèm chào hỏi Lam Tranh, đi thẳng ra cửa.

Vũ Lâu định đi theo tiễn hắn lại bị Lam Tranh giữ lại. Chờ Tấn vương đi khuất, Vũ Lâu giận dữ khiển trách Lam Tranh: “Sao trước mặt ai ngươi cũng không thể đứng đắn được một chút nào thế.”

Lam Tranh nghe vậy, buông nàng ra, hừ một tiếng rồi xoay người đi mất.

Thật kỳ quái, bình thường còn nói những lời gay gắt hơn mà hắn đều nhịn, sao hôm nay mới nói một câu hắn đã không chịu nổi rồi? Vũ Lâu sợ là hắn lại giả vờ, để lừa nàng đi an ủi hắn, muốn chiếm tiện nghi của nàng, nên cũng không quan tâm đến hắn.

Đúng lúc này, thợ xây phụ trách việc tu sửa nóc nhà cũng đến. Gần đến giờ ngọ, mọi người đều tập trung ở phòng bếp cho tới tận khi mặt trời xuống núi, trời bắt đầu tối mới xong. Trả công thợ xong xuôi, Vũ Lâu mới quay về phòng ngủ xem Lam Tranh thế nào.

Than trong lò đã cháy hết, cả căn phòng lạnh băng. Lam Tranh ngồi trên giường, dựa vào bình phong, thấy Vũ Lâu đi đến, mặt hắn lạnh như quan tài.

“Không lạnh à? Sao không nhóm lửa lên.” Vũ Lâu cầm đồ nhóm lửa, đốt lại lò sưởi. Không thấy Lam Tranh trả lời, nàng lại hỏi lại lần nữa: “Sao ngươi không đốt lửa lên? Ngồi từ trưa đến giờ không thấy lạnh à?”

Lam Tranh tức giận nói: “Không.”

Nàng bật cười: “Ta thật đúng là đãng trí, quên mất ngươi được nuông chiều từ bé, cái gì cũng không biết tự làm.” Nàng khơi cho lửa to lên, rồi vẫy hắn: “Mau đến đây sưởi cho ấm đi, đừng để bị cảm lạnh.”

“Dù sao ở đây cũng là y quán, có sinh bệnh cũng có dược.” Lam Tranh không động đậy.

“Ngươi đừng để sinh bệnh, nếu sinh bệnh, chẳng phải ngươi sẽ đòi ở lại đây vài ngày nữa à.”

Lam Tranh đứng dậy đi đến trước chậu than, Vũ Lâu nghĩ hắn đến sưởi ấm, liền nói: “Mau lại đây cho ấm, ngươi cũng thật là, nếu lạnh sao không nói với ta.”

Rầm! Lam Tranh nhấc chân đạp đổ chậu than, than nóng bắn tung tóe, lửa bén vào váy Vũ Lâu, đốt thành mấy lỗ nhỏ.

“Ngươi làm gì vậy!” Vũ Lâu vội vàng chạy đến bàn, cầm ấm trà lên đổ xuống, dập tắt lửa, tránh hỏa hoạn: “Độc Cô Lam Tranh, nếu ngươi còn muốn nổi tính Vương gia bướng bỉnh lên, thì quay về cung đi, chỗ này của ta không hầu được ngươi.”

Lam Tranh giật ấm nước trong tay nàng, lại ném ra chỗ khác. Vũ Lâu giận dữ, túm hắn kéo ra ngoài, đẩy hắn ra khỏi phòng, đóng chặt cửa lại. Nàng chờ hắn gõ cửa, nhưng đợi hồi lâu vẫn không nghe thấy gì. Nàng lại chờ, qua hơn một khắc, sự yên tĩnh bao trùm khiến người ta sợ hãi.

Vũ Lâu mở cửa ra, trời đã tối hẳn, nàng kiễng chân ngó khắp mọi nơi, nhưng không thấy bóng dáng Lam Tranh đâu cả. Vũ Lâu vội vàng đi đến cửa phòng mấy tên hộ vệ, vừa mở cửa ra chỉ thấy vài người đang ngồi đánh bài.

Hỏng rồi! Vũ Lâu cuống quít chạy ra cửa. Ở ngã tư đường chỉ có thưa thớt vài người vội vàng qua lại, không thấy Lam Tranh đâu.

“Lam Tranh —- Lam Tranh —–”

Đêm nguyên tiêu đó, hắn cũng thế này, chỉ chớp mắt một cái đã biến mất, lại gặp nạn khiến nàng phải tự hủy dung mạo mình.

“Lam Tranh!” Nàng điên cuồng gọi to tên hắn một tiếng, sau đó chống tay vào đầu gối thở dốc: “…… Rốt cuộc là ngươi đi đâu rồi?” Cố gắng giữ bình tĩnh, Vũ Lâu chạy dọc theo con đường nhỏ. Đuổi theo được một lúc nàng cũng thấy thấp thoáng bóng hình quen thuộc ở xa xa, chạy thêm vài bước đuổi kịp hắn, nàng kéo vai hắn lại: “Ngươi muốn đi đâu? Sao không nói với ta một tiếng?”

Lam Tranh ngẩn ra, hờ hững nói: “Dù sao nàng cũng không quan tâm ta, ta đi đâu nàng quản làm gì?”

“Ngươi lại muốn làm nũng à?”

Lam Tranh lạnh lùng hỏi lại: “Nàng nhìn ta giống đang làm nũng sao?”

“Theo ta về đi đã.”

“Nàng bảo ta hồi cung.”

“Tối rồi, cửa cung đã đóng từ lâu, hơn nữa, với tốc độ này, thì có mà sáng mai ngươi mới về đến hoàng cung.” Vũ Lâu nói: “Nếu muốn đi, thì chờ ngày mai nói sau” rồi mạnh mẽ kéo Lam Tranh về.

Lam Tranh bĩu môi, bị Vũ Lâu vừa lôi vừa kéo quay về y quán.

Vũ Lâu nấu cho hắn chén canh trừ lạnh, bưng vào phòng ngủ, đặt trên bàn nước, sắc mặt âm trầm nói với Lam Tranh: “Không phải ngươi thích ăn ngọt sao, mau lại đây đi.” Lam Tranh liếc mắt nhìn nàng một cái, vẫn không động đậy. Vũ Lâu vừa càu nhàu ‘chắc chắn là kiếp trước ta thiếu nợ ngươi rồi’, vừa bê bát canh đến bên hắn, xúc một thìa đút cho Lam Tranh: “Nào.” Lam Tranh nhìn bát canh, rồi lại nhìn nàng, há mồm ngậm thìa uống hết canh.

Lam Tranh uống xong, lăn một vòng nằm xuống giường, kéo chăn đắp kín, nằm yên như người chết.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »