Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3786 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 152
quyến luyến không rời

❊ ❊ ❊

Lam Tranh chưa bao giờ nghe thấy thứ gì gọi là “lụa băng”: “Là cái gì vậy?”

Vũ Lâu dựa vào lòng Lam Tranh, cười nói: “Ta nghe nói, có một vị thư sinh tên là Thẩm Hưu Văn. Một ngày nọ, Thẩm Hưu Văn ngồi một mình trong thư phòng đọc sách thì ngoài trời có mưa nhỏ, gió thổi những giọt mưa phùn như tơ như lụa. Thẩm Hưu Văn chợt nhìn thấy một cô gái, tay cầm se sợi, vừa đi vừa đón những hạt mưa bụi, dùng se sợi se thành tơ lụa. Cứ như vậy, nàng bước đi trong mưa trong gió, tay không ngừng se. Se sợi, se sợi, nàng bước vào thư phòng của Thẩm Hưu Văn, nói với hắn: “Tơ này tên là băng tơ, tặng cho chàng để làm lụa băng.” Nói xong, nàng biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa. Sau đó, Thẩm Hưu Văn dùng băng tơ làm y phục, làm thêm một cây quạt luôn mang theo bên mình, coi như báu vật.”

“Chuyện xưa à?”

“Ta muốn có băng tơ, nếu ngươi có thể tìm được, ta sẽ quay về cùng ngươi.”

“Nàng cố tình làm khó ta……” Dệt mưa thành tơ lụa, vật phẩm của tiên nữ tặng tình nhân, dù hắn có là Hoàng đế cũng không thể tìm nổi.

“Ngươi cũng có thể chọn không bị làm khó mà.” Vũ Lâu bĩu môi hướng ra cửa nói: “Đừng đưa ta về nữa, không phải là xong rồi sao.”

Lam Tranh khẽ nựng hai má Vũ Lâu: “Còn nói ta nữa, nàng thật quá tùy hứng, ỷ vào việc ta yêu nàng, mà uy hiếp ta.”

Vũ Lâu gỡ tay hắn ra, ôm lấy mặt mình: “Ngươi có thể tìm được không?”

“Nàng có muốn không?” Lam Tranh vừa khôi phục thể lực, tay đã không an phận lại khẽ xoa nắn bầu ngực mềm mại của nàng, đến khi nhụy hoa nhỏ nở rộ, hắn dùng đầu lưỡi vẽ một vòng quanh bầu ngực Vũ Lâu.

Thân thể Vũ Lâu mềm nhũn, không kìm được lại phát ra những tiếng rên rỉ không ngớt. Lam Tranh vừa nhìn thấy tư thế mê người đó của nàng, lập tức cũng có phản ứng, hắn xoay người muốn thêm một lần nữa. Vũ Lâu thấy hắn động tình, kêu lên một tiếng, rồi đẩy hắn ra, quay lưng lại, kéo chăn đắp lên mình nói: “Sao ngươi không biết thế nào là một vừa hai phải thế.”

Lam Tranh ghé vào vai nàng, vừa hôn vừa cắn: “Không phải chúng ta phải sinh con hay sao, nếu không để tâm thì làm sao được.”

“Ngươi sống từng đó năm trên đời chỉ biết dốc sức vì việc này thôi hả?” Nàng cảm giác bàn tay không an phận của hắn bắt đầu vuốt ve lưng nàng, vội vàng tránh tránh lui vào sâu bên trong giường.

“Ta còn để tâm cả chuyện tranh đấu với Thái tử nữa. Nhưng mà Thái tử chết rồi, giờ chỉ còn nàng thôi.” Lam Tranh nhìn thấy trên đệm có chất dịch màu trắng đục, làm ra vẻ vô cùng đau khổ, đẩy nàng: “Xong rồi, có phải trong người nàng chẳng còn sót lại chút gì không?”

Vũ Lâu buồn bực: “Cái gì mà không còn sót lại gì?” Nàng hơi ngó xuống, thấy Lam Tranh đang chỉ vào giữa hai chân nàng, liền hiểu ngay, tức giận nhấc chân đá hắn: “Tiểu sắc phôi.”

Từ khi ở chung với Vũ Lâu, hắn và nàng không ngừng tranh đấu, nên thân thủ của hắn cũng nhanh nhẹn hơn nhiều, hơn nữa, Vũ Lâu cũng không phải là thực sự muốn đá hắn, động tác không sắc bén, khiến Lam Tranh dễ dàng ôm được đôi chân nhỏ của nàng, thuận thế tách hai chân nàng ra, chèn vào giữa: “Nên dùng chăn chèn ở……” hắn sờ sờ mông nàng: “đây này, sẽ dễ thụ thai hơn.”

“Ngươi học những thứ này ở đâu ra thế?”

“Trong bản tà thư nàng mang về đó.”

Đó là chuyện lâu lắm rồi: “Ngươi vẫn còn nhớ à?”

Lam Tranh vô cùng tự tin: “Mặc dù ta cũng không phải là chỉ vừa nhìn đã nhớ hết, nhưng ít ra cũng phải nhớ được bảy tám phần, giữ trong đầu tám năm, mười năm chỉ là chuyện nhỏ.”

Vũ Lâu nói: “Ngươi đúng là rất thông minh, đáng tiếc là dùng sai chỗ!”

Hắn hít một hơi, nghiêng người nằm xuống, mất hết hứng thú: “Ta rất muốn dùng đúng chỗ, nhưng trong chuyện triều chính, ta căn bản không thể nhúng tay được. Hơn nữa, vì nàng mà ta phải kiềm chế biết bao nhiêu tinh lực, ôi — thật chẳng dễ dàng gì mà sống qua ngày.”

“Vẫn trách ta sao?”

“Không thể trách nàng hay sao.” Lam Tranh cười ôm lấy Vũ Lâu: “Nên là, nàng sinh cho ta một đứa nhỏ để bồi thường ta đi.”

“Ngươi mang băng tơ đến, ta sẽ theo ngươi về.”

“Một lời đã định, đến lúc đó, nàng đừng đổi ý!” Hắn kéo nàng vào lòng, ôm chặt trong ngực rồi nhắm mắt ngủ.

♣ ♣ ♣

Ngày hôm sau, khi Lam Tranh rời giường đã là gần buổi trưa, hắn ngồi trên giường nhìn thấy Vũ Lâu rất bận rộn liền hỏi: “Nàng không biết mệt à, không muốn quay về hưởng phúc cùng ta, lại muốn ở đây chịu khổ.”

“Trở về chắc gì đã được hưởng phúc, ngươi khó hầu hạ như vậy.”

“Ta sẽ sửa.” Lam Tranh chỉ ra cửa sổ: “Ta thề với mặt trời.”

“Hôm nay trời toàn mây.”

“………”

“Đừng có múa mép khua môi nữa.” Vũ Lâu bê đồ ăn cho hắn: “Mau ăn nhanh rồi hồi cung đi, sáng nay Vũ Dương hầu đã phái người đến báo, nói Hoàng hậu nương nương muốn gặp ngươi đấy.”

Lam Tranh vừa nghe thấy, đã chui luôn vào trong chăn: “Ta không về, ta mới đến đây có vài ngày, tên kia đã giúp người ta đòi mạng ta rồi.”

“Sao có thể nói Hoàng hậu triệu kiến ngươi là đòi mạng được.”

“Dù sao ta cũng chưa chơi đủ, không về.”

Vũ Lâu kéo chăn ra, lôi hắn dậy: “Lỡ trong cung có chuyện gì thì sao.”

“Thái tử đã chết rồi, còn có chuyện gì được nữa!” Lam Tranh ôm lấy thắt lưng Vũ Lâu: “Ta luyến tiếc nàng mà. Ta vừa đến hôm trước, mới ở đây được hai đêm đã phải rời khỏi nàng rồi. Nàng bỏ được ta, nhưng ta không bỏ được nàng.” Nàng bị hắn ôm kéo xuống, quỳ một gối lên giường, khẽ vuốt trán hắn nói: “Mau ngoan ngoãn đứng dậy đi, Hoàng hậu gọi ngươi, thì ngươi phải nhanh chóng hồi cung, phòng khi có chuyện gì gấp. Ta không thể làm ngươi bị chậm trễ được.”

Lam Tranh nói: “Ta đi rồi, lỡ Diệp Thành lại đến phá rối nàng thì sao?”

“Ngươi cho la ai cũng có tính xấu bám người dai như đỉa giống ngươi hay sao? Ta đã nói rõ với hắn từ lâu rồi. Tấn vương là người hiểu chuyện, từ từ rồi sẽ quên ta thôi.”

Lam Tranh chua giọng nói: “Cái gì mà từ từ sẽ quên? Nàng còn muốn hắn ghi nhớ nàng trong lòng bao lâu hả?”

“Ngươi cố tình gây sự đấy à?”

Lam Tranh cũng nghiêm túc nói thẳng ra: “Ta cố tình gây sự đấy, muốn nàng phải yêu thương ta.” Hắn vòng tay qua cổ nàng, kéo nàng cúi xuống, mình thì ngẩng lên đón lấy môi nàng để hôn. Làm nũng một hồi lâu, hắn mới chịu đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt, dùng điểm tâm, gọi mấy tên hộ vệ rảnh rỗi chơi bài vài hôm nay ở y quán đến, rồi quyến luyến không muốn rời, tạm biệt Vũ Lâu.

Ở cửa y quán, Lam Tranh nắm tay nàng, vuốt ve vuốt ve, nhìn thấy xe ngựa đón vẫn không chịu buông tay.

“Đi đi, đâu phải không gặp nhau nữa.” Đang ở trước mặt bao nhiêu người, Vũ Lâu cũng không thể nào mà cứ tình tình tứ tứ với hắn thế này được.

Lúc này Lam Tranh mới thả tay ra, bước lên tảng đá kê chân, quay đầu lại nhìn Vũ Lâu: “Nàng chờ ta tới đón nàng.”

“Ngươi dệt mưa thành băng tơ đi, ta sẽ theo ngươi.” Nàng nói xong, quay người đi vào trong y quán, đóng ầm cửa lại.

Dọc đường hồi cung, Lam Tranh chỉ nghĩ làm sao để tìm được băng tơ. Sau khi hồi cung, hắn cũng không đi gặp Hoàng hậu, mà chạy qua Cục Thượng cung trước, hỏi xem đồ tên là băng tơ đó là gì, nhưng đáp án đương nhiên là không có.

Thế gian không có thứ đó.

Lam Tranh ủ rũ bước ra khỏi cục Thượng cung, đi Cảnh Hoa cung bái kiến Hoàng hậu.

Hoàng hậu vừa nhìn thấy Lam Tranh, liền nhíu mày nói: “Mấy hôm nay con đi đâu vậy? Sao người toàn mùi thuốc đông y thế?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »