Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3826 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 189
đại công cáo thành

❊ ❊ ❊

Lam Tranh như bị sét đánh ngang tai, trong lòng bị thương tổn nặng nề: “Các người…… các người như thế là thế nào?”

“Lúc đó, hình như hắn vừa từ Liêu Đông quay về, sau đó lẻn vào khuê phòng của ta để nhìn ta. Bị ta bắt được, đánh nhau một trận, ta không cẩn thận nên đã ngã lên người hắn.”

“Hắn không làm gì nàng chứ?” Lam Tranh lầm bầm làu bàu: “Chắc là không rồi, lúc nàng cùng ta, vẫn là xử nữ mà.”

“Ngươi lúc nào nghi ngờ trinh tiết của ta. Lúc nào cũng tra khảo ta có phải bất trung với ngươi hay không mà không biết mệt mỏi, ngươi bất an đến thế cơ à?”

Lam Tranh không hề do dự, thừa nhận ngay: “Đúng, ta bất an, ta chỉ lo ngày nào đó nàng sẽ rời khỏi ta.”

“Thế nên là, ta với ngươi ở cùng nhau, cảm giác rất khó thở, giống như trong quan tài ấy, áp lực chết đi được.”

Lam Tranh áy náy nhỏ giọng nói: “Thật vậy sao? Ở cùng với ta, nàng thống khổ như vậy à?”

“Ừ. Không thể chịu nổi từng thời từng khắc ngươi bám dính lấy ta, chẳng có đến một khắc tự do.” Vũ Lâu lấy tay chỉ chỉ vào trán hắn, giáo huấn: “Ta hỏi ngươi, Độc Cô Lam Tranh, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Là đứa trẻ con ba tuổi hay sao? Còn ta là ai? Ta là vú em của ngươi à? Ngươi rời khỏi ta thì không sống được à?”

Lam Tranh trố mắt, ôm ngay lấy mặt nàng cọ cọ: “Đúng thế đấy, ta rời khỏi nàng, ta sẽ không sống được.” Hắn cúi xuống gặm gặm cắn cắn môi Vũ Lâu.

Vũ Lâu tránh đầu ra: “Miệng ngươi vẫn còn máu kìa, tanh chết đi được.”

Vũ Lâu đổ máu vào bong bóng cá rồi ngậm trong miệng, lúc Lam Tranh đi ra bên ngoài điện, hôn nàng, nàng đẩy bong bóng cá sang cho hắn. Hắn ngậm giữ trong mồm rồi quay về đại điện, cắn vỡ để diễn màn nôn ra máu vừa rồi.

Lam Tranh bất chấp: “Tanh cũng hôn nàng.”

“A!” Vũ Lâu giãy dụa muốn trốn, nhưng trốn đâu cũng bị Lam Tranh kéo lại. Hắn đè nàng xuống, gợi mở hàm răng, hôn đến hai gò má nàng đỏ hồng lên.

Lúc trước, Vũ Lâu dùng dược để làm suy yếu mạch tượng của Lam Tranh, ra vẻ như cơ thể hắn cực kỳ yếu ớt. Sau đó, ở giữa yến tiệc Trung thu lại làm hắn ho ra máu, mục đích chính là để Hoàng thượng truyền ngự y tới bắt mạch cho hắn, biết được cơ thể hắn suy yếu, không còn sống được bao lâu, Hoàng thượng chắc chắn sẽ lơ là cảnh giác với Lam Tranh.

♣ ♣ ♣

Ngày hôm sau, khi Hoàng hậu tỉnh lại, việc đầu tiên bà làm là cho truyền Vũ Dương hầu Vương Lân vào. Vương Lân là con trai trưởng của trưởng tử Vương thị, trên vai mang nặng trọng trách giữ gìn lợi ích của gia tộc. Hắn đi theo Huệ vương, đầu tiên là gặp chuyện không may trở nên ngốc nghếch, vốn là cực kỳ bất hạnh, sau đó, Huệ vương lại hồi phục, hắn còn chưa vui mừng được bao lâu, thì chớp mắt một cái, cơ thể Huệ vương lại có vấn đề, khiến đầu hắn như muốn hỏng luôn.

Lúc Vương Lân gặp Hoàng hậu, cả hai cô cháu đều vô cùng tiều tụy.

Hoàng hậu dựa người trên tháp quý phi, trán vẫn còn chườm khăn, yếu ớt nói: “Hôm nay cháu đã tới Sùng Lan cung thăm Huệ vương chưa?”

“Dạ rồi, cháu nghe bọn thái giám nói, sáng nay Huệ vương đã ra khỏi cung, quay về phủ.”

Hoàng hậu ngồi bật dậy: “Sao nó lại đi ngay như vậy? Còn không thèm đến báo cho bản cung một tiếng!”

“Cháu nghĩ, chắc là điện hạ không muốn để người khác biết rõ bệnh tình của ngài.” Vương Lân nói: “Cô, thật ra mấy hôm trước, cháu đã biết cơ thể Huệ vương không được khỏe, nhưng ngài lại không cho cháu nói với cô!”

Hoàng hậu vừa nghe xong, túm chiếc khăn đang đắp trên trán ném về phía Vương Lân: “Ngươi đúng là ngu xuẩn đến cùng cực, thân thể Huệ vương có bệnh, chuyện lớn như vậy mà ngươi không nói với bản cung, ngươi ngươi —— ôi…… chóng mặt quá‼!”

“Cô, người phải bảo trọng thân thể.” Vương Lân thở dài: “Dường như cơ thể điện hạ thật sự có vấn đề, Phương Bàng nói rất đúng, có lẽ tai nạn năm năm trước đã để lại di chứng, trong đầu điện hạ có thể có máu bầm. Hôm đó, khi cháu gặp điện hạ trò chuyện, không hiểu sao, tự dưng điện hạ lại bị chảy máu mũi……”

Hoàng hậu vừa nghe, không kìm được mà khóc nức nở: “Sao số mạng của bản cung lại khổ thế này, đầu tiên là Tĩnh Thần, giờ Lam Tranh chỉ vừa khôi phục không bao lâu, sắp có thể ngồi lên ngôi Thái tử đến nơi rồi, lại gặp phải chuyện thế này.” Bà kéo tay áo lên lau nước mắt, cố gắng duy trì dáng vẻ của mình: “Không thể làm cho ta bớt lo được sao? Hôm qua cháu cũng thấy rồi đấy, Hoàng thượng coi trọng Tấn vương như thế, giờ Huệ vương không khỏe thế này, chắc chắn Tấn vương sẽ mừng thầm. Thật không ngờ, kết quả là vẫn không đấu được lại Thanh Nhi, vẫn là con trai của nàng ta kế thừa ngôi vị hoàng đế.”

Thanh Nhi là cách Hoàng hậu gọi muội muội Vương Hiền phi của mình.

Vương Lân không hiểu ân oán của đời trước, chỉ đứng trầm mặc.

“Lân Nhi, dù thế nào, ngôi vị hoàng đế này chúng ta cũng phải giành bằng được. Chỉ cần Lam Tranh còn trên đời này một ngày, thì chúng ta cũng phải phụ giúp nó lên ngôi.” Nghĩ đến đây, Hoàng hậu lại không kìm được mà băn khoăn một chuyện lớn khác: “Tĩnh Thần cũng không có con nối dõi, Lam Tranh nhất định phải có. Cho dù hắn có qua đời, thì có đứa nhỏ cũng coi như là kỷ niệm.”

Tuy Lam Tranh không phải do bà đích thân sinh ra, nhưng tình cảm mẫu tử cũng không hề ít hơn so với Tĩnh Thần.

Bà không hề biết, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến Tĩnh Thần quyết dồn Lam Tranh vào chỗ chết.

Vừa rồi Vương Lân bị Hoàng hậu trách cứ vì chậm không thông báo tình hình sức khỏe Huệ vương cho bà, nên không dám giấu diếm nữa, hắn cứ do dự không biết có nên nói ra chuyện hắn nhìn thấy đêm qua không.

Hoàng hậu nói: “Hai trắc phi vẫn ít quá, không, cái này cũng không quan trọng, quan trọng nhất là, nó không thể ngày nào cũng ở bên cạnh Tần Vũ Lâu kia như thế được…… Phải tìm cách để nàng ta rời khỏi nó……”

“Cô……” Vương Lân nói quanh co: “Có thể cũng không hẳn là…… do Tần Vũ Lâu đâu…… Có lẽ nguyên nhân là từ phía Huệ vương……”

“Nguyên nhân từ phía Huệ vương?”

“Chà…… Tối hôm qua, lúc cháu ra ngoài tìm, vô tình thấy Huệ vương thân thiết với một gã thị vệ.” Vương Lân vừa nhớ lại, vẻ mặt đã vô cùng thống khổ: “Là một gã thị vệ râu dài. Cháu thề, cháu tuyệt đối không bị hoa mắt.”

Chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi, mà Hoàng hậu liên tục bị hai lần đả kích nặng nề, có chút không chịu nổi: “Cái gì?! Lam Tranh thân thiết với một nam nhân?! Chuyện này…… chuyện này……‼”

Vương Lân dốc sức phát huy đầu óc tưởng tượng đen tối của mình, nói tiếp: “Thật ra, cô à, cô không biết là Tần Vũ Lâu cũng hơi kỳ quái sao? Nghe nói lúc Vũ Lâu giả trai nhìn rất đẹp, đã từng làm điên đảo thần trí của Phương gia nhị công tử. Hơn nữa, tính cách của nàng ta cũng chẳng giống nữ nhân, nếu nói là Huệ vương thích Tần Vũ Lâu, không bằng nên nói Huệ vương không hề thích nữ nhân, chẳng qua ngài chỉ thích vẻ ngoài của Tần Vũ Lâu mà thôi.”

“Cháu nói là Huệ vương đoạn tụ? Không đâu, không phải đâu.” Làm mẫu thân, thật khó cho bà khi phải thừa nhận con trai mình thật sự bị đoạn tụ.

Vương Lân nghiêm túc gật đầu: “Nhưng chuyện đêm qua, đúng là cháu nhìn thấy tận mắt.”

“Chuyện này…… chuyện này……” Hoàng hậu ôm trán, suy sụp nói: “Cháu lui xuống trước đi…… Chuyện này để nói sau, bản cung mệt mỏi quá……”

“Vâng, tiểu chất cáo lui, cô cô, người nhớ bảo trọng thân thể.”

♣ ♣ ♣

Cảm giác đau khổ ngắn ngủi qua đi, hoàng đế lại không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm một hơi. Thân thể Huệ vương có bệnh, sẽ không sống được bao lâu nữa.

Ông thật sự không thích đứa con trai này, nếu nói là con ông, chi bằng nên nói, chỉ là một đứa con trai của Hoàng hậu thì hơn.

Ông dựa vào thế lực bên nhà ngoại của Hoàng hậu, mới ngồi lên được ngôi vị Hoàng đế, nên ông luôn lo lắng Hoàng hậu sẽ bồi dưỡng con mình, đến cướp ngôi của ông.

Ban đầu, người đó là Tĩnh Thần, giờ là Lam Tranh.

Thật may, vì thân thể của Lam Tranh lại yếu ớt giống ca ca hắn.

Nhưng các đảng phái triều thần dường như cũng không quan tâm đến chuyện này, không ngừng dâng sớ đề nghị ông sớm lập Thái tử, ổn định Đông cung.

Ngày nào Hoàng thượng cũng bị một lượng lớn tấu sớ vùi lấp, tình thế cấp bách khiến ông buộc phải tìm Tấn vương đến bàn bạc: “Có lẽ tạm thời phải lập Lam Tranh làm Thái tử.”

Những lời này, trọng điểm nằm ở chữ ‘tạm’.

Tấn vương đương nhiên là hiểu ý ông, trả lời: “Nhi thần nghe theo sự sắp xếp của phụ hoàng.”

Vì thế, ba ngày sau, Hoàng đế chiêu cáo thiên hạ, sắc lập Thập hoàng tử Huệ vương Lam Tranh làm Thái tử.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »