Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 109
mùa hè nóng nực

❊ ❊ ❊

Từ Xuân phường, Lam Tranh trở lại Sùng Lan Cung, vừa vào tẩm điện đã ngửi thấy một mùi thơm ngát, vòng qua bình phong tùng trúc, đã thấy ngay một bếp lò trạm vàng bạc đang xông hương nghi ngút, mùi thơm là từ nó ra. Vũ Lâu từ bên ngoài đi vào, tay cầm một hộp nhỏ đựng hương liệu, liếc nhìn Lam Tranh cười nói: “Giờ này về mới là đúng này, không trốn học.”

“Vậy có phải có phần thưởng cho ta không hả?” Nói xong lại muốn ôm Vũ Lâu.

Vũ Lâu tránh hắn ra: “Đang ban ngày ban mặt, đứng đắn một chút đi. Hôm nay thế nào?”

“Không tốt lắm, phụ hoàng đến, ta không viết được sách luận.” Lam Tranh nói: “…… Hắc hắc, sau đó ta làm theo cách ngươi nói. Thanh Hà vương cáo trạng ta lén chép sách mang vào, Thái tử ca ca đọc chữ trên tay ta, Phụ hoàng liền tức giận bỏ đi. Nên ta cũng không cần viết nữa.” Hắn dùng tay gảy gảy hương liệu: “Đây là thứ gì thế?”

“Hương ba luật, để diệt côn trùng đấy.” Vũ Lâu nói: “Ở đây đã lâu không có ai ở, mùi vừa ẩm thấp, vừa mốc, nhiều côn trùng. Hương ba luật này để diệt côn trùng là tốt nhất, tuy là hương long não cũng có công hiệu, nhưng hương vị của ba luật nhẹ hơn long não, nên sẽ không làm cho ngươi khó chịu.”

“Ngươi biết dùng hương à?” hắn kinh ngạc.

“Biết sơ qua một chút thôi.” Trước kia mẫu thân có sắp xếp cho nàng học về các loại hương liệu.

“Tần Vũ Lâu, có chuyện gì mà ngươi không biết không……”

Vũ Lâu nói: “Ta cũng nhiều chuyện không biết, dạy ngươi hiểu chuyện chẳng hạn……”

Ta biết, nàng còn có thể nói móc ta nữa. Lam Tranh vội hỏi: “Vậy ngươi bên mùi hương Thái tử dùng là hương gì không?”

“À……” Vũ Lâu cúi đầu nhớ lại: “Khi gặp Thái tử ta cũng có đoán được…… Là cái gì nhỉ……”

“Mau nhớ ra đi.”

“Ngươi hỏi cái này làm gì?”

“Ta thấy ngửi mùi đó rất dễ chịu.”

“Mùi trên người hắn có dễ ngửi cũng không cho ngươi động vào! Ta không thích.”

“Dùng hay không dùng, thì ngươi cũng mau nghĩ ra là hương gì đi.”

“Không nhớ rõ.” Như đinh đóng cột. Vũ Lâu giao hộp hương liệu cho thị nữ, để các nàng ta tiếp tục đốt hương.

Dù thế nào Lam Tranh cũng phải lấy được đáp án, lại muốn trêu ghẹo Vũ Lâu một chút, liền đưa tay ôm cổ nàng gặm môi nàng: “Ta tò mò mà, ngươi mau nói cho ta biết đi.”

“Ngươi đừng làm phiền ta thì ta mới có thể nhớ được chứ.”

Lam Tranh buông tay ra: “Được, ta không bám ngươi nữa, ngươi nghĩ đi, nghĩ đi.”

Đúng là không chạm vào người nàng nữa, những lại cứ đi lòng vòng sau lưng nàng, giữa ngày hè thế này, khiến Vũ Lâu càng thấy phiền phức. Đến tối đi ngủ, Lam Tranh vừa dựa vào nàng đã vội trốn thật xa.

Bị Hoàng đế răn dạy cho một hồi, Thái tử cũng thu liễm hơn, mấy ngày của Lam Tranh tạm thời trôi qua rất nhẹ nhàng. Hắn đã nghĩ ra cách, có thể dồn được Thái tử vào chỗ chết, nhưng vì niệm tình thân, nên vẫn thấy quá mức ngoan độc, nhất thời chần chừ không quyết được.

Giữa mùa hạ, nửa tháng không thấy một khắc trời u ám, một giọt mưa cũng không có. Ban ngày thì khô nóng, buổi tối thì oi bức, ông trời đúng là không muốn cho con người thoải mái mà.

Vũ Lâu sợ nóng, Lam Tranh liền lấy “trúc phu nhân” cho nàng ôm. “Trúc phu nhân” là mấy cây trúc xếp lại với nhau, trông như hình người. Hai đầu bọc mặc ngọc, còn giữa thì dùng ngọc ngũ sắc khảm lên, nhìn rất đẹp, ánh sáng của ngọc ngũ sắc khiến người ta thấy mát mẻ hơn. Nhưng vấn đề là kể cả ôm “trúc phu nhân” vào lòng, Vũ Lâu cũng vẫn không có tinh thần, lười biếng ngã xuống giường, nhắm mắt lại chẳng muốn nói gì.

Lam Tranh ngồi bên cạnh nàng, quạt quạt cho nàng đỡ nóng: “Sao ngươi sợ nóng thế, những mùa hè trước ngươi vượt qua bằng cách nào?”

“……”

Lam Tranh dùng quạt chọc chọc vào ngực nàng: “Này, sao không nói gì, không phải bị nóng chết luôn rồi đấy chứ.”

“Đừng làm phiền ta!”

“Nóng thì cởi y phục ra đi……”

“……”

Lam Tranh nói: “Ta cam đoan không chạm vào ngươi.” Để tỏ thành ý, hắn giơ hai tay lên: “Nhìn ngươi nóng khó chịu thế mà.” Lại nghĩ nghĩ một chút: “Có chỗ nào trên người ngươi mà ta chưa thấy đâu chứ……” Vũ Lâu nóng đến buồn bực cả người, nghe hắn nói vậy liền cởi luôn trung y ra, chỉ để lại cái yếm nhỏ và tiết khố.

“Cởi hết ra luôn đi, để thế này có khác gì đâu.” Lam Tranh đưa tay cởi dây yếm sau lưng Vũ Lâu, kéo ra ném xuống đất. Vũ Lâu đưa tay lên che ngực: “Đáng ghét.” Nhưng thấy Lam Tranh không có hành động gì quá đáng, nên lại nhắm mắt lại, ôm “trúc phu nhân” hạ nhiệt.

“Nếu cởi rồi thì đừng ôm nó nữa, cẩn thận cảm lạnh.” Lam Tranh giật lấy “trúc phu nhân”.

Vũ Lâu không nghe, vươn tay giật lại: “Trả lại cho ta……”

“Có muốn không?”

“Muốn.” Giọng điệu cũng vì nóng nực mà mềm nhũn ra.

Lam Tranh cười xấu xa: “Được, ta cho nàng.” Nói rồi cúi người hôn môi nàng, đưa tay xoa nắn hai bầu nhuyễn tuyết tròn đầy của nàng. Cảm giác được chạm vào làn da nhẵn mịn như tơ, bóng loáng, trắng ngần của Vũ Lâu khiến Lam Tranh ý loạn tình mê, giọng hắn khàn khàn: “Đã lâu như thế rồi, chắc là được rồi chứ.”

Vũ Lâu chỉ nghĩ hắn đánh lén như bình thường, lắc lắc người nói: “Ngươi nhớ rõ thật đấy.” Nhưng bên tai lại nghe tiếng thở của hắn càng ngày càng nặng, nàng giật mình, hắn thực sự động tình, không phải chơi đùa nữa. Vũ Lâu hốt hoảng, giữ lại tiết khố: “Ngươi đừng có nghĩ linh tinh, ta không cho phép.”

Để đối phó với sự cự tuyệt của Vũ Lâu, Lam Tranh đã có kinh nghiệm rồi, đầu tiên hắn ngậm đôi môi anh đào của nàng, hôn đến khi mặt nàng đỏ bừng, thở hổn hển, tiếp đến là dùng ngôn ngữ đánh tan tâm lý chống cự của nàng: “Ta sẽ cẩn thận mà, nếu nàng kêu đau, ta sẽ không động vào nàng nữa. Nếu ta không thương xót nàng, thì sao ta đợi lâu như thế được.” Sự chống cự của Vũ Lâu quả nhiên giảm xuống, hắn nói tiếp: “Không phải nàng đã đồng ý với ta…… Chúng ta sẽ lại sinh một đứa nhỏ nữa sao……”

“Vậy…… ngươi nhẹ nhẹ một chút……”

Vũ Lâu hơi nâng thân dưới, muốn phối hợp với hắn. Lam Tranh thấy nàng chủ động như vậy thì không vội vàng, chỉ ấn nàng xuống, hôn cho thỏa thích. Vũ Lâu khép hờ mắt, mang theo ánh nhìn mị hoặc, trực tiếp đánh vào nội tâm của Lam Tranh, khiến hắn chẳng còn nhớ đến việc nhẹ hay không nhẹ nữa, vội vàng tách chân nàng ra, tiến vào trong cơ thể nàng. Từ sau tiết đoạn ngọ, Vũ Lâu không cùng hắn làm chuyện phòng the nữa, lại thêm điều dưỡng mấy ngày nay, thân thể cũng khỏe lên nhiều. Hắn vừa tiến vào, giống như thiên lôi địa hỏa (sét đánh, lửa thiêu), hơi thở của nàng càng ngày càng nặng nề, tiếng rên rỉ của nàng khiến nàng xấu hổ cắn môi muốn kìm nén. Lam Tranh bị cấm túc nhiều ngày, giờ được như ý nguyện, giống như muốn đòi lại hết những ngày vừa qua vậy, lại nghe tiếng ngân nga kiều diễm của nàng, hắn lại càng đổ thêm dầu vào lửa, muốn tự mình đòi lại những ngày xa vắng ấy. Vũ Lâu cảm giác được chất lỏng ấm áp hắn lưu lại trong người mình, liền đẩy hắn ra. Lam Tranh ngã lên người Vũ Lâu, dùng sức ôm chặt nàng vào lòng, cơ thể nàng dính sát vào vòm ngực rắn chắc của hắn, nhưng hai bầu ngực no tròn đầy đặn vừa áp vào, lại khiến dục vọng của hắn bốc lên. Vũ Lâu cảm thấy cự long trong cơ thể lại bắt đầu sống lại, bắt đầu luật động, nàng xấu hổ nói:

“Không biết chừng mực gì cả, sớm muộn gì……” còn chưa nói hết câu, đã bị hắn ngậm lấy hai phiến môi hồng, nuốt hết lấy lời của nàng.

Sau khi xong mọi chuyện, Vũ Lâu nghiêng người nằm một bên, nói gì cũng không cho Lam Tranh động vào người nữa. Hắn chỉ vừa chạm vào là nàng đã kêu nóng ầm ĩ. Lam Tranh bèn cầm quạt, quạt cho nàng ngủ trước, xong mới ôm lấy nàng. Đến nửa đêm tỉnh dậy, sờ bên cạnh, thấy Vũ Lâu tránh sang một bên, lại vội vàng kéo nàng ôm vào lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »