Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 134
thổ lộ

❊ ❊ ❊

Tự tay hắn đã vùi dập nàng, hành hạ nàng, làm sao có thể bù đắp đây?

Vũ Lâu khóc tức tưởi, vì bị điểm huyệt nên chỉ có thể mềm người tựa vào lòng hắn, trừ khóc ra, nàng chẳng làm được gì khác, nước mắt này, cũng vô lực như thân thể nàng bây giờ vậy.

“Vũ Lâu…… Vũ Lâu……” Hắn lặp đi lặp lại gọi tên nàng, cũng không dám nhìn nàng, sợ nàng dùng ánh mắt oán hận nhìn hắn.

“Buông…… Buông ta ra…….” Nàng yếu ớt nói.

Lam Tranh lau nước mắt của mình, lưu luyến không rời thả nàng ra, chỉ sợ lại sơ xuất khiến Vũ Lâu bị thương tổn. Hắn chạy ra ngoài lấy thuốc trị bỏng về, nhẹ nhàng bôi bên ngoài miệng vết thương của nàng, tay hắn chạy loạn lên lại vô ý chạm vào vết thương khiến Vũ Lâu đau đến toát mồ hôi lạnh. Lam Tranh thấy nàng đau như vậy, càng cảm thấy mình sai lầm, đặt thuốc mỡ sang một bên, đau lòng ôm chặt lấy nàng.

Trán Vũ Lâu toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch nhưng đôi môi vằn đỏ tia máu đến chói mắt: “Buông ra……” Thấy hắn bất động, nàng yếu ớt bổ sung một câu: “Van xin ngươi……”

Lam Tranh nghe xong hai chữ “van xin”, nước mắt lại không nhịn được mà chảy xuống. Nàng vẫn quật cường như vậy, dù có chuyện gì cũng không chịu thua, vậy mà giờ lại yếu mềm khẩn cầu hắn, nhưng vẫn là, khẩn cầu để rời xa hắn……

“Vũ Lâu…… xin lỗi…… thật sự xin lỗi nàng……”

Ánh mắt nàng chuyển qua vết bỏng của mình, vết sẹo hồng hồng hiện lên chính xác chữ đầu trong tên hắn: “…… Ngươi đã vừa lòng chưa? Ta có thể rời đi được rồi chứ……?”

Lam Tranh lắc đầu, nức nở: “Nàng đừng đi, là ta không tốt…… Nàng đừng giận ta……” hắn ôm nàng, vẫn lẩm bẩm: “Nàng đừng đi, đừng đi……”

Hắn đã quen có nàng làm bạn mỗi ngày, cười cũng được, quậy phá cũng được, từ lúc hắn tỉnh lại, lần đầu tiên mở mắt hắn đã nhìn thấy nàng, mỗi ngày tỉnh giấc cũng là ngắm nhìn khuôn mặt đẹp như bức tranh ấy, hắn không dám nghĩ, không dám tưởng tượng nếu nàng đi rồi, hắn sẽ thế nào. Hắn cứ ôm lấy nàng như vậy, không muốn buông tay. Cũng không biết qua bao lâu, hắn thấy người trong lòng mình giật giật, có vẻ huyệt đạo của nàng đã được giải.

Vũ Lâu vẫn chưa dùng được nhiều khí lực, chậm rãi rời ra khỏi vòng tay của hắn, khẽ động một chút mới ngồi thẳng được. Tay chậm rãi khép lại vạt áo, che đi một chút khoảng ngực đang bị lộ ra. Lam Tranh không dám tùy tiện chạm vào nàng, thấy nàng ngồi không nổi đưa tay ra muốn đỡ, lại bị nàng đẩy ra.

Nàng ngồi dậy, khẽ điều chỉnh hơi thở, thấy khí lực khôi phục được vài phần, liền dời ra mép giường muốn đi.

“Vũ Lâu…… Nàng đừng đi……” Hắn chỉ có thể nói được những lời này.

“Ngươi đã nói…… sẽ để cho ta đi……” Nàng thản nhiên nói, lau vết máu trên môi đi.

Hai mắt Lam Tranh rưng rưng, nhưng vẫn cười nói ra vẻ thoải mái: “Nàng biết ta nói chuyện đều không tính toán gì.”

Nàng lạnh lùng nhìn hắn, đôi mắt không có cảm xúc gì, Lam Tranh bị nàng nhìn như thế, cũng không cười nổi nữa, đưa tay ra ngăn nàng lại: “Ta không cho nàng đi……”

Vũ Lâu vịn giường đứng lên, nói: “Ngươi còn muốn làm gì nữa? Không phải ngươi đã chơi chán ta rồi sao? Còn giữ ta lại làm gì?”

Lam Tranh ôm lấy nàng, nức nở: “Không, không, vừa rồi là do ta quá tức giận…… Nàng đừng rời bỏ ta……” Thân thể của nàng cứng lại, không mềm mại như vừa rồi, chỉ đứng yên như một pho tượng không cảm xúc trong lòng hắn. Lam Tranh sợ, sợ nàng chống cự yên lặng mà kiên quyết thế này.

Vũ Lâu giãy dụa, dưới chân hụt một cái, ngã nhào xuống đất, vì cú ngã này, mà những sự thống khổ đau đớn cố nén trong đáy lòng đều trào ra, nàng khóc lớn.

Lam Tranh vội ngồi xổm xuống ôm nàng lên: “Vũ Lâu, là ta không tốt, nàng đánh ta đi.” Nói xong, hắn nắm tay nàng đánh vào người mình. Vũ Lâu dùng hết khí lực toàn thân đẩy hắn ra, khóc ròng nói: “Rốt cuộc là ngươi muốn tra tấn ta đến bao giờ?! Ta chịu đựng đủ rồi‼ Hu hu…… Từ khi bắt đầu sống cùng với ngươi, cuộc sống của ta không có gì tốt đẹp cả! Giờ ngươi biến ta thành thế này, ngươi còn muốn gì nữa? Ta chưa từng cầu xin gì ngươi, lần này ta cầu xin ngươi, ngươi thả ta đi đi, cha ta nợ ngươi, ta không trả nổi, cũng không muốn trả nữa.”

“Ta không cần nàng trả.” Giọng Lam Tranh nghẹn ngào: “Nếu ta muốn tra tấn nàng, thì đã động thủ từ lâu rồi……”

“Được.” Vũ Lâu nói: “Vậy để ta đi đi.”

Nàng đứng dậy, đi ra ngoài điện, nhưng chỉ đi được vài bước đã bị hắn ôm lấy từ phía sau.

“Vũ Lâu…… Ta yêu nàng……”

Thân thể nàng chấn động, dừng bước, hắn xoay người nàng lại, để nàng quay mặt nhìn hắn.

Hắn lại lặp lại: “Ta yêu nàng.” Đôi mắt sưng đỏ lên vì khóc cũng không che giấu được tình cảm chân thật của Lam Tranh.

Hắn sụt sịt mũi, cố không để nước mắt rơi xuống, gượng cười nói: “Cho nên……. Nàng đừng đi…… Được không?”

Than cháy trong chậu phát ra những tiếng lép bép, càng khiến không khí trở nên trầm mặc đáng sợ.

Nàng chăm chú nhìn hắn, đột nhiên cười khanh khách: “Thì ra ngươi yêu ta……” Nàng gạt nước mắt: “Ngươi yêu ta……”

“Vũ Lâu?” Vì sao nàng lại cười?

“Thú vị thật, thì ra thiên hạ còn có người yêu ta thế này.” Vết sẹo khiến nàng đau đến tận xương tủy, khiến nàng cũng không dám có động tác gì quá mạnh bạo, nhưng để có thể thoát khỏi vòng tay hắn, đau thế nào cũng đáng giá. Nàng lại đẩy Lam Tranh ra, lui từng bước về phía sau: “Mặc kệ ngươi có mục đích gì, nhưng giờ ngươi nói những lời đó cũng chẳng có ích gì đâu.”

“Ta có thể có mục đích gì được?” Lam Tranh nói: “Ta nói ta yêu nàng…… Ta có mục đích gì được chứ?”

“Ngươi nói những lời này, không phải là vì muốn giữ ta lại hay sao?” Vũ Lâu cười lạnh: “Không phải ngươi nắm quyền hành trong tay sao, ngươi không muốn thả ta đi, chỉ cần nói một câu là được, cần gì phải nói ra những lời như thế?”

“Những lời như thế?”

Là những lời mà đời này kiếp này, lần đầu tiên hắn nói ra.

Lam Tranh rưng rưng: “Ta nói thật……”

Hắn không giống như đang nói dối, khác hẳn bộ dạng đùa giỡn bình thường, khiến nàng không thể không tin hắn là chân thật.

Nhưng mà, làm sao có thể như thế?

“Ngươi yêu ta? Ha ha, vì sao ta không cảm nhận được?” Nàng châm chọc cười: “Tình yêu của ngài giấu cũng kỹ thật. Sao lúc ta bị hủy dung, lúc ta bị sảy thai, thì ngươi ở đâu?”

“Ta bất lực…… Nhưng từ nay về sau sẽ không như thế…… Ta sẽ bảo vệ nàng.”

Nàng giận dữ: “Không phải hôm qua ngươi vừa nói sẽ bảo vệ ta hay sao? Sau đó thì sao?!” Nàng kéo vạt áo, bày ra vết sẹo vẫn còn đỏ màu máu: “Bảo vệ ta? Phải không?”

Lam Tranh dời mắt đi chỗ khác: “Thật sự xin lỗi nàng……”

“Không cần phải xin lỗi, chỉ cần từ nay về sau, ngươi đừng yêu ta nữa là được.” Vũ Lâu than thở: “Quả nhiên thuật sĩ kia nói đúng, bát tự của ta và ngươi khắc nhau, chỉ có thể là nghiệt duyên.”

Lam Tranh sửng sốt: “Sao lại thế, rõ ràng khi mẫu hậu bắt ta cưới nàng, nói bát tự của nàng và ta rất hợp nhau……”

“Vì để có thể trở thành Vương phi của ngươi…… là gian lận đó…… Ta sinh vào tháng sáu, không phải tháng mười hai. Nếu không làm sao lại có tên là Vũ Lâu trong ‘sơn vũ dục lai phong mãn lâu’ được?” (Gió thổi mưa giông trước cơn bão)

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang