Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3810 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 185
diễn trò thì phải diễn đủ

❊ ❊ ❊

“Vậy là tốt rồi.” Vương Lân nói: “Vậy thì Vương gia cũng sẽ không cần hao phí tinh lực trên người nàng nữa, chuyện Thái Sơn động đất, ngài biết chứ?”

“Có nghe.”

“Hoàng đế cho Khâm Thiên giám lên đồng, kết quả là hắn nói, Thái Sơn động đất vì vị trí ở Đông Cung đang để trống, nên thiên hạ không yên bình.”

Lam Tranh thấy quái lạ: “Việc này rõ ràng là lửa cháy đổ thêm dầu, bức ép Hoàng thượng phải sắc lập Thái tử. Là Cửu ca sai khiến người của Khâm Thiên giám nói như vậy sao?”

“Không phải Tấn vương……” Vương Lân hạ thấp giọng nói: “Là mưu kế của cha ta, nói đúng ra, thì đây đều là ý của Hoàng hậu nương nương. Nàng muốn mượn cơ hội này đẩy ngài lên ngôi vị Thái tử, phòng trừ việc Tấn vương đủ lông đủ cánh, qua vài năm nữa thế lực càng mạnh hơn, lại có Hoàng thượng đỡ sau lưng, không cần phải nghĩ cũng biết tình hình sẽ thế nào rồi.”

Tuy ở ngoài mặt, Lam Tranh làm ra vẻ lo lắng, nhưng trong lòng lại mừng thầm, đúng là trời phù hộ rồi, động đất rất đúng lúc.

“Nhưng mà, nếu mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn…… Phần thắng của chúng ta cũng không được bao nhiêu. Nếu Hoàng thượng cố tình lập Cửu ca thì cũng không có cách nào cả. Phụ hoàng chán ghét ta đâu phải là mới ngày một ngày hai. Từ lúc ta khôi phục lại thần trí, đâu thấy ông gọi ta được mấy lần, còn ít hơn cả tên thế tử ngốc nghếch vừa vào kinh thành kia.

Hoàng thượng cực kỳ yêu thích người không có sự uy hiếp với ông, như Hàn vương thế tử đơn thuần, vờ ngốc nghếch kia chẳng hạn.

Vương Lân nói: “Nhưng ngài là con trai trưởng, dựa theo tổ chế, thì lập ngài làm Thái tử cũng không có gì đáng trách, có điều……”

“Có điều huynh cũng phải lo trước, nếu Hoàng hậu và Thừa tướng mà ép chặt quá, Hoàng thượng sẽ tính đường được ăn cả, ngã về không, chó cùng rứt giậu mà diệt trừ hết tất cả chúng ta đấy.”

Giờ Hoàng thượng đang tập trung bồi dưỡng cho thế lực của Tấn vương, chờ khi thời cơ chín muồi sẽ diệt trừ cả gia tộc Vương thị.

Vương Lân nói: “Đây đúng là điều chúng ta đang lo lắng, cho nên vào thời khắc mấu chốt thế này, điện hạ đừng phạm một sơ sót nào cả. Ngàn vạn lần phải chú ý chăm sóc sức khỏe thật tốt.”

“Biểu ca.” Lam Tranh chống người ngồi dậy, chỉ vào bát thuốc trên bàn nói: “Bưng giúp ta bát thuốc kia đến đây.”

“Được.” Vương Lân đứng dậy bưng bát thuốc đến cho Lam Tranh: “Tần Vũ Lâu nói cũng có lý, ngài nên gọi ngự y đến khám thì hơn.”

“Năm năm trước bọn họ cũng đâu có chữa khỏi cho ta, giờ tìm cũng vô dụng. Ta đã từng nói với huynh, là vì ta bị đụng vào đầu, nên mới tình cờ khôi phục lại đúng không.”

Vương Lân vuốt vằm: “Vâng.”

“Nhưng ta cảm thấy dường như ta cũng chưa khôi phục hoàn toàn, không biết chừng một ngày nào đó lại bị ngu dại lần nữa mất.”

“Điện hạ, ngàn vạn lần đừng nói như vậy!”

Lam Tranh bê chén thuốc lên miệng, hít một hơi rồi uống một ngụm……

♣ ♣ ♣

Vũ Lâu đi từ trong phòng ngủ ra, chạy đi tìm Phi Lục đang hóng mát dưới tàng cây. Phi Lục thấy tiểu thư đi đến, vội đứng bật dậy: “Tiểu thư, không phải em cố tình lười biếng đâu……”

Vũ Lâu khoát tay: “Em ngồi đi. Ta tới tìm em là muốn hỏi một chuyện.”

“Tiểu thư hỏi đi.”

“Lúc em sắc thuốc, có rời đi chút nào không?” Vẻ mặt Vũ Lâu rất nghiêm trọng.

“Em có rời đi một lúc…… Tiểu thư, sao thế?” Phi Lục bỗng hiểu ngay, mặc dù đang ở ngày tam phục nhưng cả người cô lạnh như băng: “Có phải có người bỏ linh tinh gì vào thuốc không? Tiểu thư, người có sao không?”

“Vị thuốc hơi kỳ lạ, hình như có trộn lẫn hồng hoa……” Vũ Lâu nói: “Một thành phần trong thuốc phá thai.”

“Nhất định là hai nữ nhân kia làm rồi!” Phi Lục quay về phía sân viện nơi hai trắc phi kia đang ở, nắm tay oán hận nói.

Vũ Lâu nói: “Mặc kệ có phải các nàng làm hay không, ta cũng không muốn làm to chuyện, em đừng nói cho Vương gia biết…… Cố Thi Dư và chị dâu ta cũng là người cùng một gia tộc, nếu là nàng ta làm, ta cũng không muốn tổn hại gì đến nàng ta. Còn nếu là Mục Hi Dung, nàng ta là người có thể làm ầm ĩ mọi chuyện lên, lúc này mà Vương gia vì chuyện của ta rồi bỏ nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ tung tin ra xung quanh, Vương gia vì sủng ái ta mà bỏ trắc phi. Điều này đối với Vương gia chỉ có hại, không có lợi. Nên chúng ta cứ yên lặng mà xử lý là được rồi.”

“Tiểu thư, nhưng chúng ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này được!” Phi Lục oán hận nói: “Nếu các nàng không yên phận, muốn hại người nữa thì làm sao bây giờ?”

Vũ Lâu cười lạnh: “Ta chỉ nói là không nói cho Vương gia biết, chứ đâu có nói không trả thù các nàng, đôi khi, chuyện riêng tư, giải quyết bí mật cũng có cái thú vị riêng.” Nàng ghé sát vào tai Phi Lục thì thầm vài câu, Phi Lục nghe xong, vui vẻ gật đầu liên tục.

Chủ tớ hai người đang cười nói thì nghe thấy tiếng xôn xao truyền tới từ phòng ngủ, Vũ Lâu vội vàng quay lại.

Vừa bước vào, nàng chỉ thấy Vương Lân kinh hoảng đứng bên cạnh giường, còn Lam Tranh thì đang ôm lấy mũi, trên tay đầy máu, bát thuốc vẫn còn vứt chỏng chơ trên mặt đất. Vũ Lâu nhìn là hiểu ngay, Lam Tranh lại uống thuốc của nàng rồi.

“Tần cô nương……” Vương Lân bị dọa đến trắng bệch cả mặt mũi, thấy Vũ Lâu đến vội để nàng chăm sóc Huệ vương: “Bỗng nhiên điện hạ bị chảy máu mũi, mau gọi y quan tới đây!”

Lam Tranh phất tay: “Không cần gọi, ta không muốn để họ biết thân thể ta không khỏe mạnh!”

Vũ Lâu đi tới ôm lấy Lam Tranh, khóc ròng nói: “Vương gia…… Chàng đừng dọa ta……” Rồi lại quay sang Vương Lân, gạt nước mắt nói: “Hầu gia, xin đừng nói tình trạng sức khỏe của Vương gia cho người khác biết…… Hu hu, lần trước khi điện hạ gặp cướp, cũng bị chảy máu như vậy.”

“Ta đã nói không sao rồi, nàng còn ầm ĩ lên thế làm gì.”

Vũ Lâu nức nở không ngừng, lấy khăn ra giúp Lam Tranh cầm máu.

Vương Lân nhìn tình cảnh này, đầu hắn ong lên, thầm nghĩ, chỉ e là tình trạng của Huệ vương thực sự nghiêm trọng.

“Biểu ca…… hôm nay ta hơi mệt, huynh về trước đi…… Hôm nào ta sẽ tới quý phủ sau……”

“Điện hạ, ngài phải cố gắng nghỉ ngơi thật tốt.”

Ngài là hy vọng của tất cả chúng ta.

Tâm trạng Vương Lân rất tệ, hắn còn không biết mình đã về thế nào.

Chờ Vương Lân đi xa, Vũ Lâu đuổi hết thị nữ ngoài cửa đi, quay lại bên cạnh Lam Tranh, không kìm được liền nhéo hắn một cái: “Ngươi làm cái gì vậy?! Sao lại uống thuốc của ta?! Bị chảy máu cam thích lắm hay sao?”

“Diễn trò phải diễn cho đủ chứ, ngay cả Vương Lân cũng không lừa được thì còn qua mặt được ai.”

Vũ Lâu nhéo hắn mạnh hơn: “Dù thế thì ngươi cũng đâu cần phải uống thuốc kia!”

May mà trong thuốc này chỉ có hồng hoa, nếu có độc dược thì coi như ngươi xong đời luôn rồi!

“Lần cuối cùng! Lần cuối cùng thôi!” Lam Tranh lau máu mũi, cười nói: “Nàng không thấy vẻ mặt vừa rồi của Vũ Dương hầu sao, y như gặp quỷ ấy!”

“Ngươi còn có tâm trạng mà đùa giỡn nữa!”

“Sao lại không chứ?” Lam Tranh hừ giọng: “Chơi vui thật đấy, biểu ca nhất định sẽ nói cho mẫu hậu, không lâu nữa bà sẽ truyền gọi ta tới gặp bà thôi, ta thật sự rất muốn nhìn thấy bộ dạng kinh hoảng của bà.”

Vũ Lâu cảm thấy việc Lam Tranh khiến cho mẫu thân của mình lo lắng, thật sự không phải việc một người con nên làm: “Ngươi thật độc ác, để mẫu thân phải lo lắng cho mình như vậy.”

“Bà không phải là mẫu thân của ta.”

“Hả? Ngươi nói gì?”

“Ta nói là, nàng mau mang nước đến rửa cho ta, rồi dọn cái bát vỡ này đi!”

“Trong phủ bao nhiêu người như vậy, sao ngươi cứ phải sai ta?”

Lam Tranh cười hì hì ôm vai nàng nói: “Không phải nàng là nữ nô của ta sao?”

Vũ Lâu gạt tay hắn ra: “Tay đầy máu, đừng có bôi lên người ta.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »