Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 188
đều không phải người lương thiện

❊ ❊ ❊

Tấn vương nhìn tên thị vệ vừa đi tới, thấy hắn kéo ria mép, tháo mũ xuống, hóa ra lại là Tần Vũ Lâu mà hắn ngày nhớ đêm mong.

“Vũ Lâu……” Tấn vương mừng rỡ: “Thì ra nàng luôn ở trong cung mà ta không biết.”

Vũ Lâu buồn bã bĩu môi nhìn về phía Lam Tranh: “Hắn ngất thật à?”

Tấn vương nhíu mày nhìn chằm chằm Lam Tranh, nói: “Thân thể hắn vẫn luôn rất khỏe, sao đang yên đang lành lại ho ra máu, suy yếu đến cùng cực thế này?”

Vũ Lâu cười lạnh, trong ánh trăng bàng bạc, nụ cười của nàng càng thêm vẻ âm trầm khiến người ta sợ hãi.

Tấn vương như hiểu ra gì đó: “Là nàng làm sao?”

Vũ Lâu đi đến trước giường Lam Tranh, ngồi xuống, vuốt ve mặt hắn, lạnh lùng nói: “Báo ứng, ai bảo hắn tước đi tự do của ta. Không phải hắn đã từng nói, chỉ khi nào hắn chết đi, ta mới có thể chạy thoát hay sao. Ha ha, vậy thì cứ theo ý nguyện của hắn mà làm thôi.”

Nàng cầm tay Lam Tranh, nói tiếp: “Độc Cô Lam Tranh, ngươi sai ở chỗ quá ích kỷ. Ngươi có biết những người khác cũng có tình cảm, tâm sự, cũng có vui buồn giận dữ hay không? Không phải ai cũng cam tâm tình nguyện bị ngươi nắm trong lòng bàn tay.”

Nàng cảm giác rất rõ bàn tay Lam Tranh dùng sức nắm lấy tay nàng, vì thế nàng âm thầm nhéo mạnh hắn một cái.

Hừ, đau chết ngươi đi, xem ngươi có dám kêu không‼!

“Vũ Lâu, nàng hạ dược hắn sao?!”

“Ừm.” Mặt Vũ Lâu bình thản không đổi sắc nói: “Khi còn ở nhờ tại y quán của Phương Lâm, ta cũng vô tình biết được một số phương thuốc. Ta vốn cũng không tính toán gì, chỉ tại hắn bức ta‼!”

Tấn vương thấy Vũ Lâu hoàn toàn không giống vẻ đoan trang thường ngày, ngược lại, lại giống một phụ nhân độc ác tràn ngập oán hận hơn: “…… Nhưng mà, nàng làm thế, cũng quá mạo hiểm……”

“Dù có thế nào thì cũng đáng giá.” Vũ Lâu nói: “Có điều, hôm nay hắn bị ngất, có lẽ cũng đã nhận thấy có người hại hắn, hắn nhất định sẽ nghi ngờ, chỉ sợ là ta không thể dùng độc với hắn tiếp nữa. Nhưng mà…… ha ha, với liều thuốc trước đây, thì hắn cũng chẳng còn sống được bao lâu.”

Thắng lợi tới bất ngờ khiến Độc Cô Diệp Thành không thể tin được, chẳng lẽ Huệ vương mà hắn vô cùng oán hận, chán ghét, cuối cùng lại bại trận trên tay nữ nhân hắn ta yêu thương nhất hay sao?

“Chẳng lẽ…… hắn thật sự không thể sống được bao lâu nữa sao?”

“Điện hạ, ngài cũng nhìn thấy bộ dạng của hắn rồi mà.” Vũ Lâu lau vết máu dính trên khóe miệng Lam Tranh: “Ta tin là ngự y cũng đã nói ra bệnh tình của hắn rồi. Ha ha, không ngờ hắn và Thái tử đều là hai tên quỷ đoản mệnh.”

Lúc này Tấn vương mới dám đón nhận chiến thắng, nói với Vũ Lâu: “Không ngờ nàng lại quyết đoán như vậy.”

Vũ Lâu đưa tay lau nước mắt: “Ta vốn không tính làm thế……”

“Vũ Lâu, nàng đừng tự trách mình, là do hắn không tốt, luôn làm tổn thương nàng, nàng không cần phải cảm thấy áy náy với hắn!”

Vũ Lâu ừ một tiếng: “Điện hạ, xin hãy để ta ngồi riêng với hắn một lúc, hắn đưa ta vào cung là vì không muốn rời ta một khắc nào, nếu mai hắn tỉnh lại mà không thấy ta, nhất định sẽ gây phiền phức cho ta.”

Tấn vương nghĩ một chút rồi nói: “Cũng được, vậy ta cáo từ!”

Tuy Huệ vương đáng giận, Tần Vũ Lâu hạ sát chiêu với hắn, nhưng rõ ràng nàng vẫn có cảm tình với hắn, giờ thực sự không thích hợp để biểu lộ tình cảm của mình, cứ để nàng bình tĩnh một chút là hơn. Tấn vương nhìn Tần Vũ Lâu, chỉ thấy vẻ mặt nàng rất bi thương, khiến hắn ta cũng buồn bã, hít một hơi rồi rời đi.

Dù sao, không bao lâu nữa, cả ngôi vị Thái tử và Tần Vũ Lâu đều thuộc về hắn ta.

Xác định chắc chắn Tấn vương đã đi rồi, Vũ Lâu mới đẩy Lam Tranh: “Này, tỉnh dậy đi.”

Lam Tranh không động đậy.

“Này, đừng có giả vờ, còn giả vờ nữa, ta sẽ điểm huyệt ngươi, cho ngươi nằm cả đêm đấy.”

Lam Tranh đột nhiên mở to mắt, ôm cổ Vũ Lâu, kéo vào lòng mình, cười nói: “Tần Vũ Lâu, cô nàng bịp bợm này, dám lừa Tấn vương xoay vòng vòng như vậy.”

Nàng dựa vào ngực hắn nói: “Ta đâu có lừa hắn, đúng là ta hạ dược ngươi còn gì.”

“Nhưng mà, loại dược thực sự mà nàng hạ ta, lại là dược làm suy yếu mạch đập. Ha ha, cả Phương Bàng mà cũng bị nàng lừa.”

“Lần trước khi ta mang thai, chẩn sai ngày tháng, tất cả là do người hạ dược đã bày mưu tính kế. Ta chỉ điều chỉnh một chút, để cho thuốc này không chỉ có tác dụng làm sai lệch thời gian mang thai của nữ nhân mà còn có thể có tác dụng trên người bình thường, dù sao tác dụng cũng gần giống nhau nên cũng không khó khăn gì.”

“Ha ha.” Lam Tranh kéo nàng lên giường, nằm cạnh mình: “Giờ mọi người đều nghĩ ta sẽ giống như Thái tử, bệnh tật không sống được vài năm nữa. Diệp Thành vốn cũng có nghi ngờ, nhưng vừa rồi bị nàng lừa như vậy, chắc chắn lòng hắn bây giờ đang vui như nở hoa cho mà xem!”

“Hừ!” Vũ Lâu cũng không muốn làm người xấu, đã lừa người ta còn cười nhạo sau lưng: “Tấn vương đối xử với ta không tệ, ta lừa hắn thế này, trong lòng cũng rất khó chịu!”

Lam Tranh vừa nghe nàng nói câu này, liền cười khinh miệt: “Này, nàng nghĩ Diệp Thành là người tốt thật hả? Ta còn chưa nói cho nàng biết đấy thôi. Lần trước, người đứng sau vụ hãm hại, vu oan cho nàng đổi dược ở y quán của Phương Lâm, khiến nàng bị giam vào ngục, chính là hắn!”

Vũ Lâu nói: “Ai làm, thì trong lòng tự hiểu lấy, đừng đẩy sang người khác.”

Lam Tranh tức tối ngồi bật dậy, vỗ ngực nói: “Nàng thật không hiểu ta sao? Những chuyện ta đã làm với nàng, bất kể là tốt hay xấu ta cũng đều thừa nhận hết. Ngay cả muốn giết cha nàng, ta cũng đường đường chính chính nói cho nàng nghe. Nàng nghĩ lại xem có đúng không?”

Những câu hắn nói đều là sự thật, Độc Cô Lam Tranh hắn thật sự không sợ làm người xấu.

Có thể cũng chính vì nguyên nhân đó, không cố gắng tô son trát phấn cho mình, nên mới để lại cho nàng ấn tượng cực kém như vậy.

Vũ Lâu không nói gì. Lam Tranh nâng mặt nàng lên: “Này, nàng nói xem nào, có phải đúng như thế không?”

“Đúng là tên ma quỷ. Cho dù không phải là ngươi làm, thì ngươi cũng không thể nói là Tấn vương làm được.”

“Nếu ta nói hắn làm, tức là ta đã chắc chắn đến mười phần rồi. Khi đón nàng ra khỏi ngục, ta đã sai Vương Lân đi thăm dò, tiểu nhị kia đúng là bị hắn sai khiến, tuy không phải hắn trực tiếp hạ lệnh.”

Trong lòng Vũ Lâu thoáng trầm xuống, thở dài, sao cuộc đời nàng lại đáng chán thế này không biết, gặp ai cũng đều không phải người lương thiện.

“Là hắn thì là hắn, ta cũng đâu có ý định gì với hắn đâu.”

Lam Tranh bĩu môi: “Nhưng mà Tấn vương người ta chỉ mong ta chết đi, để cưới nàng đấy thôi. Thật không thể chịu nổi, đường đường là một đại nam nhân mà suốt ngày tơ tưởng đến nữ nhân của người khác.”

“Sao ngươi nói khó nghe thế.”

“Đúng thế mà.” Lam Tranh hôn nàng một cái: “Nàng vốn được định là Vương phi của hắn, sau đó lại để ta tranh được. Chắc chắn là hắn muốn cướp nàng về. Ban đầu hắn còn vờ như không có gì. Nhưng thấy ta cưới nàng, rồi chiếm được cả cơ thể nàng, chắc chắn là hắn tức phát điên lên rồi!”

“Ngươi cũng quản nhiều thật đấy, người ta tức giận trong lòng mà ngươi cũng để ý nữa à.”

“……” Lam Tranh khẽ cắn môi nàng, than thở: “Nàng quản mới nhiều ấy. Ta chỉ oán giận một hai câu cũng không được. Nàng cũng biết hắn thế nào, còn cứ suốt ngày bênh hắn.”

Vũ Lâu đẩy hắn ra, dịu dàng nói: “…… Từ nhỏ ta đã nghĩ là sẽ phải gả cho Tấn vương, nên cũng bất giác bảo vệ hắn vậy thôi.” Thấy Lam Tranh trừng mắt tức tối, nàng lại cười: “Ta kể cho ngươi một chuyện này, khi lần đầu tiên ta bị ngươi chọc tức, bỏ về nhà mẹ đẻ ấy, Tấn vương đã từng xông vào khuê phòng của ta, ta còn nằm úp sấp trên người hắn nữa.”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »