Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 182
uống nhầm thuốc

❊ ❊ ❊

Vũ Lâu mở thư ra, chỉ thấy bên trên viết một đơn thuốc, cuối thư có lời nhắn của Phương Lâm: “Ta không dám cam đoan sẽ chữa khỏi cho cô, nhưng nếu cô tin ta thì cứ thử xem.”

Phương Lâm đã đóng cửa y quán, vân du thiên hạ. Trước khi đi, hắn viết đơn thuốc này, để lại cho nàng. Vốn là giao cho tiểu nhị để đưa đi Liêu Đông, nhưng trên đường đi, tiểu nhị kia biết được Tần Vũ Lâu bị phạt vào giáo phường, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chờ mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được cơ hội Huệ vương đón Tần Vũ Lâu trở về, nên vội vàng đem đơn thuốc tới.

Chữa ngựa chết thành ngựa sống sao? Nàng đã thế này rồi, có gì sai sót cũng không thể tệ hơn hiện tại được nữa. Vũ Lâu ghi ra phần đơn thuốc của Phương Lâm, đưa cho quản gia, nhờ ông bốc thuốc giùm. Trước kia quản gia đã chịu ơn của Vũ Lâu, đang muốn hồi báo nên vội vàng xuất môn, gọi một nô bộc đi tới hiệu thuốc bắc bốc thuốc.

Vũ Lâu không muốn nói cho Lam Tranh biết chuyện này, nên chỉ vụng trộm làm, ngay cả Phi Lục cũng không nói.

Sau khi dược liệu được mua về, nàng lén lút xuống phòng bếp sắc thuốc.

Lam Tranh vừa tiến cung về liền đi tìm Vũ Lâu, nhưng trong sương phòng lại không thấy bóng dáng nàng đâu, hắn quay sang hỏi Phi Lục. Tuy Vũ Lâu đã yêu cầu Phi Lục không được lộ ra tung tích của nàng, nhưng Vương gia vừa hỏi, Phi Lục đã thốt ra: “Ở phòng bếp ạ.”

“Ở đó làm gì?”

“Nô tỳ không biết, chắc là tiểu thư đói bụng.”

“Đói?” Lam Tranh liếc mắt nhìn Phi Lục: “Nếu đói, sao ngươi không đi làm đồ ăn cho nàng, lại để nàng tự đi?”

“Nô tỳ đáng chết.”

Lam Tranh xoay người đi ra ngoài tìm Vũ Lâu. Hắn cố ý bước thật nhẹ, muốn lén lút đến gần nàng. Vũ Lâu ngồi trên ghế nhỏ, hai tay chống cằm nhìn siêu sắc thuốc, thầm nghĩ, thuốc này thật sự có thể trị bệnh của mình sao? Nếu có thể chữa khỏi, thì phải mất bao lâu…… Ôi, đừng nghĩ nữa, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, đừng ôm hy vọng hão huyền là hơn, cứ uống thôi, ra sao thì ra.

“A!”

Một tiếng hét lớn truyền đến từ sau lưng khiến Vũ Lâu giật nảy người, đứng bật dậy, thấy Lam Tranh cười hì hì đứng sau mình, nàng tức giận lấy cây quạt đang quạt lò ném hắn: “Làm ta sợ muốn chết, người nào mà bị bệnh tim thì có khi bị ngươi hù chết luôn rồi!”

“Không phải nàng có tật giật mình hay sao, thành thật khai ra xem nào, nàng làm gì ở đây thế?” Lam Tranh mở siêu sắc thuốc ra, một mùi thuốc Đông y nồng nặc khiến hắn vội đậy nắp lại, bịt mũi hỏi nàng: “Cái gì thế này?”

Vũ Lâu nói: “Ta vừa sợ nóng, vừa sợ lạnh, nên bốc thang thuốc điều trị thân thể một chút.”

“Đại phu nào bốc thuốc cho nàng?” Trước kia nàng chịu khổ cũng liên quan đến dược vật, nên hắn cực kỳ cẩn thận.

Vũ Lâu chỉ chỉ mình: “Ta.”

Lam Tranh nói: “Ôi, nàng vùi đầu vào sách vở theo cái tên đại phu Mông Cổ Phương Lâm kia vài ngày mà đã tự coi mình là đại phu rồi à?”

“Lúc ta còn ở Liêu Đông cũng đã bốc thuốc uống rồi, nếu không bị bắt về kinh thành thì có lẽ cũng đã có hiệu quả. Nếu ngươi tốt với ta, thì đừng gây phiền thêm cho ta nữa.”

Lam Tranh bị chỉ trích, thấp giọng nói: “Ta đã biết lỗi rồi, nàng cũng đừng nói lại nữa.”

Vũ Lâu liếc nhìn hắn một cái rồi tiếp tục quạt lò sắc thuốc.

“Để hạ nhân làm đi, nàng quay về với ta.” Lam Tranh mạnh mẽ kéo Vũ Lâu ra khỏi phòng bếp, trở lại phòng ngủ của mình, nói: “Từ nay về sau chúng ta sẽ ở đây.” Vũ Lâu nhìn phòng ngủ quen thuộc, trong lòng cũng có rất nhiều cảm xúc. Lam Tranh thấy nàng có vẻ xúc động, bắt lấy cơ hội áp dụng biện pháp đánh vào tâm lý: “Ở đây chúng ta đã từng có một đứa con…… Tuy con đã mất, nhưng chúng ta lại sinh một đứa nữa, được không?”

Trong lòng Vũ Lâu vô cùng đau đớn, mũi nàng cay xè: “Ngươi nói dễ nghe thật đấy……”

Một tay Lam Tranh ôm ngang hông nàng, tay kia chỉ thẳng hai ngón tay lên trời nói: “Ta thề, lần này ta không chỉ nói dễ nghe, mà cũng sẽ làm thật tốt. Nếu không……” Hắn cứ tưởng Vũ Lâu sẽ lấy ngón tay trỏ đặt lên môi hắn mà nói trước: “Đừng thề, ta tin chàng!” Không ngờ Vũ Lâu chỉ nhướng mắt chờ hắn nói tiếp.

“Nếu không……” Hắn hắng giọng một cái nói: “Bị sét đánh trúng đầu.”

“Người trong thiên hạ vi phạm lời thề, phụ lòng người ta nhiều như vậy, đâu thấy sét đánh chết ai! Không có thành ý.”

“Vậy…… chà…… phạt xuống địa ngục vậy!”

“Ngươi làm chuyện xấu nhiều như vậy, đương nhiên là phải xuống địa ngục!”

“Nàng nói xem nào.”

“Kiếp sau làm thái giám.” Vũ Lâu nói: “Cho dù có tìm được cung nữ yêu thích, cung nữ kia cũng vứt bỏ ngươi, đi theo tên thái giám khác.”

“Này! Nàng đâu cần phải ác độc thế chứ.” Lam Tranh xoa xoa má nàng, cằm gác lên vai nàng nói: “Lúc trước ta đã thề là kiếp sau sẽ đi tìm nàng rồi, nàng muốn ta thề thế này, chẳng phải là khổ cho nàng hay sao.”

Đang lúc hai người lôi kéo ầm ĩ, thì Phi Lục bê chén thuốc đã sắc xong đi vào: “Tiểu thư, thuốc sắc xong rồi.” Nàng đặt bát thuốc lên bàn rồi lui ra ngoài.

Lam Tranh nhìn bát thuốc bốc khói nghi ngút, cứ thấy quỷ dị thế nào đó, liền tranh trước Vũ Lâu: “Để ta uống thử xem.”

“Sao lại uống thuốc bừa bãi vậy được! Mau đưa cho ta!”

Lam Tranh ngăn nàng, quay lưng lại, ngửa cổ uống một hơi. Sau đó chép miệng bình phẩm: “Cũng không đắng lắm……”

Vũ Lâu nhìn hắn, đột nhiên hoảng hốt hô lên: “Lam Tranh……”

“Sao thế?” Hắn cảm giác được một dòng nước ấm chảy ra từ lỗ mũi, đưa tay lên sờ, cả bàn tay đầy máu đỏ.

“Máu mũi! Lam Tranh, ngươi chảy máu mũi rồi.”

Lam Tranh ngửa đầu nói: “Ta biết rồi……”

“Không được ngửa đầu, máu sẽ chảy xuống miệng, làm ngươi sặc bây giờ.”

Vũ Lâu đỡ Lam Tranh ngồi vào ghế, người hơi nghiêng về phía trước, rồi vội vàng chạy đi gọi người mang vụn băng đến, ướp lạnh khăn để hắn chườm mũi, sau đó cầm bông nhét vào lỗ mũi cho hắn. Nàng dễ dàng cầm máu cho hắn xong thì y quan được truyền cũng tới, vội vàng xem mạch cho Vương gia.

Kết luận là, do Vương gia uống thuốc có tính nóng quá cao nên khiến máu nhất thời lưu thông mạnh quá mà thành.

“Ta đã nói, thuốc này để trừ tính hàn trong cơ thể, ngươi không nên uống mà.”

Lam Tranh nói: “Dược tính của thứ này cũng quá lớn. Nàng làm như trong người nàng có núi băng ấy.”

Vũ Lâu nói: “Không phải ta có núi băng, mà là nhiệt khí của ngươi quá nhiều, không tin thì để ta uống cho ngươi xem.” Vũ Lâu cầm bát thuốc còn lại lên, uống một hơi hết.

Lam Tranh nhìn chằm chằm nàng, một khắc sau Vũ Lâu vẫn bình yên vô sự.

Nàng buông bát xuống: “Thấy chưa.”

Lam Tranh buồn bực, rầm rì nói: “Nàng biết rõ thế còn để ta uống……”

Vũ Lâu tức giận: “Ngươi nhanh tay như vậy, giành bát thuốc của ta rồi uống ngay, ta có thể cản được hay sao?!”

Lam Tranh cúi đầu, than thở: “Nàng mắng ta……”

Vũ Lâu cầm tay hắn lên, đét mạnh vào lòng bàn tay hắn một cái: “Đã biết sai chưa? Cho ngươi lần sau không dám uống thuốc bừa bãi nữa này!”

Lam Tranh rụt tay về: “Vũ Lâu ngoan, ta biết sai rồi, nàng đừng đánh ta mà!”

“Cứ lúc nào trách cứ ngươi, là ngươi lại giả vờ vô tội.” Nàng quay đầu, ngồi xuống giường cáu kỉnh, lườm Lam Tranh một cái.

Thuốc này để chữa bệnh vô sinh mà ngươi cũng dám uống, chẳng lẽ ngươi cũng muốn mang thai hay sao hả?

Nàng nghĩ đến đây, lại không kìm được mà nhếch miệng cười.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »