Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 173
tin tức kinh thiên động địa

❊ ❊ ❊

Lam Tranh thở phào, cười: “Ta còn tưởng nàng sẽ nói không thích cơ, không sao, đợi ta đón nàng ra ngoài, chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc như lúc trước. Ta tốt thế này, nàng nhất định sẽ yêu ta thôi.” Hắn tự tin nói xong, thấy bộ dạng Vũ Lâu vẫn hờ hững, cũng hơi xấu hổ, đổi đề tài khác: “Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, nhé……”

Vũ Lâu máy móc trả lời: “Ừ, bắt đầu lại một lần nữa……”

Lam Tranh cũng không quan tâm nàng nói thật hay giả, hắn ôm chặt nàng, kéo nàng sát vào ngực mình. Hắn nhanh chóng cảm thấy lồng ngực mình ẩm ướt, ấm nóng……

“Này, khóc thì khóc, đừng có bôi nước mũi lên người ta chứ.”

Vũ Lâu nghẹn ngào trả lời: “…… Ta không khóc nữa…… Thật sự xin lỗi……”

Những lời này còn khiến tim Lam Tranh đau xót hơn: “Nàng đừng suốt ngày nói xin lỗi, xin lỗi nữa. Ta sống với nàng hơn một năm, đâu có nghe nàng nói một câu xin lỗi nào.”

Hắn nói xong, ngay cả một câu “thật sự xin lỗi” Vũ Lâu cũng không nói được nữa. Giữa hai người chỉ còn lại không khí trầm mặc khiến người ta bức bí không thể thở nổi.

Lam Tranh cứ ôm chặt lấy nàng, một lát sau, thấy hơi thở nàng đều đều, hắn cúi xuống nhìn, nàng đã ngủ từ lúc nào, hàng mi dài còn vương những giọt nước mắt trong suốt khẽ run nhè nhẹ. Hắn lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài.

Có lẽ chờ mấy ngày nữa tới gặp nàng sẽ tốt hơn.

Nhiều ngày không có mưa, Hoàng thượng liền mang theo các Hoàng tử và văn võ bá quan trong triều đi lập đàn cầu mưa, bận rộn một hồi, nên đã lâu Lam Tranh không được gặp Vũ Lâu.

Sau lễ lập đàn cầu mưa, thời tiết vẫn nóng bức như cũ. Lam Tranh ngồi trong hoa viên Vương phủ hóng mát, bấm bấm ngón tay tính toán. Còn vài ngày nữa là đến lễ cúng tế Hạ chí, sau đó là có thể tống tiễn cái tên “vua núi” kia rồi. Tuy hắn cực kỳ chán ghét Vân Triệt, nhưng khi hắn ta cứ bày ra bộ mặt vô tội, thì hắn muốn tức cũng không tức nổi.

Đang lúc hắn mải nghĩ ngợi, thì một nữ tử mặc y phục màu hồng khoan thai đi tới, tay cầm quạt khẽ phe phẩy quạt cho Lam Tranh, dịu dàng nói: “Vương gia…… thần thiếp……”

Còn chưa dứt lời, Lam Tranh đã khoát tay: “Hi Dung, có việc gì thì tìm Thi Dư tỷ tỷ của cô đi.” Ý là, đừng đến làm phiền ta.

Bộ dạng Hi Dung rất ngoan ngoãn, thở dài một hơi: “Nhưng mà tỷ tỷ cũng không để ý đến thần thiếp, suốt ngày chỉ ở cùng với nha hoàn đưa từ nhà mẹ đẻ đến thôi.”

Ý nàng ta muốn nói, trác phi Cố Thi Dư kia có tâm địa khác, chỉ ở cùng với người mang từ nhà mẹ đẻ đến, cố tình nói xấu sau lưng để tranh giành tình cảm của hắn à. Hắn cũng chẳng rảnh rỗi mà quan tâm đến mấy việc này: “Vậy cô cũng đi tìm tỷ muội kết nghĩa của mình giết thời gian không phải là ổn rồi sao.”

Hi Dung vẫn làm ra vẻ đau buồn: “Nhưng mà thần thiếp đã gả cho Vương gia rồi, làm sao còn có tâm tư khác được.”

Quả nhiên là thế, Lam Tranh bực mình: “Ta không quan tâm cô có tâm tư khác hay không, chỉ cần cô đừng gây phiền phức cho ta là được! Đi đi!”

Hi Dung vẫn không chịu đi, lại nói tiếp: “Từ khi thần thiếp vào phủ, Vương gia vô cùng lạnh lùng với thần thiếp, không biết thần thiếp có gì sai sót……”

Cái quái gì thế? Sao những nữ nhân xung quanh hắn lại bắt đầu tự kiểm điểm hết thế này. Tần Vũ Lâu cũng thế, Mục Hi Dung cũng vậy……

Lam Tranh nói: “Cho dù cô có làm gì sai, thì bản Vương cũng lười phải uốn nắn.”

Đáng sợ nhất không phải là tra tấn hay răn dạy, mà là sự coi thường từ tận đáy lòng. Mục Hi Dung che mặt, ra vẻ muốn khóc, nhưng thấy Vương giả lộ ra vẻ mặt giận dữ, bèn thu lại tiếng khóc, thi lễ rồi đi.

Chờ nàng ta đi khuất, cuối cùng Lam Tranh cũng được yên tĩnh. Trong đầu hắn lại nhớ về cái tên “Lãnh Tử Nhạc” mà Vũ Lâu nhắc đến, đúng là hắn đã từng nghe qua, nhưng ở đâu nhỉ???

“Vương gia…… Có Vũ Dương hầu cầu kiến.”

“Cho hắn vào đi.”

Hạ nhân nhanh chóng dẫn Vũ Dương hầu Vương Lân đến. Lam Tranh liếc mắt nhìn hắn một cái, thấy vẻ mặt hắn ta căng thẳng, lo lắng, hắn liền hiểu ngay, có chuyện lớn rồi, vội vàng đứng dậy hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì xảy ra?”

“Điện hạ, vừa rồi có tin tức từ trong cung truyền ra, nói là Hoàng thượng đã đặc xá cho Tần Vũ Lâu rồi.”

Lam Tranh ngẩn người, cười nói: “Đúng là chuyện tốt mà.” Nhưng vừa nói xong, nụ cười của hắn như đông cứng lại, vì hắn biết, đằng sau tin này chắc chắn còn có vấn đề khác: “Có phải là…… Tấn vương không?”

Vương Lân nói: “Quan tư lễ nói, sáng sớm nay Tấn vương đã tiến cung gặp Hoàng thượng, không lâu sau thì Hoàng thượng hạ chỉ đặc xá Tần Vũ Lâu. Xem ra, chuyện này chắc chắn là do Tấn vương làm.”

Tấn vương lại một lần nữa muốn cho hắn thấy, đứa con yêu như hắn ta có sức ảnh hưởng lớn như thế nào với Hoàng thượng ư?!

“Nếu là chuyện từ sáng nay, thì sao bây giờ mới báo cho ta?”

Vương Lân nói: “Tấn vương lo liệu việc này cực kỳ bí mật, chính thái giám chủ quản giáo phường tư báo lại nên ta mới biết Tần Vũ Lâu được tha tội.”

Tim Lam Tranh như bị treo ngược lên, hắn cũng đã đoán được kết quả tồi tệ nhất là gì rồi: “Chẳng lẽ Tấn vương đón Tần Vũ Lâu đi rồi à?”

“Vâng……” Vương Lân nói xong, hắn nhìn sắc mặt trắng bệch của Huệ vương, vội nói tiếp: “Điện hạ, ngài đừng vội, đừng nóng vội, bàn bạc kỹ càng một chút, chắc chắn sẽ có cách mà. Hôm đó, trong buổi yến tiệc của Lương vương, ngài cũng nhìn thấy đấy, Tần Vũ Lâu không hề có tình cảm gì quá mức với Tấn vương.”

Tình cảm đều có thể chậm rãi mà vun đắp. Khi hắn và Vũ Lâu đang có chuyện xích mích, Diệp Thành đã chen chân vào xum xoe, tán tỉnh. Giờ Vũ Lâu lại sợ hãi hắn, nếu như Tấn vương ở phía sau, vươn tay ra trợ giúp, không biết chừng nàng sẽ thật sự buông lập trường của mình xuống mà ngả về phía hắn ta mất.

Nhưng mà, tính ra hắn cũng không phải hoàn toàn thua cuộc, ít nhất trong tay hắn vẫn còn một vũ khí cuối cùng.

Chính là Phi Lục, nha hoàn thân như tỷ muội của Tần Vũ Lâu.

“Người đâu, đưa Phi Lục đến đây.”

Hạ nhân lĩnh mệnh, nhanh chóng chạy đi, một lát sau đã dẫn Phi Lục tới trước mặt Huệ vương. Phi Lục của thấy Vương gia đang nhíu mày, biết có thể có chuyện không tốt, vội quỳ sụp xuống, nói: “Nô tỳ Phi Lục tham kiến Vương gia.”

Lam Tranh nói thẳng: “Tiểu thư nhà ngươi đã được đặc xá ra khỏi giáo phường tư rồi.”

Phi Lục vui mừng: “Tạ ơn Vương gia.”

Lam Tranh cười lạnh: “Không phải là ta làm, là Tấn vương.”

Phi Lục biến sắc, phiền phức rồi, Huệ vương rõ ràng là đang ghen.

Quả nhiên, cô nghe Huệ vương nói: “Tiểu thư nhà ngươi đi theo Tấn vương rồi, có thể vài ngày nữa, Tấn vương phủ sẽ cho người đến đón ngươi.”

Đây là thời điểm để thử thách lòng trung thành đây. Nếu nàng nói vâng, nhất định sẽ bị lôi xuống đánh chết. Phi Lục vội nói: “Sẽ không đâu, tiểu thư có tự do nhất định sẽ quay về Huệ vương phủ mà, tiểu thư là người hiểu chuyện, nhất định sẽ không làm chuyện hồ đồ.”

“Hừ. Cũng không hẳn. Thế này đi, bản Vương cho ngươi về bên cạnh tiểu thư nhà ngươi. Để ngươi nhắc nhở nàng.”

Thì ra là muốn nàng ‘nằm vùng’. Phi Lục lập ứng nhận nhiệm vụ: “Vâng, nô tỳ nhất định sẽ khuyên nhủ tiểu thư, sẽ nhắc tiểu thư mau chóng trở về bên cạnh Vương gia.”

“Coi như ngươi cũng có chút thông minh. Đi đi.” Việc này không nên chậm trễ, Lam Tranh gọi một hộ vệ nói: “Đưa nàng ta đi Tấn vương phủ, giao tận tay cho tiểu thư nhà nàng ta.”

“Vâng.”

Tên hộ vệ kia đưa Phi Lục đi, Lam Tranh không yên lòng ngồi chờ tin tức. Hai canh giờ sau hộ vệ kia mới trở lại. Lam Tranh vội vàng tra hỏi hắn tình hình Tấn vương phủ. Hộ vệ nói: “Thuộc hạ vẫn chưa nhìn thấy Tần tiểu thư, Tấn vương điện hạ nói sẽ đưa Phi Lục cô nương đến cho Tần tiểu thư ạ.”

Vương Lân nghe xong nói: “Xem ra, Tấn vương đã sắp xếp cho Tần Vũ Lâu ở chỗ khác.”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »