Đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên lớn tới gần sáu nghìn, hơn một nửa là quân sĩ, vì thế đám sương binh vô dụng được trả về. Rời Tây Kinh Trường An coi như đã đặt một bước rời Đại Tống, đây là vùng bình nguyên đường xá bằng phẳng, Triệu Uyển, nàng không muốn ngồi xe nữa, thay một bộ trang phục kỵ sĩ màu lam bó sát người làm nàng anh vũ vô song.
Không ngờ cả Tiểu Châu Nhi cưỡi ngựa cũng không tệ, chủ phó hai người như chim xổ lồng, biểu hiện vô cùng điên cuồng.
Nhìn Triệu Uyển và Tiểu Châu Nhi phóng ngựa lướt qua bên cạnh như cơn gió, Tô Thức lắm mồm thúc ngựa tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm:” Đây là chén trà của nhà ngươi à, vì chén trà này mà bỏ toàn bộ chén trà thiên hạ? Không muốn thử chén trà Thổ Phồn hay Hồi Hột, thậm chí là do Đại Thực sản xuất?”
Tên này chỉ nói thôi mà nước dãi đã muốn chảy ra rồi, trước kia Thiết Tâm Nguyên đồng tình với cảnh ngộ mà Tô Thức sau này gặp phải, nhưng giờ thấy đáng đời lắm, cái mồm thối này không chịu tội thì ông trời mù mắt.
Đang định mắng chợt thấy Triệu Uyển không ngờ cúi mình xuống hái hoa dại trong lúc ngựa phi cực nhanh, tim suýt vọt lên tận cổ, kinh hoàng hét lên:” Uyển Nhi ...”
Chưa đợi Thiết Tâm Nguyên thúc ngựa tới thì Triệu Uyển đã ngồi ngay ngắn trở lại mình ngựa, ngậm bông hoa dại trong mồm, kéo cương, chiến mã hí vang, rẽ sang hoang nguyên bên cạnh, để lại tràng cười dài như chuông ngân.
“ Lão bà ngươi kỵ thuật không tệ.” Tô Thức rụt cổ lè lưỡi, nữ nhân Đông Kinh cưỡi ngựa ngồi vắt hai chân sang bên mà còn cần người dắt:
Thiết Tâm Nguyên chỉ một thoáng mà mồ hôi ướt đẫm người, khẽ kẹp bụng ngựa vội vàng đuổi theo Triệu Uyển, không thể để nàng làm bừa nữa, kỵ thuật của nàng bị đám thị vệ thích khoe khoang dạy hư rồi.
Cưỡi ngựa không phải để làm mấy động tác này, mười kẻ làm trò ngu ngốc như vậy thì tới một nửa bị què rồi. Bất kể người thảo nguyên hay sa mạc, kỵ thuật cao siêu cũng không vô duyên vô cớ thực hiện động tác nguy hiểm này. Những hình ảnh trong phim về kỵ binh thảo nguyên cưỡi chiến đấu như xiếc chỉ là để thu hút người xem, với kỵ sĩ mà nói, ngồi vững vàng trên ngựa là yêu cầu hàng đầu.
Triệu Uyển hôm nay tỏ ra cực kỳ hưng phấn, thấy Thiết Tâm Nguyên cưỡi ngựa đuổi theo mình, không ngờ cười lớn chơi đuổi bắt với y.
Thiết Tâm Nguyên không dám đuổi, sợ nàng xảy ra vấn đề, đành giảm tốc độ, lo lắng nhìn nha đầu điên.
Rất lâu sau Triệu Uyển mới thúc ngựa quay lại, đặt tay lên môi làm động tác không cho nói, ngửa khuôn mặt đỏ rực như táo chín vì vận động mạnh, toàn thân tản phát làn hơi thanh xuân tươi tắn:” Cho ta buông thả một lần đi, đã nhịn lâu lắm rồi, sau này không làm thế nữa.”
Thiết Tâm Nguyên không nỡ trách nàng, nhưng đi tới nắm lấy dây cương:” Không cần, phía sau Thanh Hương cốc có một thảo nguyên không lớn, nhưng rất mỹ lệ, đủ cho nàng chơi đùa. Cỏ ở đó rất dày, giống như thảm vậy, dù ngã xuống cũng không lo bị thương nặng.”
Triệu Uyển nhoài người ra ôm Thiết Tâm Nguyên một cái, sau đó nhảy xuống ngựa điệu đà thi lễ, về xe ngựa vừa đi tới đón.
“ Lão bà của ngươi không tệ.” Tô Thức như âm hồn bất tán nhìn theo bóng dáng mỹ lệ của Triệu Uyển:” Nữ nhân chân tình chân tính như thế không nhiều, chẳng trách ngươi chiều chuộng nàng như vậy.”
Thiết Tâm Nguyên cười nhạt:” Cả ngày bám theo bên cạnh ta, có phải Âu Dương tiên sinh nói cho ngươi biết công việc rồi không?”
Tô Thức nén giận nói:” Ngươi nghĩ cái gì mà bảo tài tử như ta đi Tuyết Sơn đốc thúc nông nhân trồng trọt?”
“ Tốt với ngươi mà ngươi không biết, giờ chịu khổ nhiều một chút, sau này bớt chịu đau khổ.” Thiết Tâm Nguyên ngửa cổ cười, kệ Tô Thức tức giận, thúc ngựa bỏ đi:
Lan Châu.
Một con sông lớn nước đục ngầu liên tục vỗ ngọn sóng cao bằng người tưởng thành lên bờ, chảy rầm rập tựa thiên quân vạn mã.
Đây mới là dáng vẻ tráng lệ nhất của Hoàng Hà.
Từng mảng rừng lớn khô quắt, những con sông nhỏ trơ đáy, một là một vùng đất xanh tốt, chỉ trăm năm, nơi này đã biến thành mảnh đất vàng hoang vu.
Cổ Độ khẩu người đông nghìn nghịt, một chiếc cầu nổi dùng bè da dê như cái cung lớn nổi trên mặt nước, hơn trăm tiêm phu (người kéo thuyền), thuyền công kéo cẩu nổi, ngăn không cho nó bị sóng lớn lật nhào.
Thuyền công da đen xì hô khẩu hiệu ném neo đá xuống dưới dòng nước đục ngầu, xích sắt nối liền neo đá kéo căng, liên tục di chuyển lên xuống.
Trương Thông dẫn quân tiên phong điều khiển chiến mã lên cầu nổi, xếp hàng một người đi sang bờ đối diện.
Quân tốt bên bờ đã tháo rỡ vật tư xuống xe, ngay cả xe lớn cũng tháo thành từng phần, khi mang qua sông sẽ lắp lại, muốn qua hết được cái cầu này, ước chừng tốn ba ngày.
Âu Dương Tu nhìn thủ tướng Lan Châu đang giúp thuyền công và tiêm phu giữ cầu nổi, nói nhỏ với Thiết Tâm Nguyên:” Thanh Đường hết rồi.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Tiên sinh chớ xem thường người Thanh Đường, chúng ta có thể bỏ tiền ra để khiến họ mở cửa biên giới tất nhiên là vì thủ tướng Lan Châu tham lam, nhưng đó là vì mấy nghìn nhân mã của chúng ta, họ không coi ra gì, chiến lực của Thanh Đường là thiên hạ vô song.”
“ Không một quốc gia nào, không lý do nào lại cho đội ngũ vũ trang mấy nghìn người đi qua quốc cảnh, lần này chúng ta mượn đường đi qua, lần sau chúng ta nếu muốn chinh phạt, họ vẫn đề chúng ta đi vào à?” Âu Dương Tu nhìn quân tốt lần lượt qua cầu lẩm bẩm như đang suy tính gì:
Thiết Tâm Nguyên bật cười:” Tiên sinh, Đại Tống nếu như phái nhóm nhỏ binh mã tới đây chỉ nạp mạng cho họ thôi. Lan Châu chẳng phải trọng trấn, chỉ là cánh cửa, hơn nữa là cánh cửa phòng quân tử không phòng tiểu nhân, tiên sinh thấy nơi này địa thế hiểm yếu, kỳ thực với Thanh Đường chẳng mấy quan trọng.”
“ Bọn họ tác chiến ít dựa vào hiểm địa, khi vào thảo nguyên bao la, kỵ binh Thanh Đường mới là đáng sợ nhất, chỉ cần vài trăm cũng có thể tiêu diệt đội ngũ ngàn người rồi, không khác gì trấn giữ hiểm địa, lại còn tới lui tự nhiên.”
Tiên phong đã qua Hoàng Hà, bắt đầu lập trận cảnh giới, Âu Dương Tu dẫn đầu nhóm thứ hai qua sông, cho dù cầu chòng chành, vị phu tử này chẳng hề tỏ ra có chút sợ hãi nào, thậm chí còn đứng giữa cầu nắm nhìn kỳ cảnh sóng cả bốn phía, rồi luyến tiếc qua bờ bên kia.
Còn về phần Tô Thức thì bẽ mặt vô cùng, kêu như lợn bị chọc tiến đã đành, còn bò lồm ngồm trên cầu, không có Cạc Cạc đá đít thúc giục thì có khi hắn nằm ngay trên cầu ăn vạ.
Đám quan văn khác cũng chẳng khá hơn, bảy tám người đái ra quần, tư lại thì rất ung dung, bọn họ thường xuyên xuống thôn quê, ngoại thành, đi qua những cây cầu nguy hiểm thế này không ít.
Đám sĩ tốt nhìn thấy chuyện xấu của quan văn thì đắc ý lắm, chẳng thèm bám thừng, vai vác vật tư còn lớn tiếng hát bài dâm uế, mấy tên đứt dây thần kinh còn cố ý lắc mạnh cầu, làm đám quan văn ôm lấy dây khóc toáng lên, kết quả bị Mạnh Nguyên Trực lấy đá ném, ngoan ngoãn qua sông.