Bọn họ không cần lo lắng lâu, tự Hạt Chiên đã nói ra đáp án.
Thủ tướng Hãn Ban của Mạc Xuyên thành chủ động xin Đại Tống phong hiệu, đồng thời Hồng Cổ thành, Hắc Thành, Bảo trại cũng đi theo.
Trong mắt người Thanh Đường, làm thế chẳng có gì to tát, vì thủ lĩnh Giác Tư La của họ cũng phong hiệu Bảo Thuận quân tiết độ sứ, Mạc Xuyên đại thủ lĩnh, thứ sử hai châu Thao, Lương của Đại Tống.
Năm ngoái Đại Tống còn phái sứ giả tới truy phong thụy hiệu cho Giác Tư La là Trung Thuận vương, thụy hiệu võ tướng.
Giác Tư La đã chết, Thanh Đường mãi không tuyển ra được thủ lĩnh, đám người Hãn Ban lại bị quan văn Đại Tống dụ dỗ, làm ra hành động này không có gì lạ.
Khi đại quân đang tập kết, lương thảo vật tư từ các nơi mang tới, Hạt Chiên lại ở trong phòng Trạch Mã, uống từng chén rượu, mắt đỏ như lửa.
Lúc này hắn đã quên Thiết Tâm Nguyên, quên cả mình vừa nói người Thanh Đường phải đồng lòng, hắn chỉ muốn bẻ xương ăn thịt tên phản tặc Hãn Ban.
“ Bộ tộc của Thanh Nghị Kết Quỷ Chương đã nhào tới, hắn tuy không tán thành ta làm chủ Thanh Đường, nhưng tuyệt đối không phản bội Thanh Đường. Trận đánh này hẳn không lâu, đại quân tới, Hãn Ban sẽ bỏ chạy thôi.”
Trạch Mã thở phào:” Vậy là không nghiêm trọng rồi.”
“ Sao lại không, Hãn Ban tự biết không thể đánh lại ta và Thanh Nghị Kết Quỷ Chương, hắn cần là thể hiện hành vi quy thuận người Tống thôi, mà nước Tống cũng biết chẳng thể hi vọng có được Mạc Xuyên thành, cho nên thứ chúng muốn chỉ là một cái cớ.” Hạt Chiên mặt âm u:” Trạch Mã, nước Tống sắp tấn công Thanh Đường rồi.”
Trạch Mã giật mình:” Sao lại thế được, Thanh Đường là minh hữu của Đại Tống mà.”
“ Ha ha ha, minh hữu sao tốt bằng chó ngoan nghe lời, Một Tàng Ngoa Bàng cũng đã biết, nên hắn mới tới Hoàng Hà cướp bóc, cũng là đề phòng nước Tống phát động tiến công từ Thanh Đường.”
“ Ta biết quá muộn, thậm chí Thiết Tâm Nguyên cũng nhìn ra, cho nên y mới dám ngang nhiên dẫn người qua Thanh Đường, không thèm để ý tới quyền uy của ta.”
Trạch Mã thở dài, ngồi quỳ trước mặt Hạt Chiên, ôn nhu rót thêm rượu cho hắn:” Uống thêm một chút, lấy rượu áp phẫn nộ và ưu sầu xuống, ngày mai, ngài cần là một thống soái anh minh. Ta chẳng thể giúp gì được ngài, nhưng để lại trà và lương thực, hi vọng hữu ích phần nào.”
Hạt Chiên gật đầu cảm động:” Lương thực càng nhiều càng tốt, ân tình này ta nhận rồi, nhưng nàng trở về ăn nói với y ra sao?”
Trạch Mã hết sức hiểu lòng người nói:” Chỉ là chút tiền thôi, y không phạt nặng được, thủ lĩnh nghĩ làm sao bình định Thanh Đường đi, đừng để ý tới ta, dù sao đây là cơ hội tốt, dùng binh dẹp thiên hạ vẫn yên ổn hơn dùng miệng.”
Hạt Chiên ngửa cổ uống cạn chén rượu xuống:” Để hết chiến mã của nàng lại cho ta, hiện ta rất cần, khi nàng qua Tông Ca thành chọn chiến mã trong mục trường của ta bù vào. Hạt Chiên này anh hùng cả đời, không cần nữ nhân chịu khổ thay ta.”
Nói xong ném lại một tấm kim bài, sải bước rời đi, trong sân tiếng khải giáp loạt xoạt một hồi rồi khôi phục sự yên tĩnh.
Úy Trì Chước Chước lao ngay ra, hưng phấn vồ lấy tấm kim bài lật qua lật lại, Trạch Mã cười mắng:” Mau thu thập đồ đi, chúng ta lấy ngựa rồi về Cáp Mật cho sớm.”
“ Vừa rồi tỷ nói để lại hết lương thực và trà làm muội hết hồn, vậy mà chớp mắt kiếm lại được lợi ích lớn thế này. Hi hi, tỷ tỷ thật biết đối phó với nam nhân.”
Trạch Mã kiêu ngạo hứ một tiếng:” Quốc quân đại sự ta không hiểu bao nhiêu, nhưng luận nam nhân, mấy ai nắm rõ hơn ta. Hừ hừ, vậy mà không làm gì được tên người chết đó.”
Úy Trì Chước Chước dậm chân tán đồng:” Tên đó đúng là thứ người chết.”
Trước đại chiến, thống soái quân sự đều là loại người chó chê mèo ghét, bởi vì lúc này bọn họ phải kiếm vài tên quỷ xui xẻo để chặt đầu.
Người của Trạch Mã không thể giết, nhưng quan viên người Tống do Phú Bật phái tới giao thiệp với Hạt Chiên liền gặp họa.
Sáu người đó chẳng liên quan gì tới Hãn Ban tạo phản, song vẫn bị lột trần truồng, bất kể họ giải thích, cầu khẩn hay chửi bới ra sao, vẫn bị bốn con ly ngưu kéo về bốn phía, thân thể bị xé thành mấy mảnh máu me.
Giết người lập uy xong, Hạt Chiên hùng hổ dẫn quân rời Lâm Thao, Trạch Mã nói không sai, thân là thủ lĩnh Thanh Đường, phải dùng đại quân để tất cả mọi người biết mình là người thích hợp.
Hạt Chiên đi rồi, Trạch Mã không còn gì cả thúc giục đội ngũ nhanh chóng chạy tơi Tông Ca thành, không dọn sạch nhà hắn không cam tâm.
---❊ ❖ ❊---
Nhật Nguyệt sơn là nơi mỹ lệ, cũng là nơi có nhiều truyền thuyết, trong đó đại bộ phận là liên quan tới Văn Thành công chúa thời Đường.
Cái vùng núi sa thạch đỏ kia rõ ràng do đất đỏ nhiều năm lắng đọng, cuối cùng hoạt động tạo núi mà thành, vậy mà cứ núi rặng núi mười dặm này do nước mắt máu của công chúa Văn Thành tạo ra.
Ao nước kia rõ ràng do tuyết trên núi tan ra hội tụ lại, vậy mà nói là gương do Văn Thành công chúa để lại.
Đại khái vùng này toàn là rác rưởi do Văn Thành công chúa thuận tay vứt đi mà thành.
Những câu chuyện này Thiết Tâm Nguyên chỉ cười cho qua, Triệu Uyển lại cực kỳ coi trọng, hẳn là vì cùng thân phận công chúa tha hương.
Nàng rửa mặt ở ao nước kia, rồi dẫn Tiểu Châu Nhi lên núi sa thạch đỏ hét vang, mong được Văn Thành công chúa đáp trả, ở vùng cao nguyên này rõ ràng là hành động không sáng suốt, hậu quả trực tiếp khiến hoa mắt chóng mặt.
Phản ứng cao nguyên thì dùng thuốc không có nhiều tác dụng, loại thay đổi do hàm lượng dưỡng khí này chỉ có thể đợi cơ thể dần thích ứng thôi.
Không chỉ có Triệu Uyển, rất nhiều người trong đội ngũ của bọn họ cũng như thế, thậm chí tệ hơn, nhiều ngày đi đường cùng phản ứng cao nguyên quá mạnh làm đại đa số quan viên Đại Tống nắm bẹp trên xe. Trương Phong Cốt tuy không khỏe vẫn phải chạy đi chạy lại khám bệnh, có thư sinh trong lúc yếu đuối cùng bật khóc muốn về.
Dù sao Triệu Uyển vẫn may mắn hơn Văn Thành công chúa nhiều lắm, Văn Thành công chúa mang sứ mệnh đế vương giao phó, tới Nhật Nguyệt sơn là từ đó đi thẳng lên cao, dù thống khổ vẫn phải giao mình cho một vị đế vương khác.
Còn Triệu Uyển tới Cáp Mật do nàng tự chọn.
Vì thế khi qua Nhật Nguyệt sơn, cơ bản Triệu Uyển khôi phục lại sự hoạt bát thường ngày.
Chỉ là sau mấy ngày nằm bẹp trong xe nàng bất ngờ phát hiện, đội ngũ ít đi rất nhiều, chỉ còn lại gần một nửa:” Bọn họ đâu cả rồi?”
Thiết Tâm Nguyên cười gượng:” Họ đi làm việc rồi.”
“ Chưa tới Cáp Mật thì họ làm cái gì?”
Rất không muốn Triệu Uyển dính dáng tới mấy chuyện này, cũng không thể qua loa với nàng, Thiết Tâm Nguyên lúng túng diễn đạt:” Làm vài việc không thể làm ở cương vực của mình.”
Triệu Uyển hít một hơi, hai tay ôm mặt Thiết Tâm Nguyên:” Nếu lần sau đi cướp bóc thì đưa ta đi cùng, ta nói rồi, ngươi là mã tặc thì ta là bà nương mã tặc.”