Đồ đạc mang theo dù không nhiều lắm cũng tới bảy tám chục xe, Thiết Tâm Nguyên hành trang gọn nhẹ, toàn là đồ của Triệu Uyển, toàn là thứ linh tinh, đồ chơi hồi nhỏ cũng mang theo, cơ bản là nàng dọn sạch chỗ ở trong cung, còn phủ công chúa thì trống trơn.
Điều này khiến Thục phi vô cùng thất vọng.
Thiết Tâm Nguyên không biết cái bô ngọc mang tới Tây Vực còn được mảnh nào nguyên vẹn không, càng không hiểu vì sao Triệu Uyển nhất định mang cả cái giường ngủ trưa theo.
Tóm lại ở loại chuyện này không cách nào nói lý với nàng, ở biên cảnh Đại Tống thì nàng là to nhất còn có quyền điều khiển cả sương quân.
Nàng cho rằng có năm trăm sương quân thì mang tới chân trời cũng không thành vấn đề, không nghĩ làm sao sương quân qua được địa phận Đại Tống.
Phía đông vừa hửng sáng tiếng chung lâu đã gõ vang, thúc giục bách tính Đông Kinh sớm rời giường kiếm cái ăn.
Mắt lim dim, Triệu Uyển chẳng ngủ ngon, mơ màng lên xe, đi gần được hai dặm mới sực tình mình sắp đi một chuyến không biết bao giờ mới trở về.
Đầu tiên là thút thít, sau đó là khóc lớn, đến khi thấy Vương Tiệm bên đường mới không khóc nữa.
Vương Tiệm đã đứng đợi rất lâu rồi, áo choàng đẫm sương sớm, hai tay bê thứ gì đó đưa lên:” Công chúa, đây là đất ngũ sắc, nếu công chúa không quen thủy thổ chỉ cần pha nước uống vào, sẽ giảm bớt nỗi nhớ quê hương.”
Triệu Uyển lại bắt đầu khóc, nếu chẳng phải có Thiết Tâm Nguyên ở bên cạnh thì nàng đã hô không đi nữa.
“ Công chúa đi rồi, bệ hạ sẽ càng thêm cô đơn, Thiết Tâm Nguyên, hãy đối xử cho tốt với công chúa, nàng là miếng thịt trong lòng quan gia, không được có chút sơ xảy nào.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Vương thúc yên tâm, ta sẽ lấy mạng bảo vệ nàng.”
Tới lúc này Thiết Tâm Nguyên vẫn gọi mình là Vương thúc như xưa, Vương Tiệm được an ủi phần nào, quỳ xuống bái lạy công chúa, lên ngựa dẫn tùy tùng phóng về Đông Kinh.
Hôm nay tây môn có đội xe công chúa rời đi, đông môn có hùng sư bách chiến của Đại Tống khải hoàn.
“ Về lý luận mà nói, con người kỳ thực không cần thân thể, nếu để tư tượng tự do bay cao, rời khỏi ràng buộc của thân thể, sẽ có sự tiến bộ vô cùng mỹ hảo.”
“ Ở phương tây xa xôi có một quốc gia tên Hy Lạp, nơi đó thời xưa có rất nhiều nhân vật vĩ đại, trong đó có một người tên Bách Lạp Đồ (Plato ), ông ta truy cầu tình yêu tinh thần, truy cầu theo đổi tâm ly, bài xích nhục dục, đó mới là tình yêu thuần khiết.” Để Triệu Uyển vơi đi nỗi nhớ quê nhà, Thiết Tâm Nguyên tích cực kể chuyện cho nàng nghe:
Triệu Uyển bĩu môi:” Nếu như ngươi không lén cởi dây lưng ta mà nói lời này thì ta đã tin ngươi rồi.”
Thiết Tâm Nguyên mặt dày nói:” Đó là tư tưởng của người khác, với ta càng thích một người càng muốn chiếm hữu.”
Triệu Uyển đã sớm không còn cảm giác gì với sự vô sỉ của y nữa rồi, khẽ thở dài chống cằm nhìn cảnh sắc bên đường, cây cối lèo tèo, người qua đường thì thưa thớt:” Ở trong cung ai cũng kể bên ngoài hay ra sao, giờ ở ngoài rồi mới thấy chỉ đến thế mà thôi, chẳng chỗ nào bằng được Đông Kinh. Giờ ta nghi ngờ cả Cáp Mật cũng không được tốt đẹp như ngươi nói.”
“ Thậm chí còn tốt hơn, trước khi rời Đông Kinh ta nhận được thư nhà, do Hồi Hột và Khách Lạt Hãn đánh nhau, đã có mấy chục vạn người Hồi Hột chạy tới Cáp Mật lánh nạn rồi, khi ta trở về hẳn sẽ còn đông hơn nữa, Cáp Mật lúc này chắc chắn vô cùng náo nhiệt.” Thiết Tâm Nguyên nói có chút nóng lòng, đây là chuyến hành trình vừa hạnh phúc vừa đau khổ của y, giờ hết mọi thủ đoạn không làm sao khiến Triệu Uyển bỏ tuyến phòng thủ cuối cùng:
Triệu Uyển nhíu mày:” Không cùng tộc ta ắt ...”
Thiết Tâm Nguyên ngăn nàng lại:” Không thể nói câu đó, ở Đại Tống, người Hán chiếm đa số, nàng có thể nói câu này, nhưng tới Tây Vực thì không thích hợp nữa rồi. Ở đó cái chúng ta cần là một sự đại dung hợp các dân tộc, chứ không phải coi dân tộc khác là nô lệ, thấp hơn một bậc.”
“ Đợi khi hoàn thành đại dung hợp dân tộc, quốc gia của ta sẽ không ai là dị tộc, tất cả sẽ là người Thanh Hương tộc.”
Triệu Uyển không phục:” Người ta sẽ chẳng chấp nhận cái thứ gọi là đại dung hợp dân tộc của ngươi đâu.”
“ Tiểu Uyển, trên đời này cái gọi là chiến tranh tộc người chủ yếu do tôn giáo, người đọc sách và người cầm quyền với nhau mà thôi. Còn với bách tính tầng thấp nhất mà nói, những thứ đó hư vô xa xôi lắm, nàng tới nước Liêu sẽ thấy, ở đó có rất nhiều người Hán, nhưng chẳng ai coi mình là người Tống đâu.”
“ Ồ, nói vậy những nhân vật mà người nói sẽ không có cơ hội vào Cáp Mật đúng không?”
“ Ta không thể ngăn họ vào, nhưng họ cũng chẳng ngăn ta phái người giết chết.” Thiết Tâm Nguyên nhìn thẳng Triệu Uyển, thấy chuyện này nên nói trước với nàng thì hơn:” Tất cả những nhân tố gây bất lợi cho Cáp Mật, ta sẽ giết hết, đó là cách giải quyết rắc rối ở Tây Vực.”
Triệu Uyển mím môi, một lúc sau mới gật đầu, nàng từng nghe nói Thiết Tâm Nguyên là một tên mã tặc, mã tặc là gì, với nàng rất mơ hồ, nhưng nghe lời vừa rồi, nàng có thể hình hung ra, bất giác rùng mình.
Đây là sự thực Triệu Uyển sớm muộn phải đối diện, Thiết Tâm Nguyên ôm vai nàng:” Uyển Nhi, tới Tây Vực là mệnh của ta, làm nàng khổ rồi.”
“ Chỉ là nhất thời chưa tiếp nhận được, nhưng ta chuẩn bị rồi, từ khi biết ngươi bị đưa đi Tây Vực, ta không để lãng phí dù chỉ một ngày, ta nỗ lực học tập các loại ngôn ngữ, tìm kiếm tất cả sách vở liên quan tới Tây Vực, thậm chí ta lén học ngựa, theo thị vệ học ít võ thuật.” Triệu Uyển quay đầu lại ôm mặt Thiết Tâm Nguyên, thủ thỉ:” Ta đã dự tính nếu ngươi không về, ta sẽ cùng Tiểu Châu Nhi đi tìm ngươi, dù ngươi có làm mã tặc.”
Thiết Tâm Nguyên cảm động lắm, ngưng thần nhìn vào mắt nàng thật sâu, dịu dàng gọi:” Uyển Nhi.”
Triệu Uyển chỉ khẽ kêu “ưm?” một tiếng, toàn bộ nhu tình phát ra trong âm tiết đơn giản đó.
“ Á ....”
Đột nhiên một cái mặt dài thuột xấu xí thò đầu qua cửa sổ xe, hai mắt nó to quá cỡ, cái tên nó nham nhở, trán còn có mấy vết xẹo kinh khủng, rất có tiềm chất đóng phim kinh dị không cần hóa trang. Triệu Uyển sợ rúm người nấp sau lưng Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên tức xì khói, đạp mặt cái con phá đám mấy cái, sau đó lúc ngăn giữ đồ trong xe, lấy túi rượu đổ một ít vào bát bạc, đưa tới miệng nó.
Mã vương hút sụt một cái hết sạch rượu, phì mũi khoan khoái rồi rụt đầu ra, tiếp tục vẫy đuôi đi theo đội xe.