Phải mất một canh giờ mới nghe thấy tiếng reo mừng rỡ của Hồ lão tam, đó là con ngựa đực, da lông dính nhớp nháp đã bị đại thanh mã dùng đầu ủi, thúc giục con mình sớm đứng lên.
Bốn chân run run, ngựa con thử mấy lần mới đứng lên được, lúc sau đã quen, bắt đầu đi vài bước, nhưng mà là đi tới bên cạnh mẹ, tìm chuẩn xác bầu vú.
Mã vương cũng ghé đầu tới, ngửi ngửi vài cái rồi bỏ đi, kiếm đống cỏ nằm xuống, bộ dạng thế là xong trách nhiệm.
Giờ chưa thể nhìn ra màu lông của ngựa con chắc là màu đỏ, cũng không nhìn ra được tương lai có thần tuấn không, chỉ thấy nó nhắm tịt mắt ra sức bú.
“ Đại vương, đại vương xem, nó bú khỏe chưa, nhất định là ngựa tốt.” Thời gian qua Hồ lão tam chăm sóc đại thanh mã quá chăm mẹ mình, nếu không sinh ra được con ngựa tốt, hắn thương tâm chết thôi:
“ Mã vương khôi phục thế nào rồi?”
“ Vết thương của nó đã lành, không còn vấn đề gì.” Hồ lão tam không thích con ngựa đáng ghét vô dụng đó, nên trả lời qua loa:
Thiết Tâm Nguyên nhìn con ngựa trông rất giống lưu manh kia:” Vậy sao nó suốt ngày vẫn trưng ra cái bộ dạng dở sống dở chết thế kia?”
“ Vì đại vương chiều nó quá, nó không muốn chạy nữa, người toàn thịt, sờ ngực không thấy được xương sườn, cứ thế này nó sẽ phế mất.”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay gãi cằm mã vương, nó vươn đầu lên, rất hưởng thụ.
“ Vậy ta giao nó cho ngươi, huấn luyện nó thành thú cưỡi cho ta.”
Hồ lão tam lắc đầu quầy quậy:” Mã vương không giống con ngựa bình thường, nó kiêu ngạo không tiếp nhận người khác, lại chưa bao giờ lắp yên, đeo hàm thiếc. Quan trọng hơn nó không hiểu mệnh lệnh phát ra từ dây cương, mà mỗi kỵ sĩ lại có thói quen khác nhau, đại vương nếu chỉ muốn làm thú cưỡi thì tiểu nhân làm được, còn muốn đưa nó lên chiến trưởng phải tự bồi dưỡng sự ăn ý đó.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ đầu mã vương:” Xem ra hai chúng ta cùng phải phấn đấu rồi.”
Thế giới của ngựa là hoang mạc, là thảo nguyên, là trời đất bao la, chứ không phải là một căn phòng thoải mái ấm áp.
Dù sao cũng đang không có việc gì làm, chuyện chuẩn bị Tết có mẹ lo, Thiết Tâm Nguyên dẫn mã vương ra thảo nguyên ở sau Hang Sói.
Mùa đông băng thiên tuyết địa, nơi khác cỏ xanh không những đã khô héo, còn bị tuyết dầy đè lên, bò dê muốn kiếm chút cỏ ăn, phải vất vả dùng miệng ủi băng tuyết.
Nơi này thì khác vì khuất gió, lại có suối nước nóng chảy ngầm phía dưới, nên chỉ có một lớp tuyết mỏng, cỏ dù đã úa vàng vẫn ngoan cường vươn mình lên, khẽ lay động theo từng cơn gió nhẹ.
Mã vương tới thảo nguyên rộng lớn, không sải vó chạy đi mà cúi đầu kiếm cỏ ăn.
Chuyện chạy với nó mà nói đã xa xôi như là kiếp trước, nó không muốn chạy chẳng ai làm gì được, đừng tưởng suốt ngày nó lù đù mà nghĩ dễ ra lệnh cho nó, hỏi cái chân que của Hồ lão tam là hiểu.
Cũng may nó chấp nhận Thiết Tâm Nguyên là đồng bạn, nên khi bị lắp yên và đeo hàm, chỉ vùng vẫy đầu phản kháng chứ không co cẳng đá một phát.
Mệt nhoài mới xong việc, nó lại cúi đầu gặm cỏ rồi, vỗ đít mấy lần không chịu chạy.
Đá một phát vào đít rồi cầm roi ngựa bỏ đi.
Thiết Tâm Nguyên chẳng có đủ kiên nhẫn, mà y thực sự cũng không muốn ép buộc nó, để thuận theo tự nhiên là tốt nhất, hi vọng thảo nguyên khơi lại bản năng đã mất của nó.
Đại Lôi Âm tự đứng sừng sững bên hồ nước đã đóng lớp băng mỏng, tuyết trắng phủ lên chùa miếu màu sắc diêm dúa này, bức tường bao màu cam vô cùng nổi bật trong thế giới màu trắng.
Thiết Tâm Nguyên mới chỉ tới Đại Lôi Âm tự một lần, lần đó y vô cùng thương tâm, đây là nơi xa hoa nhất toàn bộ Cáp Mật.
Tăng chúng trong chùa tất nhiên ai cũng nhận ra Thiết Tâm Nguyên, nhưng không ai tới chào hỏi, ở đây mỗi người đều bình đẳng, Cáp Mật vương hay con lừa cũng chẳng khác gì nhau.
Mặc dù là người khịt mũi với các loại tôn giáo, nhưng vào trong nghe thấy tiếng tụng kinh trang nghiêm thần thánh, bất giác chắp tay một cái.
Chùa thì xa hoa cực độ, nhưng tăng nhân thì y sam lam lũ tả tơi.
Nhân Bảo thượng sư đang tổ chức biện kinh, bọn họ lúc thì dùng ngôn ngữ kịch liệt công kích đối phương, lát nại hiền hòa vỗ tay với đối thủ, cứ như kẻ vừa rồi chửi muốn giết cha giết mẹ người ta là ai đó khác vậy.
Trong cả chùa lớn, chỉ duy nhất có người nhàn nhã là Tát Già.
Thiết Tâm Nguyên sau khi kiếm được chén trà nóng, nhìn tượng phật dát vàng lóa cả mắt, than thở:” Cáp Mật mới ổn định trở lại, thời gian qua tiền tiêu đi như nước, ta dốc hết tiền mau lương thực, rồi xây dựng thành trì, bách tính mệt mỏi rồi, Hoạt phật mùa đông lại thúc ép họ xây chùa miếu, e nhiều người chết.”
Tát Già cười:” Năm ngoái ngài còn than người nhiều quá cơ mà.”
“ Lúc đó khác lúc này khác, khi đó người Hồi Hột chỉ đem lại phiền phức, họ chết bớt ta còn mừng, giờ họ không phải người Hồi Hột, mà là người Cáp Mật, là con dân của ta, chết một người ta cũng xót.”
“ Ba năm trước khi ta vừa tới Thanh Hương cốc, đại vương từng nói, chỉ cần là đất đai của Cáp Mật là sẽ có chùa miếu của Bổn giáo.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Ta chưa bao giờ quên, sau này cũng không quên. Vì tương lai Cáp Mật, ta đã hoãn xu thế khuếch trương, củng cố nguồn cội cho người nơi này, kiến nghị Hoạt Phật cũng nên làm thế, củng cố thứ chúng ta hiện có.”
“ Hơn hai trăm năm qua Bổn giáo chỉ có thể đi trong bóng tối, giờ bước ra ngoài ánh sáng, làm sao nhẫn nại được. Phật tổ nói khi tâm tĩnh như nước, vạn năm chỉ như chớp mắt, nhưng ta đâu có vạn năm, đại vương cũng không thể vạn thế, dùng thời gian ngắn nhất làm nhiều việc nhất có thể mới là theo đuổi của chúng ta.”
“ Mùa đông xây chùa miếu sẽ tử thương lớn, ta sao không biết, công việc nặng nề nhất để tăng chúng Bổn giáo làm ..”
Thiết Tâm Nguyên nhớ tới hai vị thượng sư hiền hòa nhân từ năm xưa, vì cứu nữ tử vô tội khỏi tay người Hồi Hột mà suýt mất mạng, vậy mà giờ lại thành người coi mạng người như cỏ rác thế này, không khỏi cảm khái.
Người ngồi đây không còn là vị thượng sư từ bi, chỉ là Hoạt Phật một lòng phát triển Bổn giáo, đem giáo nghĩa truyền khắp nơi nhưng chính bản thân lại quên mất truyền giáo để làm gì, đây có lẽ là tấm gương mình cần nhìn vào để răn bản thân.
“ Đại Lôi Âm tự đã xây dựng xong, thành dưới lòng đất ở núi sa thạch cũng hoàn thành, thiên đàn ở Đại Tuyết Sơn cũng hoàn thiện, Bổn giáo và Cáp Mật quốc đều cũng nhau nghênh đón biến đổi lớn.”
“ Hoạt Phật không nên nghĩ nhiều, bản vương không thay đổi, ngài tĩnh tâm lại đi.”