A Y Toa cười khanh khách, tung tăng vào lều của Mục Tân.
Mục Tân nãy giờ nghe thấy hết, đưa tay bẹo má A Y Toa:” A Đan là đứa bé thành thật, đừng suốt ngày ức hiếp nó, sau này gả cho A Đan cũng không tệ mà.”
A Y Toan nằm lên lưng Mục Tân:” Không phải cháu không biết A Đan thích mình, nhưng mà nhìn cái mặt hắn, cháu chỉ thấy buồn cười thôi, trêu cho hắn nhăn nhó khổ sở càng thú vị ...”
Mục Tân cũng bật cười:” Chứng tỏ A Y Toa không hề đề phòng A Đan, cả Phi Ưng sơn và A Lạp Mục Đặc đều không phải nơi tốt, nói thuần túy hơn, nơi nào nhiều người đều không tốt.”
“ Gia gia không thích thứ bẩn thỉu, cho nên luôn ở ngoài không về, về rồi sẽ phải tham gia vào nhiều chuyện đau đầu, nhiều chuyện thương tâm, không bằng ở ngoài làm việc vì vinh quang thiên thần.”
“ Đáng tiếc, đứa học sinh khác của ta lại làm ta phiền lòng.”
A Y Toa chớp chớp đôi mắt to:” Là tên học sinh ăn trộm vô sỉ ma quỷ sao?”
Cái danh từ rườm rà phức tạp ấy làm Mục Tân bật cười:” Đúng, y là coi sói cô ngạo, ta dùng xích muốn khóa y, để y tự tỉnh, kết quả y chỉ coi đó là xỉ nhục. Cho dù y che dấu rất tốt, nhưng lửa giận trong mắt y sao qua mắt được ta.”
“ Nếu ở bên cạnh ta, y sẽ chẳng thể làm gì, bây giờ mới ba năm thôi y lập nên một quốc gia chặn đường tiến của ta, nếu y nghe lời ta, ta nghĩ cháu sẽ thích đấy.”
“ Y có anh tuấn không?” A Y Toa tự động bỏ qua nhưng thứ khác.
Mục Tân gật đầu:” Không thể bới móc được.”
A Y Toa không hiểu hết lời Mục Tân, nhưng biết ông thương cảm, ôm chặt một cái rồi rời đi, Mục Tân nhìn theo bóng lưng A Y Toa chỉ biết thở dài.
Ông ta biết âm mưu của Phi Ưng sơn, cũng biết lo lắng của A Lạp Đinh.
A Y Toa bé bỏng tới Yên Kỳ là kết quả đấu tranh của Phi Ưng sơn, Nạp Tái Nhĩ muốn đảm bảo với Mục Tân, sẽ không hại tới nhà A Lạp Đinh, chỉ muốn quyền lực ở Ba Cách Đạt mà thôi.
Kỳ thực quyền lực ở Ba Cách Đạt đã không còn ở trong tay A Lạp Đinh, người thực sự khống chế tòa thành đó là Mục Tân.
Một tên Nạp Tái Nhĩ còn chưa có tư cách đối đầu với trưởng lão trí tuệ như Mục Tân, hắn dám làm thế chứng tỏ đã được sự thừa nhận ngầm của ba vị trưởng lão Công Chính, Bảo Kiếm và Thân Thiện.
Mục Tân một lòng muốn mở rộng lãnh địa của thiên thần, để hào quang thiên thần chiếu khắp thế giới, khôi phục tinh thần tiết thủ thời kỳ bốn Cáp lý phát.
Nhưng ba vị trưởng lão đều không tám thành lắm.
Trưởng lão bảo kiếm nay thống trị Ai Cập nên rất hài lòng, trưởng lão công chính luân lạc thành chó săn của Hoắc Tang, còn về trưởng lão thân thiện, quanh năm ở bên sông Ấu Phát Lạp Đề, tìm kiếm vườn hoa trên không trung, khôi phục vinh quang xưa của ông ta.
Nếu như sự giàu có của nước Tống, sự bao la của Khiết Đan không thể khiến chiến sĩ của mình có chí tiến thủ, vậy chỉ còn thù hận nữa thôi.
Thời khắc cái tên A Y Tọa lọt vào tai Mục Tân, ông ta đã có biện pháp.
Rõ ràng A Y Toa là đứa bé tò mò, chỉ cần nàng nảy sinh hứng thú lớn hơn nữa với Thiết Tâm Nguyên, sau đó nàng chết ở Cáp Mật, chiến sĩ của Khách Lạt Hãn phẫn nộ sẽ san bằng nơi đó.
"A Y Toa là con cưng của thiên thần, như vậy nên về bên thiên thần chứ không phải là thế gian dơ bẩn này."
Mục Tân từ từ nhắm mắt lại.
Đúng như toan tính của Mục Tân, không bao lâu sau Mã Hi Mỗ được gọi tới lều của A Y Toa, bắt kể lại tất cả những điều thấy ở Cáp Mật thành.
Tới khi A Y Toa che miệng ngáp dài Mã Hi Mỗ mới đi lùi khỏi lều, mồ hôi ướt đẫm áo.
Hắn dùng nước lạnh rửa sạch mồ hôi, rửa sạch phiền não trong lòng.
“ Địch Y Tư, chúng ta tới Thanh Hương thành trong truyền thuyết kia đi.” A Y Toa vén khăn sa trên mặt, hướng về góc lều gọi:
Một lão phụ nhân có tuổi từ góc lều đi ra, giúp A Y Toa che lại mặt, yêu thương nói:” Trái tim của trưởng lão trí tuệ biến đổi vô chừng, không nên làm theo bất kỳ điều gì ông ấy muốn, không có lợi gì cả.”
“ Không ai dám làm hại ta.” A Y Toa tự tin nói:
Địch Y Tư mỉm cười:” Đương nhiên không ai dám làm hại người, bao gồm cả Mục Tân, nhưng vì sao chúng ta lại tới tòa thành xa xôi kia?”
A Y Toa liên tục thổi khăn che mặt của mình, nhìn nó bây lất phất cười hì hì thích thú, cứ lặp đi lặp lại trò chơi đó:” Ta muốn đi xem cái tên làm Mục Tân gia gia nổi giận, muốn đi xem tòa thành độc đáo của y, có đúng là gom hết phong tình đại mạc không.”
“ Rồi sau đó?”
A Y Toa cười khanh khách:” Tất nhiên là cướp lấy làm đông cung của ta.”
Địch Y Tư giữ lấy hai bàn chân nhỏ nghịch ngợm của A Y Toa:” Đường xa lắm, đem tuổi hoa phí hoài trên đường đi là chuyện không đáng, hơn nữa trên đời này nơi nào đẹp bằng A Lạp Mục Đặc chứ.”
A Y Toa giảu môi:” Đó là nơi lừa kẻ ngốc, suối sữa chảy ra mật là do nô lệ câm đổ vào, mật ong trôi trên đó trông mà buồn nôn. Vườn hoa nở quanh năm chẳng qua là vì thay liên tục mà thôi, những nữ nhân xinh đẹp trong đó chỉ biết nghe lời, đều nhàm chán vô vị.”
“ Ta muốn nhìn tòa thành thật, con người chân thật ...”
Địch Y Tư hốt hoảng bịt mồm A Y Toa lại:” Thiên sứ của ta, người không thể nói những lời đó, dù Hoắc Tang đã chết, trưởng lão công chính vẫn bồi dưỡng thích khách, tiếp tục truyền thừa, bên cạnh người vẫn cần những thích khách đó bảo vệ.”
Tưởng tượng luôn mỹ lệ, hiện thực luôn tàn khốc.
Những căn nhà không người đang bốc chay, cọc gỗ bốc cháy, thậm chí thi thể cũng bốc cháy.
Võ sĩ Thanh Hương cốc đang châm lửa toàn bộ những căn nhà đơn sơ bên ngoài thành bảo, báo thù cho huynh đệ, vừa rồi trong đó có tên bắn trộm, làm tử thương làm mười mấy huynh đệ.
Tên thành chủ tuyên bố sẽ chặt đầu Thiết Tâm Nguyên cùng toàn bộ võ sĩ Thanh Hương cốc đã bị treo đầu ở đại môn thành bảo, lắc lư như chuông gió.
Khi vô số kẻ địch từ bốn phương tám hướng tràn tới, tên thành chủ ấy muốn đầu hàng đã muộn, tới chết hắn vẫn không thể nhắm mắt, không phải hắn ngu xuẩn, nhưng mà ai lại đi kéo mười mấy vạn người tới công phá một thành bảo chưa đầy hai nghìn người sinh sống?
Bên cái cổng thành tan hoang, thi thể kẻ địch bị ném thành đống như bao tải, mà người vận chuyển thi thể đều ăn mặc rất đẹp đẽ.
Quý tộc và người giàu có bận rộn chôn thi thể, còn quý phụ mỹ lệ thì vây quanh Thiết Tâm Nguyên ríu rít giới thiệu với y chỗ nổi danh của tòa thành này.
Thiết Tâm Nguyên vô cùng lịch thiệp nghiêng tai lắng nghe họ nói.
Lấy lòng kẻ thắng lợi là cách thức tồn tại của nữ nhân Tây Vực, không quyết tuyệt như nữ nhân Hán gia.
Kẻ địch hiền hòa và an tuấn như thế, khiến xung quanh Thiết Tâm Nguyên càng ngày càng đông, y phục của họ cùng ngày càng cởi mở.
Người Hồi Hột nghèo không có thành bảo che chắn đã chạy hết rồi, còn người giàu không chạy, họ ỷ vào thành bảo của mình, chỉ không ngờ rằng kẻ địch lại đông đảo như vậy, không một tòa thành nào ở Tây Vực có thể ngăn cản lực lượng hùng hậu này.
Thiết Tâm Nguyên khi rời Cáp Mật dẫn theo mười lăm vạn người, chiến binh chỉ có năm nghìn, người được vũ trang thì hai vạn, số còn lại là kéo xe lớn đi theo.
Cứ chất đầy một trăm xe lương thực là ba trăm người mang xe trở về.
Theo tính toán của Thiết Tâm Nguyên, tới được Biệt Thất Bát Lý thì bên cạnh sẽ chỉ còn chiến binh.