Ngựa của Thiết Tâm Nguyên có thai, không cưỡi được nữa, mã vương hung hăng bắt nạt ngựa khác thế thôi, nó cũng không cưỡi được, đành kiếm bừa con ngựa khác để cưỡi.
Ở địa phận Đại Tống không cần cảnh giác quá mức, không nhìn thấy Thập Tam, Thập Thất đâu, Mạnh Nguyên Trực ngồi trên nóc xe tĩnh tọa luyện công, Trương Thông đã bình phục hẳn thì xách đao đi trước mở đường.
Hồ Lão Tam đi sau áp trận, Úy Trì Văn và Cạc Cạc tuy còn nhỏ, Thiết Tâm Nguyên vẫn phân cho chúng nhiệm vụ quản lý đội ngũ trước sau, đây là đội hình hành quân tiêu chuẩn.
Chỉ có tên quan thống chế sương quân áp tải đội xe là không chịu phái thám báo đi mở đường. Tên này không biết ăn phải thứ thuốc gì lờ yêu cầu của Mạnh Nguyên Trực đi, làm hắn chỉ muốn rút thương đâm cho một phát xuyên tim.
Núi hai bên đường thấp dần, kỳ quái là cây cối cũng thấp theo, đa phần là cây bụi, thi thoảng thấy tiều phu qua lại chặt củi.
Đội xe lớn của bọn họ như con mãng xà trườn qua núi, làm những tiều phu kia chấn động vô cùng.
Trương Phong Cốt sau khi tỉnh rượu liền trở nên im lặng hơn nhiều, ăn uống no say một bữa rồi tiếp tục ngủ, hắn cảm thụ được nguy hiểm, cũng vờ như mình không biết bị đánh thuốc mê. Khi ở Lạc Dương cũng theo bá phụ đi khám bệnh cho quyền quý, biết rõ nguy hiểm trong đó.
Tiểu Châu Nhi mặc cung trang đã nói lên vấn đề, trong giới hạnh lâm kỵ nhất xem bệnh cho người hoàng tộc.
Chữa tốt chưa chắc có kết quả tốt, chữa không tốt thì hậu quả vô cùng tệ.
Âm thầm làm rõ thứ thuốc mê do Tiểu Châu Nhi mang tới, hắn lấy vài vị thuốc nuốt xuống, thuốc này sẽ giúp hắn giảm bớt hậu di chứng tỉnh lại sau khi bị đánh thuốc mê.
Đó còn chẳng phải là loại thuốc mê tốt.
…
Kinh Triệu phủ năm nay mưa thuận gió hòa, mấy trận mưa xuân đã khiến bình nguyên Quan Trung phát tán ra sức sống bừng bừng, cảnh tượng trụi lụi không còn nữa, ngay cả ngọn đồi trọc vì bị chặt lấy củi quá độ cũng đã được phủ thêm một lớp cây cỏ màu xanh, chim chóc đã quay trở lại sinh sống, thi thoảng còn có bóng vài con thú nhỏ lao vùn vụt qua những bụi cây thấp.
Hoa màu ngoài ruộng đã cao hơn một thước, nông nhân đang bận rộn nhổ cỏ tưới nước, cảnh tượng rất vui mắt.
Mảnh đất này đã nuôi dưỡng người Quan Trung mấy nghìn năm, bây giờ vẫn đang âm thầm cống hiến.
Sáu kỵ binh phóng qua quan đạo, vó ngựa dồn dập như trống trận, tháng tư ở Quan Trung trời đã nóng lắm rồi, phóng ngựa dưới ánh nắng thế này, người còn chịu được chứ ngựa không chịu được.
Tới một chỗ bóng râm, kỵ sĩ đi đầu ghìm cương giảm tộc độ dừng lại.
“ Lão trời già chết tiệt, chúng ta nghỉ chút rồi đi.”
Nói xong nhảy luôn xuống ngựa, chiến mã cúi đầu xuống kênh uống nước, hắn cũng vùi cả mặt xuống dòng kênh hơi đục đó.
Sáu người rất cảnh giác, khi uống nước có hai kỵ sĩ ngồi trên ngựa canh chừng xung quanh.
Đợi mọi người đều uống no nước rồi, đại hán cầm đầu dựa người vào thân cây, lấy trong bọc hành lý ra cái bánh cứng queo, há to miệng ngoạm một cái.
Một trung niên hán tử mặt xăm chữ ngây ra một lúc hỏi:” Quân đầu, chúng ta thực sự sẽ đi Tây Vực à?”
Hán tử cầm đầu lạnh lùng nói:” Chẳng lẽ tới lời lão tướng công mà ngươi cũng không tin.”
Quân sĩ trung niên xua tay:” Thuộc hạ nào dám, chỉ là Tây Vực quá xa xôi, đi một chuyến chẳng khác gì xuống địa ngục ...”
“ Mẹ nó Cửu Bát, nếu ở phương nam ngươi quản được cái thứ trong quần thì giờ ngươi đang ở Đông Kinh được bệ hạ phong thưởng, đâu tới mức như chó nhà tang chạy suốt ngày suốt đêm thế này.”
Cừu Bát bị quân đầu nói làm bẽ mặt, hậm hực:” Ai biết bà nương đó là lão bà của tri phủ, lúc đó chỉ thấy đầy đặn trắng trẻo, nếu là các ngươi cũng chả khá hơn đâu.”
Một đại hán khác cười hô hố:” Lão bà tri phủ người ta trốn trong thành, không bị phản quân họa hại, lại bị ngươi hưởng thụ, chơi chán rồi còn đem tên tuổi chức vụ báo cho người ta, đúng là ngu hết đường. Chẳng lẽ ngươi ảo tưởng dựa vào bản lĩnh thân dưới khiến người ta nhung nhớ sao?”
“ Có lẽ là lão bà tri phủ không thỏa mãn mới đòi lão tướng công giao ra trị tội.” Tên quân hán khác thô bỉ hưởng ứng:
Đán hán cầm đầu thấy Cừu Bát muốn nổi khùng, giảng hòa:” Không cãi nhau nữa, huynh đệ chúng ta có ai sạch sẽ hơn ai đâu, giờ lão tướng công chỉ cho con đường sống, lão tử định đi theo.”
“ Cừu Bát, lão tướng công chịu nguy hiểm thả chúng ta đi, tốt nhất là ngươi theo bọn ta, nếu không nói không chừng Kinh Triệu phủ lại có thêm một tên độc hành đại đạo, lúc đó mà liên lụy tới lão tướng quân thì lão tử bẻ cái đầu chó của ngươi.”
Cừu Bát thấy mấy người kia nhìn mình với ánh mắt bất thiện, xua tay:” Nói thế thôi mà, không định tự chạy, đi thì đi, lão tử chẳng sợ chết, sợ gì đi Tây Vực.”
Đán hán cầm đầu vỗ vai Cừu Bát kéo ngồi xuống, nhét cho cái bánh vào tay:” Thế là tốt, chỉ cần không chạy vẫn là hảo huynh đệ, nghe nói vị mà chúng ta đi theo cũng là tay rắn đấy, lại xuất thân mã tặc, còn lo gì nữa, chỉ cần chúng ta có đao trong tay, đi tới đâu không phải đại gia?”
“ Nhìn thấy Hồ cơ bán rượu ở Đông Kinh chưa, mẹ nó, vóc người đó ăn đứt lão bà tri phủ, tới Tây Vực cứ thoải mái mà cướp.”
Cừu Bát liếm môi:” Vì Hồ cơ, đi Tây Vực một chuyến cũng đáng rồi.”
“ Vậy đi thôi, có truy binh đấy, mẹ nó chứ, huynh đệ chó má gì mà đuổi nhau rát thế.”
Cả đám lại lên ngựa, nhắm thẳng Kinh Triệu phủ mà tiến.
……… …………
Đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên đã tới ngoại thành Trường An, sau khi gộp lại cùng một vội đội ngũ của Trạch Mã, nhân số của bọn họ lên tới năm nghìn người.
Đông người như thế thì không cách nào ở trong thành, chưa kể thành phần của bọn họ hỗn tạp, nên đành cắm trại ở bên dịch trạm cách thành Trường An mười dặm.
Hai trại hoàn toàn tách biệt, một cái là quân trại, cái còn là của đoàn sứ tiết, còn đám quan viên Đại Tống thì không thèm ở chúng với bọn họ mà ở trong dịch trạm.
Ra đón đoàn người Thiết Tâm Nguyên chỉ có Trạch Mã và Úy Trì Lôi, không có Úy Trì Chước Chước, thấy bảo nàng bị bệnh rồi. Thiết Tâm Nguyên không rảnh truy cứu, cũng không để ý Triệu Uyển và Trạch Mã dùng lời lẽ đánh giá lẫn nhau.
Y phải đối diện với thành phần đau đầu hơn.
Âu Dương Tu đáng ghét ở chỗ học thức quá cao.
Chuyện từ cổ tới tim ít điều gì mà hắn không biết, người như thế chỉ có thể lợi dụng phẩm cách của hắn đề ức thiếp chứ không cách nào lừa gạt hắn.