Vương Nhu Hoa vốn ngồi cười, nhưng nghe lễ quan xướng lễ, nhi tử dẫn nhi tức quỳ bái, bỗng nhiên nhớ lại cảnh Thất ca bế mẹ con nàng vào thùng tăm, sau đó dứt khoát buông tay, bị cơn sóng cuồn cuộn ập tới cuốn đi.
Thế là nước mắt như mưa, ngẩng đầu nhìn trời cao, lẩm nhẩm :" Thất ca, thiếp đã nuôi nấng nhi tử của chúng ta trưởng thành rồi, nó cưới Trưởng công chúa Đại Tống, đó là đứa bé rất ngoan, hãy phù hộ chúng sống cuộc đời bình an.”
Lễ thành, Vương Nhu Hoa như bỏ được gánh nặng ngàn cân, cầm hai bàn tay đặt vào nhau:” Đời này phải tương thân tương ái, mãi mãi không chia lìa.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Hài nhi không ngày nào dám quên.”
Vương Nhu Hoa lấy từ trong hộp gấm ra một chiếc chìa khóa đưa cho Triệu Uyển:” Từ nay chuyện nhà trong tay con, lấy hiền huệ nhân từ làm đầu.”
Triệu Uyển nhận lấy chìa khóa, nhỏ giọng đáp:” Nhi tức tuân lời.”
Vương Nhu Hoa vỗ vỗ vai cả hai rồi vui vẻ đứng dậy:” Âu Dương tiên sinh, Tát Già Hoạt Phật, nay lão thân làm xong phận sự rồi, toàn thân thư thái, không biết hai vị có muốn uống tiếp vài chén không?”
Âu Dương Tu và Tát Già cùng cười lớn:” Sở nguyện của thái hậu chính là điều chúng tôi muốn, giờ tới lúc tiểu nhi nữ trêu đùa, chúng ta uống rượu thôi.”
Rồi ba người được một đám quan viên Cáp Mật đưa tới Vân Đường, hiện trường hôn lễ huyên áo không còn ai nữa.
Lý Xảo và đám Hỏa Nhi, Phúc Nhi, Linh Nhi cười gian chạy tới, bất chấp Thiết Tâm Nguyên vùng vẫy phản đối, vác y chạy luôn.
Mạnh Nguyên Trực chắp tay:” Xin vương hậu đợi thêm chốc lát, ha ha ha ...”
Xong cũng chạy mất.
Hầu thị dẫm chân nhìn trượng phu:” Già rồi không đứng đắn.”
Sau đó cùng Trương ma ma một trái một phải dìu Triệu Uyển tới Tinh xá bên suối nước nóng, đêm nay đó là nơi long phượng hòa minh.
Đêm xuống trăng lên.
Khi Thiết Tâm Nguyên vào động phòng, người cao hứng nhất là Hầu thị, câu này nói ra nghe rất có vấn đề, nhưng sự thực là vậy Hầu thị không hiểu hôm nay trượng phu rốt cuộc làm sao, cưỡi trên người nàng yêu cầu vô độ.
Hầu thị từ mê man tỉnh lại, hai tay trượng phu vẫn vuốt những phần nhạy cảm trên cơ thể nàng, ánh mắt khao khát, làm nàng nhớ lại đêm tân hôn.
“ Chúng ta phải sinh thật nhiều con.”
Đó là lời cuối cùng Hầu thị nghe được khi còn tỉnh táo, tiếp đó nàng chỉ còn điên cuồng khoan khoái nghênh đón trượng phu, nàng cũng muốn buông thả một lần, biết tuổi tác của mình, thời khắc này không còn nhiều.
Úy Trì Chước Chước ngồi trong phòng tối, nhìn về Tinh Xá mới xây bên ao nước nóng, ở nơi đó rực rỡ ánh đèn.
Úy Trì Văn đã mười hai tuổi rồi, từng theo Cạc Cạc lén ra suối nước nóng nhìn phụ nhân tắm rửa, biết trêu ghẹo tiểu cô nương, vì thế nhìn tỷ tỷ thở dài, như ông cụ non đi tới, cố ý pha trò:” Người ta động phòng hoa chúc, tỷ tỷ ngồi thê thê thảm thảm trong bóng tối, thương tâm hay là có mưu đồ khác.”
Úy Trì Chước Chước như không nghe thấy, vẫn ngồi ngây ra, mặt bi thương khiến người ta đau lòng.
“ Đại vương không tiếp nhận tỷ là có nguyên nhân đấy.” Đột nhiên Úy Trì Văn nói:
“ Trẻ con biết gì, ta phụ trách toàn bộ văn thư ở Thanh Hương quốc, mỗi bản văn thư đều qua tay ta, có chuyện gì mà ta không biết.” Úy Trì Chước Chước giận dỗi hừ một tiếng:
Chuyện đó ai lại viết lên văn thư, có điều Úy Trì Văn tha thứ cho đầu óc tỷ tỷ lúc này:” Tỷ tỷ, trong lòng đệ, tỷ là người không thể thay thế, nhưng đệ cho rằng nguyên nhân đó còn quan trọng hơn.”
Úy Trì Chước Chước phì cười, ôm vai đệ đệ:” Nghe đệ nói vậy ta không đau lòng nữa, nếu đệ cũng cho rằng nguyên nhân đó trọng yếu, vậy nhất định vô cùng trọng yếu rồi. Ít nhất không phải là do ta không đủ tốt, đại vương không muốn ta, mà là vì y bị chuyện khác trói buộc chân tay.”
Nói xong cười càng thêm vui vẻ, nghịch ngợm bẹo má đệ đệ, đứng dậy muốn tới suối nước nóng tắm, Thiết Chùy, Thiết Bổng xoa bóp dẫn dễ chịu, giúp ích cho giấc ngủ.
Không ngờ khi đến gần phòng tắm giành riêng cho các nàng lại nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ, tuy chưa từng trải, nhưng xuất thân từ hoàng gia, sao nàng chẳng hiểu tiếng động này đại biểu cho điều gì.
Thiết Bổng đứng ở gian ngoài thấy Úy Trì Chước Chước đi tới, vội vàng lên đón, hai chân run run.
Úy Trì Chước Chước mặt âm trầm:” Ai ở trong đó?”
Thiết Bổng cúi đầu ngậm chặt miệng không nói.
Úy Trì Chước Chước nắm chặt tay, chuyện này phải giải quyết thế nào bây giờ, người bên trong nhất định rất có thân phận, nếu làm ầm ĩ lên trong ngày trọng đại như vậy hiển nhiên không thích hợp, nhưng không thể bỏ qua, đây đâu phải chỗ dẫn nam nhân vào làm chuyện cẩu thả.
“ Ai?” Giọng Úy Trì Chước Chước càng thêm nghiêm khắc:
“ Là là ... Trạch Mã công chúa ...”
Mặt Úy Trì Chước Chước tức thì đỏ như máu, nhớ lại ánh mắt u oán của Trạch Mã trong hôn lễ, nàng rất cảm thông cho hành vi hiện giờ của Trạch Mã.
Có thể khiến nữ nhân như Trạch Mã cấm dục tới hơn một năm là cực kỳ khó khăn rồi, nàng thở dài đi vào gian phòng bên cạnh, lại là nút thắt rối mù chẳng biết cởi ở đâu.
Đăng hỏa huy hoàng, chiếu rọi cả Tinh xá.
Đêm tân hôn của Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển lại chẳng ướt át như Trạch Mã và Úy Trì Chước Chước nghĩ.
Triệu Uyển đang khóc tới nhũn người, hai tay giữ chặt lấy miệng không để phát ra tiếng động nào.
Nàng không có dấu lạc hồng.
Với chuyện này Thiết Tâm Nguyên chỉ hơi ngẩn người, nhưng không hề có chút nghi ngờ Triệu Uyển, dù chỉ một tích tắc cũng không, nghĩ một lúc cũng hiểu ra, ôm thân thể mịn nàng đó trong lòng dỗ dành, đến khi Triệu Uyển hơi trấn tĩnh lại một chút nói:” Nhìn kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng cao siêu như vậy là ta biết nàng chẳng thể có dấu lạc hồng rồi.”
“ Là sao chứ?”
Triệu Uyển hai mắt đẫm lệ ngước lên nhìn Thiết Tâm Nguyên, nếu y chỉ cần có chút nghi ngờ nàng thôi, nàng sẽ không sống nữa.
Thiết Tâm Nguyên toàn thân ngứa ngáy, nhưng cố hết sức kìm nén dục vòng hừng hực, Triệu Uyển lúc này rõ ràng không có tâm trạng tiếp tục, đành gian nan làm một khóa giáo dục giới tính cho lão bà, hơn nữa phải vận dụng kiến thức Đại Tống giải thích, đây là chuyện không dễ dàng gì.
“ Thật không?” Triệu Uyển hỏi như người chết đuối vớ được cọc:
“ Thật, nàng không tin có thể hỏi xung quanh, nữ nhi trên thảo nguyên sa mạc không mấy người thứ này đâu.” Thiết Tâm Nguyên kiên trì nói:
Triệu Uyển không dễ cho qua như thế:” Phu quân, chàng thật sự không để bụng chuyện này sao?”
“ Thứ đó lợn nái cũng có, có gì to tát đâu.” Thiết Tâm Nguyên đưa tay vuốt ve thân hình mơn mởn của Triệu Uyển, nóng ruột nói:” Nào chúng ta tiếp tục đi, vừa rồi tiến hành nửa chừng, đúng là giết người.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.