Trương Phong Cốt cảm thấy mắt mình rất đau, phải nhắm mắt nghỉ một lúc, không ngờ người vừa ngả xuống giường, tỉnh dậy đã là trưa hôm sau.
Mũi hắn gần như không còn ngửi thấy gì nữa, Trương Phong Cốt thề, hắn chưa bao giờ thấy nơi tụ cư nhân loại nào bẩn đến thế.
Hắn chỉ huy hơn sáu nghìn người bận rộn suốt mười ngày mới có thể thanh lý được qua loa thành Cáp Mật, rác rưởi và lều tạm đều đã đốt hết, nhưng cái mùi thối nồng nặc thì không cách nào tiêu trừ.
Trước khi hắn tới đây thì đã có rất nhiều người đã chết, chỉ chôn rất nông, đắp đất qua loa, thi thoảng có phần thi thể thổi rữa lộ ra ngoài, chỉ nhìn đã muốn gặp ác mộng.
Giờ nắng lên, mặt trời làm mùi xác thối đó tràn ngập khắp thành rồi, muốn Cáp Mật trở lại bình thường thì phải đợi hai năm cho số thi thể đó thối rữa hết.
Nửa tháng vất vả, Trương Phong Cốt dám nói ca bệnh mà mình gặp được, nhiều hơn cha và bá phụ cả đời hành y.
Nhớ lại lần đầu vào thành, khi biết hắn là đại phu, Trương Phong Cốt bị đoàn người mang đủ hình thù dị dạng vì bệnh tật vây quanh, khiến hắn tưởng mình ở địa ngục.
Nhưng hắn là đại phu, đã cắn răng vượt qua hết, giờ cảm giác y thuật của mình đã tiến bộ rất nhiều.
Vốn định cho bản thân nghỉ nửa ngày thôi, giờ đã quá hạn rồi, tuy toàn thân Trương Phong Cốt nhức mỏi, vẫn cứ gượng dậy, hắn biết nếu để bản thân buông lỏng sẽ không bao giờ gượng dậy làm việc nữa, mà Cáp Mật bây giờ không thể thiếu hắn.
Trương Phong Cốt đi men theo tường thành, bên ngoài bức tường đất thấp đang có bốn năm vạn người khẩn trương xây dựng một tòa thành cao lớn hơn, hùng vĩ hơn.
Đá chất cao như núi rồi, vẫn liên tục có xe trâu từ Thiên Sơn vận chuyển lớn.
Bên cạnh tường thành là những chiếc giá gỗ rất cao, khi mỗi một tảng đá được buộc chặt, liền có hai chục người Hồi Hột mình trần, đồng thanh hô lớn kéo đá lên, bọn họ làm việc cực kỳ chuyên chú, chỉ là có phần máy móc, như đã trơ lỳ.
Trương Phong Cốt đoán chừng, với tốc độ này thì một tháng nữa rất nhiều đoạn tường thành sẽ nối vào với nhau thành một thành trì to lớn hơn trước.
Loáng thoáng nghe đám võ sĩ Thanh Hương cốc nói chuyện thì tương lai Thanh Hương thành sẽ dùng làm hoàng thành, còn Cáp Mật thành sẽ là nơi văn võ bá quan ra lệnh cho địa phương.
Lạ thật, hoàng đế lại không ở cùng bách quan, chẳng lẽ không sợ xảy ra chuyện?
Phía Thiên Sơn lại có tiếng động lớn như sấm nổ, Trương Phong Cốt không bất ngờ nữa, nghe nói loại tiếng sấm này có thể khai sơn phá thạch, bọn họ có nhiều đá như vậy là nhờ nó.
Hắn cũng rất muốn đi xem sấm sét, nhưng bị võ sĩ Thanh Hương cốc ngăn cản, nghe nói khi thiên thần làm việc, người phàm không được xem.
Kính quỷ thần nhi viễn chi, Trương Phong Cốt không mấy tin tưởng giọng điệu này,
Nhưng nghi ngờ này không duy trì bao lâu, sau khi Hoạt Phật của Đại Lôi Âm tự đọc kinh từ Thiên Sơn vọng xuống, Phật âm trầm hùng trang nghiêm phát ra cùng tiếng sấm liên hồi đó khiến không chỉ rất nhiều người Hồi Hột quỳ xuống, ngay cả hắn cũng thành kính quỳ bái.
Phải nói tiểu cô nương Hồ Hột xinh đẹp lắm, chỉ cần rửa sạch mặt mũi đi là ai nhìn cũng yêu, đôi mắt long lanh nước, mũi nhỏ mà cao thẳng, cười rất duyên, có cái má núm đồng tiền làm người ta ngây ngất.
Nam hài tử cũng thế, trừ da hơi đen một chút ra thì linh hợi hoạt bát, rất có thiện cảm.
Không có người lớn tranh ăn với chúng nữa, đám cô nhi đã suýt đối mặt với tử vong này sau vài ngày ăn no đã khôi phục lại sự ngây thơ trẻ con.
Đám trẻ con này sẽ được đưa tới Thanh Hương thành nuôi dưỡng, sở dĩ không đưa đi ngay là vì cần Trương Phong Cốt quan sát một thời gian xem chúng có bệnh gì không.
Có một tiểu cô nương cứ hay đi theo Trương Phong Cốt, chân nó hơi bị què, tuổi chỉ bốn năm tuổi mà thôi, bị người ta dẫm gãy chân, nhưng không chữa trị tốt, nên thành què.
Cô bé xinh xắn lắm, lại còn cả quãng đời dài phía trước, nếu bị què thì thật tiếc, Trương Phong Cốt định đợi nó khỏe hẳn, sau nối lại xương.
Đi một lúc Trương Phong Cốt thấy mệt, ngồi xuống tường thành đất lấy bánh nương ra ăn, tiểu cô nương cũng tự nhiên ngồi bên cạnh há mồm ra.
Trương Phong Cốt đưa ngón tay chọc chóp mũi nó:” Tiểu nha đầu gian như trộm.”
Rồi lấy trong lòng ra một cái gói nhỏ, đặt miếng thịt khô vào bày tay nhỏ gầy gò.
Thịt khô bây giờ là thứ hiếm lắm, chỉ có quân đội mới được phân phối thứ này, quan chức của Trương Phong Cốt ở trong quân nên được phát, nhưng ít lắm.
Tiểu nha đầu răng nhỏ, nhưng cắn rất khỏe, hai người một lớn một nhỏ cứ thế ngồi bên tường thành nhìn tịch dương sắp xuống, tạo thành bức tranh đơn giản mà đẹp tình người.
Người Hồi Hột sắp xong việc, chẳng biết ai khởi xướng hát một ca khúc dân gian, Trương Phong Cốt không hiểu, nhưng mà thấy âm điệu thê lương, khiến người ta muốn rơi lệ.
Âu Dương Tu ngồi trong quan sở, nghe thấy tiếng ca, chỉ hơi dừng bút lại một lúc, sau đó nói với trợ thủ Chu Diễm của mình:” Cung ứng lương thực cho Cáp Mật đủ tới cuối tháng tám, ta phái thêm cho các ngươi ba nghìn con trâu, còn xe thì tự lấy gỗ làm, bất kể thế nào thì tường thành phải hợp long vào đầu tháng tám.”
Chu Diễm khom người:” Sau khi dân phu rút đi, ai sẽ tiếp nhận thành Cáp Mật, đại nhân có nghe thấy tin gì không?”
Âu Dương Tu lắc đầu:” Tạm thời không biết, đại vương còn chưa có chiếu lệnh, ngươi có ý gì sao?”
“ Hạ quan không dám, chỉ là đang nghĩ, đại vương chẳng phải đang bồi dưỡng nhân khẩu giàu có sao? Đám người dưới Đại Tuyết Sơn có phúc rồi, tuy mỗi người có ruộng phải nuôi bảy tám người Hồi Hột, nhưng nhìn xa hơn, ở Đại Tống muốn thành địa chủ phải một hai đời bồi dưỡng, bọn họ chỉ cần một chiếu lệnh.” Chu Diễm ghen tỵ:
Âu Dương Tu nhíu mày:” Chuyện đó chẳng có gì không ổn.”
“ Hạ quan biết, một vương triều luôn cần những thần dân trung thành của mình làm trung tâm, đại vương đã hoàn thành quy thuận lòng người Thanh Hương thành, giờ tới thu phục lòng người Hán, bọn họ dị quốc tha hương vốn đã là đồng minh tự nhiên của đại vương rồi.”
“ Vì thế hạ quan thấy khả năng rất cao người Hán ở Đại Tuyết Sơn sẽ chuyển vào thành sống, để đồng ruộng cho người Hồi Hột làm, thực sự chuyển biến thành giai cấp địa chủ.” Chu Diễm nói ra kiến giải của mình:
Âu Dương Tu gật gù, vỗ vai Chu Diễm:” Nói có lý lắm, mài rũa thêm hai năm nữa, trở về Đại Tống là đủ làm tri phủ rồi.”
Có lý thì có lý thật, nhưng Âu Dương Tu cũng không dám khẳng định Thiết Tâm Nguyên sẽ làm như vậy, nếu y hành động theo tư duy Đại Tống, khó có Cáp Mật như ngày nay.
Chuyện ở Cáp Mật cơ bản đã trong tầm khống chế rồi, Âu Dương Tu thu thập hành trang, chuẩn bị về Thanh Hương thành tham dự hôn lễ tuy sẽ không thể long trọng, nhưng đặt nền móng cực kỳ trọng đại cho quan hệ Đại Tống và Cáp Mật sau này.