A Y Toa nghe nói Tô Thức lại tới thì cười thầm, thấy hôm nay cho tên háo sắc này ít đãi ngộ mới được, cứ khiêu khích con ngỗng ngốc này cũng không tốt, để lâu hắn mất kiên nhẫn thì hỏng.
Mình muốn bình an sống ở Thanh Hương thành không thể thiếu sự giúp đỡ của Tô Thức.
A Y Toa không cần lộ mặt, chỉ cần lộ ra vòng eo mảnh khảnh, bờ mông tròn trịa là đủ làm đám khách nhân ở Biện Kinh lâu điên cuồng rồi.
Nếu nàng biểu diễn xà vũ thì Hà Lạp Nhĩ cũng chẳng dám ra thu tiền.
Tiền từ tầng hai ném xuống như mưa, còn có cả đĩnh bạc, đĩnh bạc năm lượng của Tô Thức càng làm sọt thu tiền rách luôn một lỗ.
Trang phục của A Y Toa cực kỳ bốc lửa, một chiếc yếm ngực, một chiếc quần lụa bó sát người, chiếc giày mũi cong, khoa hết đường cong mơn mởn nhựa sống của cơ thể thiếu nữ thanh xuân.
Nàng đi tới đâu khiến đám nam nhân xuýt xoa như đau răng, vừa xoay tròn nhảy múa, vừa đưa tay mời Tô Thức một chén rượu.
Tô Thức đón lấy uống cạn, lập tức đám hiếu sự xung quanh reo hò ầm ĩ, nhìn vòng eo trắng ngần, da bụng mịn màng, cái rốn xinh xinh gần trong gang tấc, u hương ngây ngất luồn vào cánh mũi, hắn vươn tay ra muốn kéo vào lòng. A Y Toa uốn mình một cái lách đi làm hắn vồ hụt.
Sau đó nàng như hươu con kinh hãi chạy biến mát sau cánh cửa hẹp của sân khấu, bỏ lại tràng cười dài giống chơi đùa, không khiến người bị từ chối thấy mất mặt.
“ Đúng là tiểu yêu tinh biết trêu người.” Mạnh Khai Sơn lẩm bẩm, sau đó tới bên Tô Thức nói:” Quan nhân, thế nào cũng có cơ hội.”
Tô Thức mân mê chén rượu A Y Toa đưa tới, cười:” Nữ tử Tây Vực như thế này thật hiếm có.”
Mạnh Khai Sơn phụ họa:” Nếu ở Đông Kinh, Tinh Linh Nhi có thể khiến hoàn khố tranh nhau vỡ đầu.”
Tô Thức lắc đầu:” Kinh thành nhiều ác bá, nàng mà tới Đông Kinh, tất nhiên kiếm được nhiều tiền, nhưng đám ác cẩu sẽ ăn tới không còn xương.”
“ Chưa nói ai khác, Hạ Tủng, Hàn Kỳ, Văn Ngạc Bác đều là quỷ đói trong sắc giới, e cuối cùng Tinh Linh Nhi thành cái xác xinh đẹp mới thỏa mãn thể diện của họ.”
Mạnh Khai Sơn cười hì hì:” Chẳng qua chỉ là một hồ cơ xinh đẹp chút thôi, được tới Đông Kinh là phúc khí của nàng.”
“ Sao hôm nay ngươi cứ luôn mồm nhắc tới Đông Kinh thế?” Tô Thức nhíu mày:” À, ngươi muốn đón gia quyến tới, không cần tìm ta, tới gặp đám linh đánh thuê là được, thuê lấy chục người đón gia quyến tới, có cả người Tây Hạ đấy, nên đi qua Tây Hạ càng an toàn.”
Đây đúng là mục đích của Mạnh Khai Sơn, không giấu nữa:” Thế nhưng liệu có đáng tin không ạ?”
Tô Thức gật đầu: “ Đáng tin, thời gian qua người Tây Hạ nhận không ít công việc, nổi tiếng nhất là tám lính đánh thuê Tây Hạ bảo hộ một thương đội đi Hải Diêm khẩu, đánh tan đám mã tặc năm mươi người, bị chết bốn người, bốn người bị thương kiên trì đưa thương đội tới tận nơi, sự ngoan cường đó người Tống không có.”
“ Nếu ngươi vẫn lo thì đi tìm một tên người Tống là Hồng lão thất, hắn chuyên môn làm việc tuyển lính đánh thuê, cứ bảo ta giới thiệu tới, hắn sẽ giúp ngươi chọn những lính đánh thuê tốt nhất.”
“ Thế thì tốt quá, đa tạ quan nhân.” Mạnh Khai Sơn xoa xoa tay:” Nếu tiểu nhân thuận tiện vận chuyển một ít hàng hóa ở Đông Kinh tới, quan nhan xem có được không?”
“ Hàng hóa gì?”
“ Tiểu nhân định đổi trà lâu thành tửu lâu.”
Tô Thức bĩu môi:” Bỏ cái ảo tưởng đó đi, giờ lương thực không đủ ăn, ai cho ngươi lấy lương thực nấu rượu, đại vương nói, thương nghiệp có thể hưng thịnh, lương thực không thể loạn, loạn là bách tính chết đói.”
“ Cho nên Lão Mạnh, đừng động chạm vào lương thực, chết người đấy.”
Mạnh Khai Sơn cầm ấm trà lên rót cho Tô Thức:” Quan nhân hiểu hơn ai hết, Cáp Mật chúng ta vốn không thiếu lương thực, đều vì lưu dân vào quá nhiều mới không đủ ăn, đại vương mới lòng như lửa đốt.”
“ Tiểu nhân tin rằng mùa xuân năm sau, trồng lương thực sẽ là đại sự hàng đầu, thế nào có cuộc phát động toàn quốc trồng lương thực. Bây giờ nghe nói ngay cả thái hậu cũng phá vườn hoa để trồng rau rồi, trên làm dưới học theo, nên chắc chắn vụ thua năm sau, cùng lắm là năm sáu nữa chúng ta cũng dư dả lương thực không ăn hết.”
“ Khi đó thương lượng với quan phủ mua lương thực thừa nấu rượu là không thành vấn đề.”
Tô Thức ngạc nhiên nhìn lại Mạnh Khai Sơn một lượt:” Không ngờ nhà ngươi cũng có nhãn quang đấy, không sai, năm sau trọng tâm của Cáp Mật là trồng lương thực, số ruộng khai hoang năm sau sẽ hơn năm nay mấy chục vạn mẫu, tình hình ngươi nói tám thành có thể xảy ra.”
Mạnh Khai Sơn trình bày kế hoạch của mình: “ Cho nên tiểu nhân mới định mời ít sư phó nấu rượu, mang dụng cụ nấu rượu tới Cáp Mật, nếu có ca cơ xuất sắc cũng mời một ít, như thế Biện Kinh lâu này thành Biện Kinh lâu thực sự rồi, quan nhân cũng được hưởng thụ như ở Đông Kinh.”
Tô Thức thầm thất kinh, hành vi của Mạnh Khai Sơn ý nghĩa không nhỏ, trước kia Cáp Mật là do Thiết Tâm Nguyên một mình móc tiền gây dựng, giống như Âu Dương Tu từng nói, không phải người Cáp Mật muốn lập quốc mà là y đem ý chí của mình áp đặt lên mọi người.
Bây giờ phát triển tới có người sẵn lòng móc tiền ra kiến thiết nơi này.
Đây là hai loại cảnh giới khác nhau.
Lợi ích trên đời này một người không thể ăn hết, dù là hoàng đế cũng phải hiểu chia sẻ lợi ích.
Hoàng gia Triệu Tống cùng sĩ đại phu cai trị thiên hạ chính là một loại chia sẻ, như thế nguy hiểm giang sơn nhỏ đi rất nhiều.
Nhiều hoàng đế hiểu được điều này, chỉ cần đem lợi ích thiên hạ chia cho mọi người cùng hưởng, người hưởng lợi càng đông thì giang sơn càng bền vững.
Hán Vũ đế không hiểu đạo lý này, ông ta quá tham lam, quá ích kỷ, coi toàn bộ giang sơn là của riêng mình, vì con ngựa mà viễn chinh Đại Uyển, hành vi ngu xuẩn như thế ông ta không chỉ làm một lần, khiến đế quốc Đại Hán hùng mạnh đi xuống.
Khi lợi ích không xuống được tầng thấp nhất, với quốc gia mà nói là chuyện vô cùng nguy hiểm.
Ở Cáp Mật, ai là tầng thấp nhất?
Chính là đám người như Mạnh Khai Sơn, cũng là lực lượng trung kiên nhất của Cáp Mật.
Một câu nói của Mạnh Khai Sơn, khiến Tô Thức có gợi mở không nhỏ, vội vã đi tìm tiên sinh.
(*) Biện Kinh chính là Đông Kinh nhé, Tây Kinh là Trường An, Nam Kinh là Giang Tô, còn Bắc Kinh lúc đó thì ở trong tay nước Liêu.