Lâm Thao tháng năm đẹp nhất là mẫu đơn.
Trong đó nổi tiếng nhất là mẫu đơn tử ban, cánh hoa màu trắng đột nhiên thêm mấy đốm tím, nhìn thế nào cũng thấy quái dị, nhưng khi đã quen với màu tím đó, sẽ thấy mừng vì nó không biến thành cái màu phú quý chói mắt.
Từ phú quý quay về bình đạm chính là mẫu đơn tử ban.
Người Tào gia trồng mẫu đơn tới ba trăm năm, cây mẫu đơn già nhất thậm chí có tuổi hơn bốn trăm, vì thế mọi người gọi mẫu đơn Tào gia là Đường mẫu đơn, cũng là một trong số tự hào ít ỏi của người Thanh Đường.
Mỗi năm bọn họ tiến cống cho Tống đế không dưới ba mươi cây mẫu đơn, trong hoàng cung Đông Kinh có một khu vườn tên Mẫu Đơn đình, chuyên trồng mẫu đơn do Tào gia đưa tới.
Nụ cười của Trạch Mã còn kiều diễm hơn cả mẫu đơn, y phục trắng hơn tuyết, xinh đẹp thướt tha, cả người không chỗ nào không quyến rũ, lúc này nàng xách một cái giỏ say xưa chọn bông mẫu đơn đẹp nhất cho vào đó.
Hạt Chiên tới Lâm Thao, không phải là để hái mẫu đơn, tay hắn nắm chặt một bản quân báo.
Tin tức Thiết Tâm Nguyên vượt Hoàng Hà tới giờ mới đến tay Hạt Chiên, một đội quân mấy nghìn người nghênh ngang đi qua địa phận Thanh Đường, khác gì xỉ nhục hắn.
Trạch Mã từ khóm hoa đi ra, bên tóc mai cài một bông mẫu đơn vàng, Hạt Chiên mắt đảo một vòng, tươi cười đi tới, cắt bông hoa trắng hết sức tự nhiên gài lên vành tai như bạch ngọc của nàng:” Bông hoa trắng này hợp với nàng hơn.”
Trạch Mã không ngại cử chi thân mật đó, sóng mắt đong đưa nói:” Còn thủ lĩnh rất hợp với đóa hoa đỏ.”
Hạt Chiên cười ha hả:” Nhưng mà người nàng đợi gài hoa đỏ tới đón là Thiết Tâm Nguyên.”
Sắc mặt Trạch Mã tức thì biến đổi:” Y chỉ gài cung hoa của Triệu Tống thôi, không thèm thứ hoa hoang dại này. Phải rồi, ngài nên thúc giục mục dân, để họ nhanh chóng giao dịch, chứ không nên ở nơi này.”
Hạt Chiên ngạc nhiên:” Sớm một khắc, muộn một khắc có gì khác? Chẳng lẽ nàng không thích cảnh đẹp nơi này?”
Trạch Mã lắc đầu:” Ta không có nhiều thời gian, khi đại vương nhà ta tới Thảo Đầu, ta phải rời Lâm Thao.”
“ Y ép nàng sao?”
Trạch Mã cười thê thảm:” Người ta nào phải ép, Đại Tuyết Sơn nay trong tay y, không muốn làm cũng phải làm thôi.”
“ Thiết Tâm Nguyên vì sao gấp gáp như thế, lại còn dẫn hơn sáu nghìn người lén vượt qua Thanh Đường của ta.”
Trạch Mã bĩu môi khinh thường:” Không gấp sao được, Khách Lạt Hãn sắp đánh tới Thiên Sơn rồi, y vô cùng hoảng sợ, không ngại trải tiền cưới nữ nhi của Tống đế, mới đổi được mấy nghìn tên tội binh, đang vội vàng về cứu viện.”
Hạt Chiên vỡ lẽ, đồng thời tiếc nuối:” Đáng tiếc Thanh Đường ta hiện giờ đang rối ren, nếu không ta phái một đội hùng binh viễn chinh Cáp Mật, chặn đứng Khách Lạt Hãn.”
“ Kỳ thực Thiết Tâm Nguyên đi qua Thanh Đường có lợi cho ngài đó.”
“ Là sao?”
“ Y có ý định dùng hàng hóa để thuê lượng lớn võ sĩ Thanh Đường giúp y bảo vệ Thiên Sơn lộ.”
Hạt Chiên giật mình:” Sao được, Một Tàng Ngoa Bàng của Tây Hạ đã tới bờ Hoàng Hà, lúc này binh lực Thanh Đường sao có thể chảy ra bên ngoài?”
“ Thủ lĩnh, hiện đại quân của ngài đều quy tụ bên cạnh, Thiết Tâm Nguyên không thể đưa di, y chỉ có thể thuê được những võ sĩ ở bộ tộc khác, thế lực của họ giảm đi, như thế chẳng phải ngài muốn nắm giữ Thanh Đường càng dễ sao?”
“ Người Tây Hạ tới Thanh Đường chỉ muốn cướp bóc một phen, chúng không thể lấy đi được mục trường Thanh Đường, không lấy đi được một tấc đất nào của Thanh Đường, thế thì có gì phải ngại?” Trạch Mã thủ thỉ:
Hạt Chiên hừ một tiếng:” Chẳng lẽ nàng muốn ta bỏ chạy như thỏ sao?”
“ Ta qua tuổi sùng bái anh hùng hảo hán rồi, chỉ bậc vương giả bất bại mới khiến ta khâm phục, loại anh hùng bất chấp hậu quả, bất kể thành bại, đắc thế nhất thời có ý nghĩa gì?”
Hạt Chiên phất tay:” Dù là thế cũng không thể để y dùng những thứ không đáng tiền lừa võ sĩ Thanh Đường ta đi, bọn họ nên đổ máu vì mục trường Thanh Đường chứ không phải vì kim tiền.”
Trạch Mã nhìn Hạt Chiên vội vã bỏ đi mà lắc đầu, ném hết mẫu đơn trong giỏ xuống đất, dùng chân dẫm nát bông mẫu đơn trắng khiến nàng như đang để tang, cắt mấy bông nàng vừa ý rồi về phòng.
Úy Trì Lôi vội vàng nhận lấy mẫu đơn Trạch Mã mang tới, vẩy nước lên sau đó ngồi bên bàn suy nghĩ làm sao cắm ra bình hoa đẹp.
Trạch Mã đá cả hài, đi chân đất trên tấm thảm lông cừu dầy lún tới tận mắt cá, vào gian trong, đánh thức Úy Trì Chước Chước đang ngủ gật.
“ Hạt Chiên đã nhận được tin đại vương vào biên cảnh Thanh Đường rồi, sớm hơn hai ngày so với dự liệu của chúng ta, ta phải lừa hắn, để hắn chú ý giữ võ sĩ, quên chuyện đại vương tới Thanh Đường, song ngày nào chưa tới Nhật Nguyệt sơn thì còn nguy hiểm.”
Úy Trì Chước Chước như mèo lười vươn vai, đi pha ấm trà:” Đại vương sẽ không ở lại Thanh Đường lâu, lệnh của Hạt Chiên giờ đưa ra liệu có mấy bộ tộc nghe, còn nếu hắn phái binh đi ngăn cản thì không kịp, một dải Nhật Nguyệt sơn tới Đảo Thảng hà là hoang nguyên không người, bọn chúng muốn truy đuổi phải tốn thêm thời gian chuẩn bị.”
Trạch Mã nhớ lại tình hình lần trước mình đi qua nơi này, thấy cũng có lý:” Nhiệm vụ đánh lạc hướng của chúng ta đã hoàn thành, ta thấy nên nhanh đi thôi, không thì ta thành phi tử của Hạt Chiên mất.”
Úy Trì Chước Chước phì cười:” Không phải nói hắn không làm được chuyện đó à?”
“ Cô tưởng tượng nằm cạnh một tên thái giám xem, nghĩ đã thấy sởn gai gốc rồi.” Trạch Mã ôm vai rùng mình:” Thôi ta đi ngủ đây, sắp tới còn phải đi xa, ài, đến bao giờ chuyến đi này mới kết thúc cho đây.”
“ Về cũng không có ai đợi tỷ đâu sao phải vội.” Úy Trì Chước Chước trêu chọc:
“ Hừ, ta chẳng phải cô, nếu buồn chán ta tìm nam nhân vui vẻ tạm cũng được.” Trạch Mã cười hì hì tới gần, nắm lấy tay Úy Trì Chước Chước, bất ngờ đặt lên ngực mình:” Không nhất thiết cứ phải là nam. “
Hai nàng đang cười đùa, đột nhiên bên ngoài có tiếng tù và vang lừng, không lâu sau có tiếng vó ngựa gấp gáp, vội vàng chạy ra ngoài xem, Úy Trì Lôi cắm hoa ở gian ngoài thì càng leo lên tường bao cao lớn của Tào gia.
Ba hồi tù và không tới là chém tại chỗ, đó là quân pháp của Thanh Đường.
Trạch Mã hỏi lớn:” Lôi gia, có chuyện gì thế?”
Úy Trì Lôi đáp:” Không biết, nhưng soái kỳ của Hạt Chiên đã dựng lên, chiến kỳ chỉ hướng chính bắc.”
Phía bắc? Thiết Tâm Nguyên đang đi qua đó.