Mỹ nhân đi rồi, Thiết Tâm Nguyên nằm một mình trên giường cũng vô vị, tính tới chỗ Thủy Nhi một chuyến.
Hôm qua Thủy Nhi trở về, vẻ mặt khác thường, chỉ nói đã cho nổ sông Tháp Mộc Lý, chỗ vỡ rất lớn, không cách nào bít lại được.
Tới ngoài nhà của Thủy Nhi nghe thấy bên trong rất náo nhiệt, không ngờ Hỏa Nhi, Phúc Nhi, Linh Nhi đều có mặt, còn đang uống rượu.
“ Nước nhấn chìm bao nhiêu thôn trang không phải chuyện ngươi có thể khống chế được, những thôn trại đó chẳng phải đều trống sao?”
Giọng Thủy Nhi sa sút:” Một số vẫn có người, đều là người già yếu không đi được. Ta đâu ngờ thế nước lại lớn như vậy, mới đầu chỉ cho nổ một lỗ hổng không lớn, ai ngờ chỉ trong một đêm đã thành hai dặm, giờ sông Tháp Mộc Lý hoàn toàn đổi dòng chảy về phía nam.”
“ Không chỉ thế, nước lũ tràn vào sông Khổng Tước khiến đê vỡ.”
“ Sau khi nghiên cứu kỹ đê sông ở đó mới biết, nó chẳng qua là đê tự nhiên do bùn cát chất thành, chỉ cần vỡ một chỗ nhỏ là nước sẽ phá cả mảng lớn.”
“ Các ngươi không biết thôi, người Úy Lê Yên Kỳ đều kéo tới chỗ đê vỡ, quỳ xuống khóc lóc cầu xin thần linh trả lại nguồn nước cho họ, thảm lắm.”
“ Đừng quá áy náy, cũng đâu phải ngươi cố ý, coi như thiên tai là được rồi.” Phúc Nhi hỏi:” Chỉ là rốt cuộc nước sông có chảy về Bồ Xương hải như Nguyên ca nhi dự đoán không?”
Thủy Nhi tu một ngụm rượu:” Đã chảy vào sông Khổng Tước thì nó sẽ cứ vậy nam hạ vào Bồ Xương hải thôi.”
Hỏa Nhi cáu kỉnh vỗ bàn:” Ngươi rên rỉ cái gì nữa, ngươi đừng quên ở Cáp Mật này còn nhiều người hơn, chỉ cần nước chảy tới Bồ Xương hải, nơi đó sẽ biến thành một đầm lầy bao la, cản bước Khách Lạt Hãn.”
“ Tức là ngươi đã cứu sống không biết bao nhiêu người ở Cáp Mật rồi, đi lo cho người không liên quan làm gì, lần sau có chuyện này để ta làm, ngươi ở nhà là được.”
“ Thủy Nhi, không cần đau lòng, lúc ta và Lão Mạnh ở đây dựng nghiệp, còn dính nhiều nợ máu hơn ngươi nhiều, nhưng nhờ thế mà có một Thanh Hương cốc yên bình như bây giờ.” Thiết Tâm Nguyên bước chân vào:” Đối với Tây Vực mà nói, kẻ mạnh có tất cả, nơi này vẫn chưa phải là chỗ nói đạo lý, muốn đứng vững ở đây không độc ác một chút thì chúng ta chết hết. Ngươi muốn nhân từ thì đợi toàn bộ Tây Vực thành con dân của chúng ta đã, may mà lần này ngươi thành công, nếu trắng tay về, xem ta đánh chết ngươi không.”
“ Nên nhớ ngươi nhân từ, thì người chết là đám huynh đệ chúng ta rồi.”
Thủy Nhi thấy Thiết Tâm Nguyên đi vào thì cúi gằm mặt xuống:” Con bà nó, ngươi chả lẽ quên rồi, trận lũ năm xưa khiến a nương mất nhà, mất trượng phu, ta cũng mất cha mẹ, ta thường nghe, cái gì mình không muốn thì đừng làm với người khác.”
“ Nếu như cần lên chiến trường, Thủy Nhi này cầm đao giết địch hay bị đích giết cũng không oán trách nửa câu.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống vỗ vai Thủy Nhi, nghe hắn nhắc chuyện cũ, lòng cũng không thoải mái:” Là tại ta nên ngươi mới phải làm thế, mọi tội cứ tính hết lên người ta. Thủy Nhi, huynh đệ của ta, trước tiên sống đã, cuối đời hẵng luận công tội.”
“ Tội của ta là tội của ta, cần ngươi gánh làm cái gì? Hôm nay rủ đám huynh đệ tới uống rượu là muốn phát tiết thôi, lần sau phải làm gì ta vẫn làm, huynh đệ chúng ta nương tựa vào nhau bao năm, không lý gì đường đi một nửa rồi lại tụt về phía sau.”
Thiết Tâm Nguyên lấy bát rượu, cùng Thủy Nhi cạn với nhau:” Chuyện kiến tạo thành Cáp Mật không được lơi lỏng, ta cần ngươi giám sát.”
Thủy Nhi uống hết bát rượu:” Được ta đi.”
Phúc Nhi đi ra cửa nhìn một lượt, đóng lại:” Nguyên ca nhi, giờ ngươi giao hết quyền chính vụ cho đám quan văn kia, liệu có ...”
“ Bây giờ là lúc đoàn kết, nội chiến sẽ tiêu hao lực lượng của chúng ta, không nên có suy nghĩ này.” Thiết Tâm Nguyên cắt ngang lời hắn:” Nếu chúng ta ngáng chân quan văn, kiến thiết và lập lại ổn định ở Cáp Mật sẽ kéo dài vô hạn, chúng ta nắm quân sĩ trong tay, các ngươi sợ cái gì?”
Uống rượu với huynh đệ sẽ luôn quá chén, đến khi Thiết Tâm Nguyên mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trước mắt tựa hồ nhìn thấy sông Khổng Tước chảy qua như rắn.
Y không biết rằng có đội quân toàn thân quấn vải đen từ núi xa chui ra, chiến mã nhẹ nhàng lướt trên hoang mạc, bóng tối cũng không ngăn cản được bước tiến của chúng.
Hai chiến mã chạy ở trên cùng đột nhiên chân trước khuỵu xuống, kỵ sĩ bên trên phản ứng rất nhanh, mượn đà cuộn người thành quả cầu tròn, lăn đi mấy trượng, đồng thời hét lên:” Cát chảy.”
Những kỵ sĩ khác bình tĩnh kéo dây cương, chiến mã rẽ sang bên, chớp mắt từ đội ngũ hành quân sang đội ngũ cánh nhạn.
Dây thừng ném tới, hai kỵ sĩ mất ngựa đưa tay bắt lấy, ngã người xuống, để đồng bạn kéo ra khỏi vùng cát chảy.
Hai con ngựa không có cái may mắn đo, tuy chúng cố gắng vùng vẫy, kêu hét, người liên tục chìm xuống, chẳng mấy chốc cát ngập qua đầu chúng, rồi mặt đất khôi phục nguyên dạng, không ai nhìn bề ngoài có thể nhận ra đó là cạm bẫy chết người.
Thủ lĩnh đội kỵ sĩ hạ lệnh cắm trại tại chỗ.
Cách cắm trại của đội ngũ này rất lạ, sau khi cho ngựa ăn uống xong, trải từng cái thảm trên mặt đất, yên tĩnh nằm xuống nhìn bầu trời sao, sau đó tiếng ngáy vang lên khắp nơi.
Bốn con lạc đà xám luôn giữ bước chân đều đặn tới bên chỗ cát chảy, theo hiệu lệnh người điều khiển quỳ xuống, cái kiệu bên trên cũng chầm chậm chạm đất.
Một lão giả mặc trường bào, trán cao, ánh mắt trí tuệ hiền hòa chống quyền trượng đi xuống, nhìn chỗ cát chảy phát ra ánh nước lờ mờ dưới trời sao, nói:” A Đan, đây là kẻ địch ngươi phải đối diện.”
Thủ lĩnh đội ngũ là A Đan, râu rậm rịt mặt nhăn nheo, song giọng lại trẻ trung sang sảng:” Mục sư, A Đan có kinh nghiệm đối phó với cát chảy.”
Lão giả kia chính là Mục Tân đã lâu Thiết Tâm Nguyên luôn truy tìm tung tích, vẫn dáng vẻ trí tuệ hiền hòa, thản nhiên với vạn sự trên đời, cầm cục đá ném xuống chỗ cát chảy:” Không phải, mà là người tạo ra cát chảy kia.”
A Đan ngạc nhiên:” Mục sư, cát chảy mà cũng tạo ra được à?”
Mục Tân chỉ cười nhẹ, không giải thích thừa thãi, nếu đứa đệ tử kia ở đây, y sẽ không hỏi ra cái điều như vậy.
Tuyến đường hành quân của họ đã định ra từ ba tháng trước, khi đó ở nơi này không có cát chảy.
“ Hai mươi ngày trước có người đào thủng đê sông Tháp Mộc Lý, làm dòng chảy cuồn cuộn của nó không hướng lên phía bắc nữa, chuyển phía nam, phá vỡ đê sông Khổng Tước, từ đó sông Tháp Mộc lý lưu lãng trong hoang mạc, nay nó tới dưới chân ngươi, chặn bước tiến của ngươi.”
A Đan chẳng sợ:” Chúng ta vòng qua là được, hoang mạc vốn không có đường.”
Mục Tân cười:” Không vòng qua được đâu.”
Nói xong quay lại kiệu, người điều khiển ra lệnh, bốn con lạc đà được huấn luyện đứng lên, đi vào trong bóng tối.
(*) Bồ Xương Hải, được coi là tam giác quỷ trên đất liền ở Tây Vực, nơi xảy ra nhiều sự kiện kỳ bí, một vẻ đẹp chết chóc.