Trạch Mã thở dài rời giường, lấy y phục cho Thiết Tâm Nguyên mặc vào, lặng lẽ, ôn nhu không có bất kỳ hành động khiêu khích nào, sau đó tự mặc váy áo, mỉm cười thi lễ rồi rời đi.
Thiết Tâm Nguyên ngây ra một lúc nắm tay Trạch Mã giữ lại, nhẹ giọng hỏi:” Trạch Mã, rốt cuộc cô sợ hãi điều gì?”
Trạch Mã hơi run một cái, tâm tư y luôn tinh tế như thế, ngần ngừ một lúc nói:” Thủ lĩnh ngày càng lợi hại, ta đọc tin Cáp Mật truyền tới, giờ ngài thành vương của chục vạn bách tính, còn Trạch Mã chỉ có thân thể này.”
Thiết Tâm Nguyên như đoán được phần nào: “ Ta biết, thời gian qua cô tiếp xúc nhiều với quan viên Đại Tống, hẳn bị họ khinh nhờn chê nhạo rất nhiều. Với sự thông minh của cô đã nhìn ra bản chất của họ, ta tuy là người Tống, nhưng ta không giống đám sĩ đại phu ở Đông Kinh, ở Cáp Mật của ta, ai có cống hiến, người đó sẽ có địa vị tương xứng. Cho tới bây giờ cô có thấy mình không xứng chức không?”
Trạch Mã kiêu hãnh ngẩng đầu:” Không có.”
“ Vậy là được, ta hứa với cô, nếu như một ngay ta muốn thay thế cô, vậy thì chỉ có một lý do đó là cô không gánh vác được trọng trách nữa, chứ không phải vì cô là nữ nhân.” Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra thân mật vuốt sống mũi của nàng:” Nhớ chưa?”
Trạch Mã né tránh, hơi trừng mắt lên, nàng lại chẳng phải trẻ con:” Nhớ rồi.”
“ Vậy đi nói với toàn bộ người Thanh Đường, chuẩn bị một cuộc giao dịch oanh liệt với chúng ta đi.”
Trạch Mã bước chân nhẹ nhàng rời đi, có thể nhìn ra nàng rất vui vẻ.
Thiết Tâm Nguyên thì chẳng vui vẻ gì cả, một nam tử trẻ vào buối sáng bị kích thích như thế, y không bất chấp tất cả nhào bổ tới như sói đói chẳng biết do ý chí kiên cường hay mình biến thái nữa.
Tiếp đó Trạch Mã, Úy Trì Chước Chước đến Đại Tống trước, cũng rời đi trước, để mở đường cho Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển.
Thiết Tâm Nguyên không đi tiễn bọn họ, không cần thiết phải làm thế, bây giờ thời gian rất hạn hẹp rồi, không tin hoàng đế lại không muốn gặp mặt mình, mặt đối mặt trò chuyện một phen.
Chỉ là Vương Tiệm, Bao Chửng không tới tìm nữa, chẳng biết hoàng đế có tâm tư gì.
Vì để hoàng đế thuận tiện gặp mình, Thiết Tâm Nguyên quay về căn nhà nhỏ, một mình ở đó, không gặp ai cũng không ra ngoài, cứ đợi như thế suốt ba ngày.
Trong ba ngày đó loan giá của Triệu Uyển rời hoàng cung, chính thức vào ở trong phủ công chúa. Đại quân nam chinh sắp về triều, kinh thành sẽ càng thêm náo nhiệt.
Nếu như hôm nay Triệu Trinh vẫn không tới, Thiết Tâm Nguyên sẽ rời Đông Kinh ngay, vì chứng tỏ chuyện có biến số rồi.
Trời tối dần, Thiết Tâm Nguyên làm một bát bánh canh, chuẩn bị ăn no một bữa rồi theo đường bí mật rời thành, đi ngay trong đêm.
Đột nhiên có một đám người xông vào nhà, Thiết Tâm Nguyên vẫn bê bát mỳ của mình, coi đám người kia như không khí.
Thiết Sư Tử cúi đầu xuống gầm giường, vì xác định phía dưới giường không có ai, còn nhấc bổng lên, kiểm tra từng tất gầm giường mới trả về chỗ cũ.
Còn một tên đang ra sức hất nước xuống đất, kiểm tra nước chảy để xác định có đường hầm không, rất nhanh Đới ngự khí giới tìm ra được, hai tên nhảy vào, thuận theo đường hầm chui ra từ phía sau nhà Đồng Bản.
Thiết Tâm Nguyên vẫn cứ ngồi ăn mỳ, nếu không lát nữa hoàng đế tới, mình không có thời gian mà ăn.
Một bàn tay không ngờ sờ vào người Thiết Tâm Nguyên, muốn soát người, y nổi giận đạp thẳng vào chỗ hiểm:” Cút ngay!”
Người kia né nhanh như chớp, đang định tiếp tục phận sự thì Vương Tiệm đi vào, ra hiệu cho Đới ngự khí giới rời đi, tự mình móc từng thứ trong lòng Thiết Tâm Nguyên đặt lên bàn. Hắn rất rõ từ bé tên tiểu tử này lúc nào cũng có nhiều thứ hay ho trên người, tuy không cho rằng y làm chuyện gì bất lợi với hoàng đế, song cẩn thận vẫn hơn.
Triệu Trinh đi vào thì trên bàn đã chất một đống thứ kỳ quái, thấy Thiết Tâm Nguyên bỏ bát mỳ xuống thi lễ thì xua tay:” Ăn uống là chuyện lớn, chớ lãng phí lương thực, miễn lễ.”
Nói rồi ngồi xuống bàn tò mò xem xét một cái ống nho nhỏ, có lỗ thổi, nhưng không giống tiêu:” Đây là cái gì?”
Thiết Tâm Nguyên ăn nhanh rồi nhét cái bát không cho Thiết Sư Tử, mở hộp nhỏ ra, cho châm vào ống, nói:” Đây là một loại ám khí, chỉ cần thổi mạnh, độc châm sẽ bay đi, rất khó đề phòng.”
Nghe thấy Thiết Sư Tử hừ một tiếng, Triệu Trinh mỉm cười:” Hắn bị thua thiệt bởi thứ này rồi à?”
“ Vâng, hai lần,”
Triệu Trinh đưa cho Vương Tiệm, Vương Tiệm phồng má thổi phụt một cái, chỉ nghe vách tường kêu cộp liền có thêm một thanh cương châm.
“ Đúng là thứ ám toán khó phòng, sau này trẫm xuất hành nên đơn giản một chút, tránh có kẻ nhìn xa giá lại sinh ý nghĩ - Đại trượng phu nên như thế.”
Vương Tiệm cười âm u:” Bệ hạ đừng lo, nếu Đại Tống xuất hiện loại người như Hạng Vũ, lão nô không để hắn sống trên đời.”
Triệu Trinh lại cầm cái bình sứ rất nhỏ lên, lắc khe khẽ:” Ít thế này hẳn không phải thuốc chữa bệnh.”
Thiết Tâm Nguyên thành thực nói:” Bên trong chính là khiên cơ dược.”
Triệu Trinh nhíu mày:” Trẫm lại tưởng thuốc này chỉ có trong cung không truyền ra ngoài.”
Vương Tiệm khom người:” Bẩm bệ hạ, hoàng gia đã dùng thứ này trăm năm, lại không phải độc dược Triệu gia sáng tạo, bên ngoài vẫn có khả năng xuất hiện.”
Triệu Trinh gật gù, tiếp đó xem xét hơn mười cái bình, một nỏ tay, một con dao nhỏ có thể phóng lưỡi dao ra, một sợi dây bình thường rất chắc, có thể sử dụng như lưỡi cưa, thứ gì cũng hỏi kỹ cách sử dụng, kể cả bột nấm của Thiết Tâm Nguyên.
“ Không ngờ rằng hoàng cung ta lại sinh ra kỳ vật như thế, Vương Tiệm, sau này trông nhà cho kỹ, đừng để đồ tốt bị người ngoài lấy đi, mất mặt hoàng gia.”
Vương Tiệm vâng lời, biết tới lúc, đuổi những người khác đi, ôm phất trần đứng dựa lưng vào cửa.
Trong phòng chỉ còn lại ba người, Triệu Trinh nghiến răng hỏi:” Mạnh Nguyên Trực đâu, hắn không dám gặp trẫm sao?”
“ Không phải hắn không dám, mà là không biết phải nhận ban thưởng của bệ hạ ra sao.”
Triệu Trinh nheo mắt:” Ngươi thấy trẫm còn nên thưởng người này? Nếu không có đạo lý, ngươi phải trả giá vì xỉ nhục trẫm.”
“ Giống điển cố Ngụy Văn hầu thổi tắt đèn dứt tua mũ vậy, Mạnh Nguyên Trực nửa đêm tập kích doanh trại Liêu hoàng, giết phản nghịch Trương Tử Dân cùng hai mươi sáu quan viên Khiết Đan, chỉ đến khi võ sĩ trong lều Liêu hoàng phát hiện mới bỏ chạy. Thân mang trọng thương, chạy hơn ba trăm dặm, công lao này đáng để bệ hạ ban cho hắn một nữ nhân.”
Triệu Trinh từng nghe Âu Dương Tu đi sứ về báo lại, trầm mặc nói:” Nếu chứng thực được, trẫm sẽ tha tội cho hắn.”
Nói tới đây hai người nhất thời im lặng, chuyện xưa nếu truy cứu kỹ càng, e khó nói rõ đúng sai toàn bộ, Thiết Tâm Nguyên bị đẩy đi Tây Vực thế nào cũng là một trong số chuyện khó nói đó.