Vương Tiệm lo lắng nhìn Triệu Uyển, chỉ biết thở dài trong lòng, sao có thể không, Thiết Tâm Nguyên chỉ là một người bình thường, thậm chí một quý tộc, y có thể cả đời chỉ có một lão bà. Nhưng một khi y thành vương, nhiều chuyện không do y quyết, y có hậu cung là chuyện sớm muộn, có khi lúc ấy Triệu Uyển còn là người phải tác thành. Hắn chuyển đề tài vui vẻ vỗ tay:” Lão nô lần này mang từ Đông Kinh nhiều món đồ hay lắm.”
Có hai hoạn quan khiêng cái rương cực lớn vào, đặt xuống đất, còn làm sàn nhà khẽ chấn động.
Vương Tiệm lấy chìa khóa đeo ở cổ ra mở rương:” Trong này có tất cả món đồ chơi lão nô tìm được ở Đông Kinh, gồm cả món đồ mới do nội phủ làm ra, có cả hộp bát âm, tất nhiên không đơn giản là chỉ phát ra nhạc như cái của vương hậu năm xưa ...”
Triệu Uyển không đợi Vương Tiệm nói hết, chạy tới lục rương, nàng sớm đợi rương lễ vật thế này rồi, sau một hồi lục lọi thì giận ra mặt:” Sao không có cái ăn?”
Vương Tiệm cười khổ:” Vương hậu, lão nô đi đường những hai tháng, làm gì có thứ đồ ăn gì không hỏng?”
Triệu Uyển ngạc nhiên:” Vậy tức là ta rời Đông Kinh không lâu thì ngươi cũng lên đường?”
“ Đúng một tháng sau khi vương hậu đi, không rõ vì sao các tướng công trên triều lại muốn biết thực lực của Cáp Mật, bệ hạ cũng muốn biết, còn phái cả lão nô đi.”
“ Bây giờ trời đã lạnh, nghe a nương nói sắp có tuyết lớn, các ngươi muốn về Đông Kinh thì phải đợi tới mua xuân năm sau.”
Vương Tiệm cười thoải mái:” Lão nô ở lại với vương hậu một năm cũng tốt, còn thứ như văn thư tất nhiên sẽ có người mang về, hai quốc gia muốn thân thiết thì phải thường xuyên qua lại, giống người thân vậy, không qua lại làm sao thân thiết.”
Triệu Uyển gật đầu:” Vậy ngươi ở Tinh Xá với ta, tiền tài ta có thể cho ngươi, chỉ là lương thực thì chịu rồi, gần đây người Cáp Mật thường xuyên chịu đói.”
“ Lão nô hiểu, nhiều lưu dân đổ vào Cáp Mật như thế, đại vương có thể lệnh cả nước cùng chịu đói đã chứng tỏ lòng người hướng về, chỉ cần qua khó khăn này, sẽ không ai dám coi thường Cáp Mật.”
“ Đúng thế.” Triệu Uyển kiêu ngạo nói xong đứng lên đi về phủ thành chủ ở gần đó, trời sắp tối, nếu không đi thì a nương tới Vân Đường mất:
Vương Tiệm thấy đường đi có đèn chiếu sáng thì khen không ngớt miệng, Thanh Hương thành dưới ánh đèn có thêm sắc thái mộng ảo.
Tới khi nhìn thấy Vương Nhu Hoa, Vương Tiệm tặc lưỡi, không thể coi phụ nhân bán bánh canh ngày nào thành người bình thường nữa rồi.
Chưa đợi Vương Nhu Hoa lên tiếng đã đi nhanh tới vén áo bào lên, quỳ xuống, hai tay đặt đất cung kính nói:” Lão nô Vương Tiệm tham kiến Cáp Mật thái hậu, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Ai ngờ Vương Nhu Hoa lạnh giọng nói:” Ai cho gia nô Triệu thị vào đại nội Cáp Mật ta?”
Triệu Uyển tức thì mặt trắng bệch.
Vương Tiệm cũng sững người giây lát, có điều hắn giỏi nhìn mặt đoán ý, đứng dậy tươi cười chắp tay:” Thiết gia nương tử, cố nhân Vương Tiệm có lời chào.”
Vương Nhu Hoa bấy giờ mới mỉm cười đi tới:” Thế mới đúng, tới nơi này chỉ có thể là thân bằng cố hữu của Thiết gia thôi, còn người khác thì nên gặp con ta, lão phụ nhân này không quản việc. Nếu đại bạn tới rồi, cùng ta đến Vân Đường xem ca vũ Quy Tư, nếm thử chút rau quả của Cáp Mật.”
Triệu Uyển thở phào, vừa rồi nàng sợ đứng tim, thầm lè lưỡi a nương thật đáng sợ:” A nương, hôm nay con không đi nữa, người cùng và đại bạn ôn chuyện cũ.”
Vương Nhu Hoa trừng mắt lên:” Không ra sao cả, có chuyện nhỏ như vậy mà cũng tránh, sau này con phải trải qua nhiều việc khó khăn hơn nữa, chẳng lẽ cũng tránh sao? Mau về thay y phục, vương hậu Cáp Mật không thể thiếu uy nghiêm.”
Triệu Uyển vâng dạ, a nương thường ngày rất hiền hòa, nhưng lời nói ra còn mang tính quyết định hơn cả Thiết Tâm Nguyên, nàng không dám tranh luận nửa câu.
Đợi Triệu Uyển đi rồi, Vương Nhu Hoa quay sang Vương Tiệm:” Uyển Nhi là đại tức phụ của Thiết gia, gặp khó khăn phải vượt qua, chứ không thể lui bước. Đại bạn, người ta nói lùi một bước đất trời rộng mở, nhưng lão thân sống qua những năm tháng vừa rồi có chút cảm ngộ, lùi bước rồi, người ta sẽ tiến tới, làm gì còn không gian nào nữa, nên không thể lùi.”
“ Lĩnh giáo rồi.” Vương Tiệm chắp tay:” Long phượng nên giao cho chim ưng như phu nhân dạy bảo mới được, còn ta chỉ dạy ra chim cút trông nhà thôi.”
“ Đại bản chỉ dạy cũng là lời vàng thước ngọc trải qua vô số bài học trong hoàng cung Đại Tống mà ra, tất nhiên làm sao sai được.” Vương Nhu Hoa mỉm cười:” Chỉ là vương cung Cáp Mật nhân khẩu đơn giản, hiện có ba người, sau cũng chỉ có thêm con của Uyển Nhi thôi, ở hoàn cảnh như vậy, mỗi người bớt tính toán một chút, làm nhiều hơn một chút, là phúc của Cáp Mật.”
Vương Tiệm vội hỏi ngay:” Ý thái hậu là sau này Cáp Mật chỉ có một vương phi.”
Hỏi xong liền ý thức được vô cùng thất lễ, liên tục chắp tay biểu thị xin lỗi.
Nếu là người khác hỏi như thế Vương Nhu Hoa sẽ nổi giận, nhưng với bằng hữu cũ, thở dài:” Ít nhất ở trong hoàng cung, chỉ có một vương phi.”
Vương Tiệm cực kỳ hài lòng với câu trả lời này, thân phận Vương Nhu Hoa bày rõ ra đó, bọn họ sao có thể là bằng hữu đơn thuần được, mỗi lời nói ra ít nhiều vẫn có hàm ý.
Yến hội tổ chức ở Vân Đường tất nhiên là xa hoa.
Âu Dương Tu xướng lễ vô cùng trang nghiêm, Vương Nhu Hoa chào hỏi cũng không thể bới móc gì, trưởng công chúa Triệu Uyển ngồi ở bên cạnh Vương Nhu Hoa, vị trí đó chứng tỏ quyền lực ở vương cung Cáp Mật rồi.
Vương Đại Dụng vì thế cực kỳ hoan hỉ, chuyên môn dùng thêm một lần quốc lễ với Triệu Uyển, có ý nâng thêm địa vị cho nàng.
Khách khứa không nhiều, một vị Hoạt Phật, mấy vị tộc trưởng chỉ còn lại địa vị, Thiết Nhất, Thiết Nhị, Trạch Mã cùng hai viên quan lại Đại Tống.
Vương Đại Dụng là người có kiến thức lại biết ăn nói, khiến không khí yến tiệc vui vẻ.
Nhưng sắc mặt Âu Dương Tu lại không tốt, kế hoạch hai nước cùng tiến cùng lui sẽ không có bất kỳ khả năng nào được Thiết Tâm Nguyên phê chuẩn.
Thiết Nhất tính tình rất tốt, đối diện với Vương Tiệm tìm đủ mọi cách nói chuyện với mình dù không thoải mái cũng chỉ mỉm cười. Thiết Nhị thì rất trực tiếp há mồm ra, lộ khoang miệng trống không làm Vương Tiệm giật mình, bỏ ý định cùng họ thảo luận vấn đề hoạn quan Cáp Mật.
Trong đại điện ca vũ không ngớt, múa Hồ toàn dù biểu diễn ngàn năm vẫn làm người xem phấn chấn.
Phật vũ mà Tát Già mang tới càng làm người ta mở mắt, Vương Đại Dụng rất hi vọng Hoạt phật Tát Già có thể đưa Phật nữ vóc người yểu điệu này tới Đông Kinh biểu diễn cho hoàng đế xem.