Năm ngày sau khi Thiết Tâm Nguyên vẫn còn bôn ba bên ngoài thì Âu Dương Tu dẫn đội ngũ quan lại tới Thanh Hương thành, nhìn thấy tường thành cao lớn nguy nga, kinh ngạc tới không thốt nên lời.
Cũng giống như Triệu Uyển, Âu Dương Tu thấy vách núi hiểm trở, tường thành vững trãi cũng binh sĩ giáp trụ đen xì đứng trên cao canh phòng thì thở phào.
Người ra nghênh tiếp đoàn người Âu Dương Tu vào thành là Vương Nhu Hoa và Triệu Uyển cùng một nghìn giáp sĩ, nhún eo thi lễ, cảm tạ toàn thể quan văn Đại Tống tới giúp đỡ nhi tử mình, lễ nghi long trọng hơn lúc đón Triệu Uyển cả chục lần.
Tất nhiên khách khí như vậy là vì thân sơ khác biệt.
Tô Thức lui lại phía sau, hắn không thích tham dự vào mấy chuyện lễ tiết rườm ra, nhìn đột cao tường thành lẩm bẩm:” Thế này là vượt pháp chế rồi.”
Nguyên Độ Chi phán quan Bành Lễ nghe thấy lời ấy mắt vẫn nhìn tòa thành hùng vĩ:” Vượt cái gì, đây là Tây Vực, Thiết Tâm Nguyên là đại vương, y muốn xây tường thành cao cả trăm trượng thì pháp luật Đại Tống cũng chẳng làm gì được y.”
“ Hơn nữa tường thành càng cao càng an toàn. Ha ha, cứ tưởng rằng nơi này tệ hơn Lĩnh Nam, lúc đi qua hoang mạc, ta nghĩ phen này chết chắc rồi, ai ngờ lại có một nơi khí hậu ôn hòa không thua kém Giang Nam như vậy, nếu trong đó còn bán bánh gạo hấp là ta thỏa mãn rồi.”
Nguyên Huệ Châu thông phán Hoàng Đình Thọ rất tán đồng lời ấy:” Cả tháng nay chỉ ăn toàn bánh bột mì kẹp thịt dê thịt trâu, lão phu chịu hết nổi rồi, hi vọng trong đó có gạo, chỉ cần bát cơm gạo trắng thôi, lão phu không đòi hỏi gì thêm nữa.”
Không chỉ mấy bọn họ, toàn bộ quan viên tư lại từ Đại Tống tới đều sốt ruột, cả người nằm bẹp trên xe thời gian qua cũng cố bò dậy xem nơi mình sắp sống thế nào, người nào người nấy như con bạc đợi giây phút nhà cái mở bát.
Nếu không phải có đại đội võ sĩ thiết giáp dàn hàng hình cánh nhan phía trước, bọn họ mặc kệ Vương Nhu Hoa mà vào thành rồi.
“ Làm phiền phu nhân tới đây, Âu Dương Tu hổ thẹn vô cùng.” Âu Dương Tu lần nữa chắp tay, đối diện với nữ nhân một tay nuôi dạy lên đứa con như Thiết Tâm Nguyên, ông ta không dám có chút xem nhẹ nào:
Vương Nhu Hoa rất hiểu lòng người, không nhiều lời:” Tiên sinh đường xa mà tới đã mệt mỏi rồi, ta sai người quét dọn phủ đệ, chỉ đợi tiên sinh vào ở, mời tiên sinh.”
“ Làm phiền phu nhân.”
Vương Nhu Hoa cũng không khách khí, xoay người đi trước, Triệu Uyển khẽ nhún mình thi lễ rồi đi theo, từ đầu tới cuối không nói gì, giữ đúng thân phận nhi tức.
Vì sau đại môn còn có ủng thành che chắn, nên tuy mở ra cũng không ai thấy gì cả, một đoàn người đi tới, giúp bọn họ dẫn ngựa đi, để tiện cho bọn họ thuận tiện dạo thành.
Vừa đi qua úng thành, cảnh tượng tức thì mở rộng ra trước mắt, một con đường lớn thẳng tắp kéo dài cho tấn tận cổng thành cao lớn phía sau. Đường rất rộng bốn chiếc xe ngựa đi qua cũng không thành vấn đề, với quy mô tòa thành không cần con đường lớn như vậy, hẳn là đường vận binh.
Thành trì không quá lớn, tính ra chừng ba dặm thôi, toàn bộ bị núi non bao quanh, về mức độ phồn hoa thì khó khiến những người tới từ Đông Kinh này ấn tượng được, nhưng bọn họ ấn tượng về điều khác.
Xa xa bên kia suối là căn nhà gỗ, mái ngói uốn cong mang kiến trúc Đại Tống, còn trước mắt họ là căn nhà tường đất sơn trắng mái bằng, rồi còn có cả những thiếu nữ đầu đội bình nước cao đi lên căn nhà vách núi, cửa sổ đen ngòm trông như cái tổ ong.
Mọi cảnh vật bày ra trước mắt đều tạo cho họ những cảm giác mới mẻ.
Bất luận là nam hay nữ, đều đeo cung giắt đao, nhưng thần sắc lại ung dung thư thái, trang phục thì trừ những thương nhân dẫn đoàn lạc đà đi vào thành thì mọi người ở đây gần như tuyệt đại đa số là kiểu người Hán, nhưng âm sắc, tiếng nói, màu da màu mắt, khiến người ta càng nhìn càng hoa cả mắt, càng nghe càng thấy rối tung rối mù.
Bọn họ nhìn thấy có một đám đông người Tống tới đây thì tò mò đứng ở hai bên đường nhìn, vẻ mặt khá thân thiện, không như những nơi khác, hoặc nhổ nước bọt khinh bỉ hoặc thù hận căm ghét.
Âu Dương Tu cảm thán:” Đúng là một tòa hùng thành.”
Tuy người trong thành rất đông, lại không tạo cảm giác tù túng, xa xa nhìn thấy từng mảng nông điền xanh mướt, ruộng đa phần xây theo kiểu bậc thang, còn có vườn quả. Có thiếu niên đang lùa đàn gia súc nô đùa chạy trên đồi, người, thú, nhà cửa và tường thành núi non tạo ra những sắc thái sinh động và uyển chuyển cho tòa thành độc đáo này.
Âu Dương Tu sau khi quan sát Thanh Hương thành khắp lượt, quay sang Vương Nhu Hoa, vẻ mặt vốn mệt mỏi vì đi đường tức thì hồng hào phấn chấn hẳn lên, ngữ điệu cũng nhanh hơn:” Tòa thành này cho thấy nhãn quang độc đáo của đại vương, làm người ta không thể không phục, dám hỏi phu nhân hiện trong thành có bao nhiêu cư dân, bao nhiêu cửa hiệu, bao nhiêu quân tốt? Quan nha của lão phu đặt ở đâu?”
Kỳ thực đây là công sức của Vương Nhu Hoa, nàng cùng A Nhị và những thợ kiến trúc hoàng gia Vu Điền cải tạo lại cái tạo lại Thanh Hương cốc trở nên trật tự ngăn nắp. Chứ Thiết Tâm Nguyên chúa lười mấy việc này, y chỉ vạch đại khái mấy đường trên bản đồ quy hoạch thôi.
Chỉ cần nhìn y ở Thanh Hương cốc cả năm trời vẫn ở trong nhà của lão tộc trưởng trước kia là biết ở loại chuyện này lười thế nào rồi.
Tất nhiên Vương Nhu Hoa chẳng cần ôm công vào mình, người khác khen nhi tử còn khiến nàng vui hơn khen bản thân, mỉm cười nói:” Hiện trong thành có số cư dân đăng ký hộ tịch là sáu vạn tám nghìn bảy trăm người, còn thương cổ qua lại chừng một vạn, cửa hiệu chừng ba nghìn, công tượng doanh có tới năm nghìn người.”
“ Còn về phần quân tốt có bao nhiêu thì đây là quân cơ đại sự, ta không hỏi tới, song trong phủ đệ của tiên sinh có sổ sách để xem.”
“ Sơn cốc không có quan nha, trước kia chỉ có mỗi phủ thành chủ, tiên sinh nếu đã tới, vậy phiền tiên sinh tự xây dựng, chỉ cần nói với công tượng doanh, họ sẽ hoàn thành trong thời gian ngắn.”