Âu Dương Tu nghe nói quân doanh đang phát quân lương liền đích thân dẫn một đám quan văn tới tìm Thiết Tâm Nguyên, trước đó bọn họ cũng đã soạn ra một bản phân phối quân lương cực kỳ cặn kẽ chi tết.
Tất nhiên là dựa theo tiêu chuẩn khắt khe của Đại Tống mà định ra, Thiết Tâm Nguyên xem xong lạnh người, dùng cái này thì binh biến là cái chắc rồi.
Mạnh Nguyên Trực thì thiếu điều muốn xông ra ngoài cho Âu Dương Tu một trận, bổng lộc của hắn không ngờ bằng một tri huyện.
Thiết Tâm Nguyên không định cho đám quan văn nhúng tay vào bất kỳ chuyện gì trong quân đội, tung bản kế hoạch của Âu Dương Tu ra, bán đứng sạch sẽ cả đám quan văn.
Thế là quân doanh tiếng chửi bới vang lên khắp nơi, không ai không hận đám quan văn thấu xương.
“ Âu Dương Tu đảm nhận hữu tướng, bổng lộc một năm một nghìn năm trăm quan, mức độ này còn thua cả Đại Tống, vị tiên sinh này kỳ thực rất đạm bạc với tiền tài, đoán chừng nếu không bị đám quan văn kia bắt cóc, chẳng buồn bàn tới tiền.”
“ Bổng lộc các quan viên khác đòi hỏi cũng đều ngang với quan viên cùng cấp ở Đại Tống, rất hợp lý, ta đồng ý.” Thiết Tâm Nguyên ký văn thư phân phối bổng lộc của quan văn xong, giao Úy Trì Chước Chước mấy ngày rồi mới chịu thò mặt ra:
Úy Trì Chước Chước lãnh đạm nhận lấy văn thư, thi lễ muốn đi.
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu:” Nay Cáp Mật chúng ta đang phát triển vời khí thế bừng bừng, tin rằng một vài năm nữa các lộ anh hùng hào kiệt sẽ kéo nhau tới quy thuận, không thiếu thanh niên tuấn kiệt ...”
Úy Trì Chước Chước biết y nói gì, không chịu được dậm chân hét:” Thân thể ta bị đại vương ngài nhìn thấy hết rồi, còn ôm ta ngủ cả đêm, bảo ta tìm thanh niên tuấn kiệt khác thế nào đây?”
Nói xong chạy ù ra ngoài.
Thiết Tâm Nguyên vội vàng quay ra sau màn nói:” Giải thích trước, một tiểu cô nương như cá mắm vì báo ân cởi hết đồ trước mặt ta, ta lúc đó không có chỗ nào an bài nàng, nên dùng chăn quấn lại. Hôm đó trời lạnh lắm, ta tất nhiên ôm chăn ngủ, nhưng không có chuyện gì xảy ra hết.”
“ Làm rất tốt.”
Giọng nói của Triệu Uyển từ sau màn truyền ra, rất hàm hồ có vẻ không thoải mái, Thiết Tâm Nguyên thở dài bỏ văn thư xuống, vén rèm đi vào, chỉ thấy Trương ma ma đang ngậm một sợi tơ, tay kéo căng một đầu, ép lên mặt Triệu Uyên để khai diện.
Trong vẻ mặt Triệu Uyển có vẻ đau đớn.
Trương ma ma nhổ sợi tơ ra, mắng:” Nữ nhân khai diện, đại vương ngài vào làm gì, mau mau ra đi.”
Tiểu Châu Nhi che miệng cười khúc khích:” Cái này gọi là chột dạ.”
Thiết Tâm Nguyên toát mồ hôi quay đầu chạy thẳng.
Chuyện trong quân đã xử lý thỏa đáng, vật tư đâu vào đó, cả đội ngủ liền tưng bừng chuẩn bị lên đường, không khí khác hẳn lúc rời Đông Kinh, ít nhất rất nhiều người đang tò mò, Cáp Mật là nơi thế nào mà không phải ủ rũ rầu rĩ như đi nạp mạng nữa.
Đội ngũ vào thành Trường An mua sắm không ngớt, mấy nghìn người đi xa nhu cầu lớn, đây là chuyện cực kỳ khảo nghiệm năng lực của người quản lý, Âu Dương Tu không cho phép có chút sai sót nào.
Thương nhân bách tính trong thành nhanh chóng đánh hơi thấy cơ hội phát tài, kéo ùa cả ra, thế là một cái giờ tạm hình thành, suốt ngày giao dịch tưng bừng náo nhiệt.
“ Ba ngày nữa thôi là chúng ta có thể xuất phát, sáng mai Trạch Mã sẽ mang một trăm hai mươi xe đi trước, qua Trần Thương, tới Thao Châu giao dịch, gặp mặt Hạt Chiên.” Âu Dương Tu tới xác định kế hoạch lần cuối:” Lão phu cho rằng, lấy ngựa bò dê làm chính, giáp, thịt khô, thuốc, lông thú là phụ.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ngựa là chính, thuốc, lông thú là phụ, còn những thứ khác không cần. Nói tới khải giáp thì Cáp Mật không thiếu, bò dê thì đi qua Thanh Đường tới Thảo Đầu tộc còn nhiều hơn, thậm chí Thanh Hương cốc cũng không quá thiếu thứ này. Giờ thuốc men mới là thứ quan trọng.”
“ Thực ra luận về sản vật phong phú, Thanh Đường không thể so với Cáp Mật, nếu không phải vì mượn đường, thậm chí chúng ta không cần phải giao dịch ở Thanh Đường.”
Âu Dương Tu nhíu mày:” Như vậy tính toán ra, tới được Cáp Mật, sẽ thiệt hại rất nhiều tiền của.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Tiên sinh chớ lo, quân đội sẽ giải quyết vấn đề này.”
“ Giải quyết thế nào?” Âu Dương Tu vừa hỏi ra khỏi miệng liền cười tự trào:” Quên mất, đại vương vốn là mã tặc.”
“ Đúng, đó là mối quan hệ ở Tây Vực, một là quy thuận, hai là bị cướp bóc, rất đơn giản. Tiên sinh vẫn còn chưa hiểu Tây Vực, kỳ thực các bộ tộc nhỏ cũng quan sát, bọn họ thông qua chuyện bị cướp bóc để tìm người mạnh nhất quy thuận. Tiên sinh không cần thấy mặc cảm vì chuyện này.”
“ Ở Đại Tống, quân đội là do quốc gia nuôi dưỡng, còn ở Tây Vực, quân đội nuôi dưỡng quốc gia, đây là sự khác biệt lớn nhất.” Thiết Tâm Nguyên kết luận:
Âu Dương Tu cảm khái:” Chẳng trách đại vương dám trả quân lương cao như thế, vì đám quân tốt đó sẽ mang về còn nhiều hơn gấp bội.”
Thiết Tâm Nguyên rót cho Âu Dương Tu một chén trà:” Tiên sinh, quân đội phải liên tục chiến đấu, đao kiếm trong tay họ giống như cuốc trong tay nông phu, dùi đục trong tay thợ, chỉ cần bỏ bê lâu ngày là không quen tay nữa.”
“ Chẳng trách có câu, người Hồ không có quốc vận trăm năm.” Âu Dương Tu không chấp nhận:” Chẳng quốc gia nào dựa vào cướp bóc mà lâu dài được.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không, không, tiên sinh chớ so Cáp Mật ta với quốc độ của người Hồ khác, bọn họ sai ở chỗ cướp bóc vô độ, còn ta cướp bóc là có mục đích, cho nên cũng có giới hạn.”
“ Hổ dữ sau khi nếm máu người là sẽ không dừng lại, đại vương sao có thể khống chế?” Âu Dương Tu chỉ quân tốt bên ngoài:” Bọn họ cũng thế, cho dù bây giờ đại vương có thể dùng tiền tài khiến họ cảm kích, nhưng chỉ là nhất thời thôi.”
“Ngoài ra dù Đại Tống có lỗi với họ, nhưng đợi thời gian qua đi, bọn họ sẽ quên dần, khi đó túi có tiền rồi, sẽ bị nỗi nhớ quê hương chi phối, sớm muộn họ cũng về nhà, chôn trong mộ tổ, đó là bản tính của người Tống, đại vương không khống chế được.”
“Lúc đó đại vương có thể nói tới cướp bóc có giới hạn sao? Họ không nghe thì đại vương làm gì?”
Những lời này không mấy lọt tai, nhưng phải thừa nhận Âu Dương Tu là bậc quân tử lỗi lạc, thẳng thắn chỉ cho Thiết Tâm Nguyên thấy vấn đề nội tại của y.
(*) Khai diện, phương pháp làm đẹp của phụ nữ cổ, đại khái cạo lông tơ trên mặt, cắt tóc mai , một tập tục trước hôn lễ, cả đời chỉ làm một lần.