Âu Dương Tu rất không quen xếp hàng đi lấy thức ăn, vì thế mỗi lần không phải Cạc Cạc thì là Tô Thức đi lấy thay.
Hôm nay người đi lấy cơm là Tô Thức, cơm nước rất đơn giản, chỉ có một bát cơm, một bát canh thịt dê, một đĩa rau xanh.
Tô Thức đã ăn rồi, quỳ ở bên bàn hầu hạ tiên sinh ăn cơm, thấy bên giường có cuốn sổ mới, cầm lên xem, lẩm bẩm:” Nhập vào sổ một trăm bốn mươi cân vàng mà tiên sinh phải ăn uống đạm bạc thế này.”
“ Có cơm có canh có rau còn đạm bạc gì nữa?” Âu Dương Tu mỉm cười, nhìn khuôn mặt béo tốt đầy sầu khổ của Tô Thức an ủi:” Đợi an bài lưu dân xong, vi sư dẫn ngươi tới chỗ thái hậu ăn một bữa ngon.”
Tô Thức rên rỉ:” Hơn trăm vạn người, đến bao giờ mới xong? Học sinh không biết bọn họ qua nổi không cơ. Thanh Hương cốc phồn hoa té ra chỉ là một giấc mộng mà thôi, y lập quốc trên băng mỏng, một khi băng tan ắt lộ nguyên hình.”
“ Quản lý một huyện, khác với quản lý một châu, một quốc gia, y có thể giúp Thanh Hương cốc hưng vượng chưa chắc có thể giúp toàn bộ quốc gia hưng vượng, giờ vấn đề phát sinh rồi đấy.”
Âu Dương Tu vuốt râu:” Sẽ qua thôi, ngươi không thấy thái hậu của họ cùng công chúa cũng ngày ngày đi nhận thức ăn sao? Mệnh lệnh hạ xuống, lão bản các quán ăn đều nộp lương thực lên, thậm chí không hề phải điều binh sĩ đi cưỡng chế.”
“ Thợ săn vào núi săn được thú cũng không giữ cho riêng mình mà đưa tới nhà ăn, chỉ lấy đi mỗi bộ da. Có bách tính ủng hộ như vậy, khó khăn chỉ là nhất thời.”
“ Tiên sinh chỉ thấy những điều tốt.” Tô Thức đặt cuốn sổ xuống:” Học sinh đi lấy cơm nên biết rõ lắm, thái hậu của họ ăn rất ít, lại còn nhường cơm cho nha đầu béo, chắc chắn là có thức ăn nơi khác. Còn những thương cổ kia chẳng qua được Thiết thanh oa hứa sau này bồi thường gấp bội, nên họ mới nộp lương thực lên.”
“ Đám tướng lĩnh của y xuất kích khắp nơi, có cái tên đẹp mã mang về bốn mươi xe lương thực nhập sổ, hỏi nguồn gốc, hắn không đáp, rất đáng nghi ngờ, quốc gia nào lại như thế không? Bọn chúng là một ổ cường đạo.”
“ Tử Chiêm, những điều ngươi nói vi sư đều biết, nhưng đó chỉ là chi tiết nhỏ, có quốc gia nào ở tây bắc không làm thế? Hãy nhìn Tây Hạ, Khiết Đan, mỗi khi có nạn đói là tràn xuống biên cương của chúng ta cướp bóc, chẳng lẽ không phải là quốc gia? Hãy nhìn xa hơn, một khi Thiết Tâm Nguyên vượt qua khiêu chiến này, vi sư sẽ về Đại Tống, lập tức tác thành liên minh hai nước. Vì khi đó Thanh Hương quốc sẽ là quốc gia chân chính, mà không phải vùng đất do mã tặc thống ngự.” Âu Dương Tu kiên nhẫn chỉ bảo:” Từ bây giờ chúng ta phải nỗ lực giúp y, đồng thời tranh thủ kiến lập nên hệ thống quan văn ổn định, như thế quốc gia này sẽ khuynh hướng về phía Đại Tống ta.”
“ Đây là chuyện cực kỳ quan trong với Đại Tống, khi hai nước kết minh, áp lực ở biên ải phía tây của chúng ta sẽ giảm đi quá nửa, các vị tướng công trong triều mới tập trung được vào cách tân tệ chứng của Đại Tống. Cho nên vi sư có ăn cơm rau chăng nữa vi sư cũng vô cùng thư thái, dù liều cái mạng này cũng giúp Thanh Hương quốc thành bá chủ Tây Vực.”
“ Các ngươi đều nên bỏ hết thành kiến, nếu đạt được mục tiêu này, dù phải ở lại Thanh Hương quốc làm quan, vẫn để lại dấu ấn trong sử sách Đại Tống.”
Tô Thức gật đầu, thấy tiên sinh đã ăn cơm xong liền đưa trà lên, lấy ra một cuốn bút ký:” Tiên sinh bảo học sinh ghi lại những điều mắt thấy tai nghe trên đường đi Tây Vực, học sinh đã chỉnh lý hoàn tất, xin tiên sinh xem qua.”
Âu Dương Tu liếc qua vài cái đã bỏ xuống, giọng nghiêm khắc:” Trọng điểm là phải dùng câu chữ chân thật nhất, không được dùng những câu chữ như đại khái, khả năng, mấy ngàn dặm, mấy trăm dặm. Đây không phải thứ để ngươi khoe khoang văn tài, dù viết thành hoa gấm cũng không có ý nghĩa gì hết.”
“ Về chỉnh lý lại, những chỗ nào không rõ thì xem ghi chép của Thanh Hương quốc, ta đọc báo cáo của họ mà thất kinh, hành văn đơn giản, nhưng con số đều vô cùng chi tiết. Không giống ở Đại Tống ta, đọc văn thư bên dưới đưa lên đôi khi không rõ nói cái gì, tràng giang đại hải toàn điều vô nghĩa. Điều này đã cảnh tỉnh vi sư, không thể nhìn bề ngoài, Thanh Hương quốc quật khởi có nguyên nhân sâu xa.”
“ Chức trách của lão sư là quản lý Cáp Mật, còn ngươi là ghi chép lại mọi thứ, bỏ hết việc khác, sau này Thiết Tâm Nguyên đi đâu, ngươi đi tới đó.”
“ Y đi cướp bóc thì sao!?” Tô Thức hét lên:” Khi đó trở về, người ta sẽ nói học sinh là tên mã tặc, ai ai cũng khinh bỉ.”
“ Tử Chiêm!” Âu Dương Tu cực lực che dấu thất vọng của mình:” Dưới đại nghĩa quốc gia, được mất cá nhân có hề gì. Ở Đảo Thảng hà, y cướp của Thảo Đầu tộc, còn chẳng phải vi sư giúp y xử lý hậu quả sao?”
Tô Thức xua tay, ngập ngừng một lúc mới cắn răng nói ra:” Tiên sinh, không phải thế, học sinh lo, mình đi theo Thiết thanh oa lâu dần, mình cũng cầm đao chém giết ...”
Âu Dương Tu ngây người, thở dài:” Đúng là một phiền toái lớn, Thiết Tâm Nguyên là người cực kỳ có sức hút, ở bên cạnh y lâu, khó tránh khỏi cảm nhiễm. Ngẫm lại vi sư lúc ở Khiết Đan cắt bào đoạn nghĩa với y, vậy mà sau này bất tri bất giác quên đi chuyện đó mất rồi.”
“ Có điều Tử Chiêm, đây là cơ hội tu hành, có giữ được bản tâm hay không, phải xem bao năm qua ngươi có đọc sách uổng phí không. Vi sư tin, ngươi là đứa trẻ lương thiện, dù có thành mã tặc, cũng là tên mã tặc tốt.”
Có mã tặc tốt nữa sao? Xem ra tiên sinh còn bị đầu độc sâu hơn mình, Tô Thức đành gật đầu chấp thuận.
Đại Tống hoàn toàn xa lạ với Tây Vực, có đi mới biết nhận thức trước kia của họ sai lầm thế nào, chư công trong triều đang đợi sư đồ họ một bản Tây Vực ký chi tiết nhất, bọn họ không thể thoái thác.
Đúng lúc này Thiết Tâm Nguyên đẩy cửa đi vào, đặt một bản văn thư lên bàn:” Tiên sinh, tình hình không tốt, để đề phòng vạn nhất, trong vòng nửa tháng nữa ta sẽ dẫn người không được phân phối lên đường đánh Hồi Hột, phiền tiên sinh chuẩn bị lương thực và vật thư trên đường.”
Âu Dương Tu chỉ thoáng bất ngờ, song chuyện quân sự biết mình không thể hỏi tới, chỉ Tô Thức:” Tử Chiêm sẽ đi theo đại vương làm quan thư ký, an bài mọi thứ đại vương cần trên đường.”
Thôi xong rồi! Tô Thức gào tuyệt vọng trong lòng!