Thực tế, dưới tình huống không có lương thực, chẳng ai giải quyết được vấn đề này, kể cả đám người Âu Dương tu, y nói thế chỉ đề trấn an đám Hỏa Nhi.
Bản thân Thiết Tâm Nguyên đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận kết quả xấu nhất.
Giờ chiến sự ở Thiên Sơn lộ mới là vấn đề nghiêm trọng hơn, một khi để đám người Hồi Hột có vũ trang kia tiến vào Cáp Mật, thì quốc gia non trẻ của y sẽ đổ vỡ ngay.
Lúc khai quốc luôn có nhiều sai lầm và thiếu sót, triều đại nào cũng vậy cả thôi.
Không có kinh nghiệm cai trị quốc gia, không có năng lực bồi dưỡng quốc gia, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết ước mơ về quốc gia hoàn mỹ, đó là con đường mỗi đế vương khai quốc đều đi qua.
Tần hoàng đốt sách chôn nho, Hán cao bị vây ở Bạch Đăng sơn, Đường tông giam cha giết huynh, Tống tổ vung rìu trời nam, đều là những câu chuyện khiến người ta thở dài.
Thiết Tâm Nguyên đoán lần này cũng chẳng thể tránh được chỉ trích của của sử sách.
Cho dù trải quả chuyến hành trình rất dài, toàn thân mệt mỏi cực độ, Thiết Tâm Nguyên vẫn dốc sức thúc chiến mã, đến khi thấy lưng lành lạnh mới nhận ra toàn thân mình ướt đẫm mồ hôi, do vận động, cũng do sợ hãi.
Cảnh tượng linh dương Thiên Sơn liều mạng tìm đường sống lần nữa hiện trước mắt Thiết Tâm Nguyên, chỉ là linh dương đã thay bằng người mà thôi.
A Nhị từ trên tường thành đi xuống, hắn nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên từ rất xa, có chút thấp thỏm, A Đại thì cười rất chất phác.
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống ngựa chủ động giang tay ôm lấy A Đại:” Đại ca, Nhị ca, hai người vất vả rồi.”
Nụ cười nhẹ nhõm xuất hiện trên môi A Nhị:” Không vất vả, chỉ là không an bài tốt lưu dân Hồi Hột, là ta có lỗi với thủ lĩnh.”
Thiết Tâm Nguyên thoải mái phất tây:” Không lo, có người chuyên môn xử lý chuyện này, người ta là chuyên gia rồi.”
Một mũi tên bắn qua tường thành, rơi về phía bọn họ, A Đại chẳng thèm nhìn, vung tay đánh bay luôn, A Nhị ngạc nhiên hỏi:” Là vị đại tài nào?”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Âu Dương Tu!”
A Nhị thở phào:” Hóa ra là ông ta, không ngờ thủ lĩnh mời được tới Cáp Mật, thời gian qua lưu dân như tảng đá đè lên lòng A Nhị, chỉ sợ phụ sự tín nhiệm của thủ lĩnh, Âu Dương tiên sinh tới là tốt rồi.”
Bên ngoài tiếng trống trận rầm rầm, hai người nói chuyện với nhau đều phải hét lớn, như cãi nhau vậy.
A Nhị đi trước dẫn Thiết Tâm Nguyên lên tường thành, hô lớn:” Thủ lĩnh thân lâm, Thanh Hương cốc vạn thắng.”
Bấy giờ võ sĩ Thanh Hương cốc đang tác chiến mới biết Thiết Tâm Nguyên tới rồi, liên tục quay đầu nhìn thấy y, thế là cả đám kích động quên cả đánh nhau giơ vũ khí la hét, người đấm ngực, người đập vũ khí, lộn xà lộn xộn như đám điên khùng, chẳng có chút uy vũ nào.
Được cái chân tình thân thiết như người thân chào hỏi nhau.
Thậm chí có tên tự rời khỏi vị trí chạy tới, bị A Đại tức giận đá về chỗ, chiến sự còn chưa ngừng.
Thiết Tâm Nguyên đẩy tháp thuẫn lớn che chắn hai bên để có thêm nhiều người nhìn thấy mình, vẫy tay chào hỏi, đồng thời hạ lệnh dựng vương kỳ của mình lên.
Thế là tiếng reo hò càng vang dội, át cả tiếng trồng ngoài kia.
Chỉ là, chiến sự chẳng hề kịch liệt như mẹ nói, người Hồi Hột đang đánh thành chỉ khoảng hơn trăm, chẳng có khải giáp, ăn mặc giống thương nhân đường xa, vũ khí đơn giản, ngoài đao thương ra chỉ có cung tiễn, thấy Thiết Tâm Nguyên xuất hiện dưới vương kỳ liền tập tung cung tiễn bắn bừa bãi về phía y.
Thế nhưng tên còn chưa rời dây cung thì đã bị mưa tên dầy đặc tới mức thừa thãi ở trên thành đánh nhào.
Nhìn cách phản ứng thì không phải là chiến sĩ tinh nhuệ, Thiết Tâm Nguyên không hiểu vì sao A Nhị lại dây dưa với những kẻ này.
Không ngờ Thiết Nhất cũng có mặt, ở phía bên kia tường thành đi tới, đích thân cầm thuẫn chắn trước mặt Thiết Tâm Nguyên, tay đấm giáp ngực một cái chào hỏi.
Thiết Tâm Nguyên vỗ giáp ngực của hắn, cười thật tươi, quay sang hỏi A Nhị:” Mẹ nói chiến sự rất quyết liệt cơ mà.”
“ Làm gì có, tối đa là chút quấy nhiễu thôi.” A Nhị ngớ ra một lúc rồi cười lớn:” Mẫu thân thường hay trách thủ lĩnh đi quá lâu, muốn lập nên một cái Vọng Quân Quy mà thôi.”
Thiết Tâm Nguyên thì gãi gãi đầu, e rằng mẹ còn có một ý đồ khác, đó là đuổi mình đi nơi khác để "dằn mặt" Triệu Uyển, đám Hóa Nhi khốn kiếp cũng thật biết phối hợp, dù sao không có chiến tranh là tốt rồi, lòng nhẹ nhõm phần nào:” Công thành mức độ này là sao, chúng muốn làm cái gì? Còn tên Tân Ba gì đó, sao lại để xảy ra sự cố đó.”
“ Tân Ba chỉ là trò hề, hắn không có gan báo thù Khách Lạt Hãn, lại bị chúng ta chơi một vố, liền dựng cờ chiêu binh mãi mã liều mạng với chúng ta.” A Nhị không coi vào đâu:” Kỳ thực chỉ là con rối thôi, đám quyền quý Hồi Hột phái võ sĩ và nô phó giúp hắn tác chiến, chẳng qua là muốn gây áp lực với chúng ta, để chúng ta cho chúng bình an đi qua.”
“ Chỉ cần dẫn hai nghìn người xuất quan là có thể đánh cho chúng tan tành, ta nhẫn nhịn chúng tới bây giờ là để vãn hồi thanh danh cho Thanh Hương cốc, dù sao cũng là cơ hội luyện quân tốt, bỏ qua cũng phí.”
Thiết Tâm Nguyên đứng trên tường thành rất rõ ràng, không thấy địch tăng thêm quân, ngược lại dùng thuẫn bài che kín thân hình, từ từ lui khỏi chiến trường:” Ngày nào chúng cũng tới à?”
A Nhị gật đầu:” Ngày nào cũng thế, để lại vài thi thể rồi rút lui, mới đầu ta còn lo chúng có âm mưu quỷ kế gì, nhưng thám báo tìm khắp nơi không phát hiện ra tung tích địch.”
“ Về sau mới biết, chúng đang xây dựng thành trì, phái những kẻ này tới cầm chân chúng ta, không phải định đánh.”
“ Cứ dùng dằng thế này không tốt, mau dứt điểm chiến sự ở đây đi, đợi Khách Lạt Hãn tới, chúng ta còn toàn tâm toàn ý đối phó.” Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Cáp Mật giờ không khác gì một khối thuốc nổ, trời mới biết nó sẽ nổ lúc nào, cần tập trung binh lực ở đó.”
Té ra cuộc chiến này chỉ là trò hề, Thiết Tâm Nguyên đi một vòng cổ vũ võ sĩ Thanh Hương cốc rồi xuống tường thành.
Có một số việc cần chính Thiết Nhất thuật lại, không phải là không tin A Nhị, tránh thành thói quen về sau chỉ nghe lời một phía.
Thiết Nhất dùng bút trò và ký hiệu chuyện với Thiết Tâm Nguyên rất vui vẻ.
Miêu tả của hắn về tình hình Cáp Mật không khác lời A Nhị là bao, còn về tình hình trước mắt, hắn cho rằng chỉ cần an bài cho những người Hồi Hột tới đợt đầu thôi, đợi tới năm sau, nguy cơ tự nhiên tiêu trừ, Thanh Hương thành cũng không lo, cùng lắm cho nổ núi phong tỏa hết lối vào, bọn họ có thể an toàn.
Thiết Tâm Nguyên hiểu ý Thiết Nhất, đó là vứt bỏ người kia, để cho họ chết đói.
Tức là ít nhất sẽ có bảy tám chục vạn người bị bỏ cho chết đói.
Ai có thể đưa ra được quyết định máu lạnh tới mức đó?
(*) Vọng Quân Quy: cột đá dựng ngoài thành, thời xưa khi hoàng đế ra ngoài xuất tuần lâu không về, dựng cột đá lên, ý gọi hoàng đế mau về triều xử lý chính sự. Ngoài ra còn Vọng Quân Xuất, cột đá này dựng lên khi hoàng đế ở trong thâm cung không để ý tới triều chính.