Thiết Tâm Nguyên chưa bao giờ nói những lời mua chuộc lòng người, kể cả lúc ở Cáp Mật, y cũng chỉ ra những mệnh lệnh đơn giản thô bạo nhất, không giải thích gì cả, giống như ra lệnh cho võ sĩ Thanh Hương cốc vậy.
Lần này đi kiếm lương thực, mỗi lần mở hội nghị đều có những lãnh tụ người Hồi Hột tham gia, mời họ tới chỉ đề làm rõ, hôm nay có bao nhiêu lương thực, mai cần bao nhiêu, phải đi đâu, thậm chí kiến nghị đi đâu do họ đưa ra.
Bất kể lúc nào, ăn cơm cùng đại vương hay gặt lúa, có suy nghĩ gì cứ tới nói.
Hành động chứng minh tất cả, cảm giác được tiếp nhận và có nơi thuộc về đó, so với việc bị Hồi Hột vương bỏ rơi thành tương phản rõ ràng khiến người Hồi Hột thấy dẫn đại vương đi về Hồi Hột lấy lương thực là chuyện hiển nhiên.
Bọn họ thậm chí bàn với nhau, sau này quay về Cáp Mật, dù hiện tại điều kiện sinh tồn có khó khăn, bọn họ sẽ không đi đâu nữa.
Bọn họ đã vượt qua Đại hoạn quỷ mỵ thích như địa ngục, bọn họ có thể chịu đựng được bất kỳ khó khăn nào, đồng thời cũng hiểu có người chia sẻ cho mình miếng ăn quý giá ra sao.
“ Cáp Đạt Nhĩ, Nỗ Lạp, chuyện là như thế đấy, ta chỉ báo cho các ngươi một tiếng, nếu ai muốn quay trở lại Hồi Hột, ta không ngăn cản.” Vân Sơ thoải mái nói, y nói câu này rất thật lòng:
Cáp Đạt Nhĩ và Nỗ Lạp nghe thấy có ồn ào đều vội vàng chạy tới.
“ Đại vương, kế hoạch gom lương thực của chúng ta đã hoàn thành ba phần, người hầu của ngài cho rằng, nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta bây giờ là hoàn thành mục tiêu này.”
“ Không cần phải lo Hồi Hột vương, người hầu trung thanh này đảm báo, ngài mới là vương của chúng tôi, bất kỳ ai muốn về Hồi Hột, người hầu này sẽ đuổi hắn đi ngay.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn quanh một vòng, nói lớn:” Đúng thế, đợt tuyết đầu tiên sắp đổ xuống rồi, chúng ta đi kiếm lương thực thôi, cứ đợi khi no bụng đã rồi nói sau. Ở Cáp Mật còn cả trăm vạn người không có cái ăn cái mặc, chúng ta phải cố lên.”
“ Đi kiếm thức ăn thôi.”
“ Đại vương, người hầu của ngài biết chỗ.”
“ Con ta đang đợi ta mang thức ăn về cho nó, ai thèm để ý tới Hồi Hột vương.”
Thấy Thiết Tâm Nguyên phất tay giải tán, đám đông nhao nhao liền ôm ngực thi lễ rời đi, Cáp Đạt Nhĩ và Nỗ Lạp rất khôn khéo đưa cả Ca Thư Viêm bẩn thỉu và tùy tùng theo.
Thiết Tâm Nguyên quay trở về lều thở phào, vừa rồi thái độ của người Hồi Hột đã làm y yên tâm hẳn, bọn họ không quá mức phẫn nộ hay là tâm tình khác, đa phần là khinh bỉ và lãnh đạm.
Lãnh đạm là thái độ khiến người ta tuyệt vọng hơn cả bi thương hay phẫn nộ, nói lên bọn họ đã chẳng còn có chút ảo tưởng hay quan tâm tới Hồi Hột vương, hành động hiện giờ chỉ là bất mãn với việc làm của ông ta mà thôi.
Nỗ Lạp và Cáp Đại Nhi đi tới sân phơi, thì thầm với nhau.
“ Làm sao đây, chôn nhé?”
Cáp Đạt Nhĩ quay đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên đang đá đít một người đái bậy tùy tiện:” Chôn đi, ta thà theo một vị vương dùng chân đá thần dân không nghe lời, còn hơn một vị vương chỉ biết thu thuế không quản gì hết.”
“ Đại vương, Ca Thư Viêm bị chôn rồi.” Úy Trì Văn mang văn thư tới cho Thiết Tâm Nguyên thì thầm nói:
“ Chôn thế nào?” Thiết Tâm Nguyên ngẩng đầu hỏi:
Úy Trì Văn không hiểu:” Còn chôn thế nào được ạ? Đào một cái hố rồi ném người xuống, lấp đất lên thôi.”
“ Thế là xong à?”
“ Thế là xong!”
Thiết tâm Nguyên xoa cái cổ mỏi nhừ, công văn cần xử lý quá nhiều, tuổi còn trẻ mà đã thế này, già tha hồ khổ:” Lương thực và một phen khổ tâm của ta coi như không đem nuôi chó.”
Úy Trì Văn phấn chấn nói:” Đại vương, vậy là những người Hồi Hột đã thuần phục.”
“ Còn chưa thể nói vậy, nhưng tình hình đã tốt hơn rồi, ở Cáp Mật cũng thế.” Thiết Tâm Nguyên lấy một bản công văn ném cho Úy Trì Văn, để nó tự xem:
Văn thư do Âu Dương Tu gửi tới, thông báo đợt lương thực đầu tiên đã về tới nơi, toàn bộ người ở Cáp Mật đều vô cùng vui vẻ, mặc dù không nhiều như dự tính, cũng không thể tăng thêm lượng lương thực mỗi ngày, nhưng làm lòng người ổn định hơn, người Hồi Hột làm việc thêm tích cực.
Đồng thời lương thực ở Cáp Mạt đã bắt đầu thu hoạch, mặc dù sản lượng thanh khoa không thể bằng lúa mỳ, nhưng vẫn là lương thực, có thể giải được thiếu hụt trước mắt.
Lần này toàn quốc tổng động viên mang tới hiệu quả rất tốt, uy tín của Trạch Mã cực cao ở Đại Tuyết Sơn, thuyết phục được người Thổ Phồn giữ lại khẩu lương, còn lại bán cho quan phủ, người Thổ Phồn đi đầu, người Hán cũng làm theo.
Âu Dương Tu gửi thư mong Thiết Tâm Nguyên có thể chất đầy lương thực vào mười sáu kho lương mà ông ta mới xây.
Úy Trì Văn đặt văn thu xuống, kích động tới đỏ mặt:” Đại vương, thế này thì chỉ cần một hai năm nữa, dù chúng ta đuổi thì người Hồi Hột cũng không đi.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Nếu đã là người mình, không chỉ cần ăn no, còn phải cho họ quyền lực, đó là yêu cầu đầu tiên khi no ấm, sau khi trở về chuyện đầu tiên là trưng binh trong người Hồi Hột, quan viên Cáp Mật sẽ lựa chọn từ trong quân đội ra, đây là nguyên tắc không thể lơi lỏng.”
Úy Trì Văn mở cuốn sổ nhỏ dùng bút than ghi lại, hỏi:” Quân đội có thể đào tạo ra đề hạt, đô đầu, quan trị an, nhưng quan chăn dân thì sao ạ? Đại vương không thể hi vọng vào những kẻ chỉ biết vung đao đi vỗ về bách tính chứ?”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Hiện tại là như thế, quan viên người Tống sẽ làm quan chăn dân, còn người của chúng ta phụ trách đốc thúc, giám sát, quan tốt thì trọng thưởng, tham quan ô lại đừng hòng sống rời khỏi Cáp Mật.”
“ Hừ hừ, có điều quan văn Đại Tống tới Cáp Mật lạ nước lạ cái, thách cũng không dám làm tham quan ô lại.” Úy Trì Văn ỉu xỉu:” Chỉ là Cáp Mật có thể làm ra tiền, lương thực, chúng ta vẫn chưa sản sinh ra được quan văn, mười người thì hết chín không biết chữ, ép người chữ to như cái đấu nhận không ra đi làm việc chỉ hại thêm. Người Tây Vực không có thói quen học chữ, muốn tạo nên thói quen này phải mất vài đời, đúng là trăm năm trồng người.”
“ Vu Điền lập quốc ở Tây Vực những hai trăm năm, rốt cuộc chỉ có thể làm hoàng tộc đều biết chữ, còn trong bách tính chẳng nuôi được người đọc sách. Truyền thừa được mười sáu vị quân vương mà chẳng đệ lại được gì, nếu không có đại vương tới cứu, chẳng mấy chốc người ta quên đi từng có Vu Điền tồn tại.”