Nửa năm mới gặp lại nhi tử, Vương Nhu Hoa chỉ nhìn một lượt, thấy y không mất chân mất tay gì là quay sang kéo Triệu Uyển đang quỳ dưới đất khấu bái lên xe, nói gấp:” Hàn huyên để sau, con đi nhanh lên, Thủy Nhi sẽ cho con biết tình hình.”
“ Hài nhi tuân lệnh.” Thiết Tâm Nguyên không nhiều lời, toàn bộ xe để hết lại cùng số binh sĩ ốm yếu, tự mình dẫn hơn nghìn người khỏe mạnh còn lại, cưỡi ngựa phóng như bay về phía Cáp Mật:
Ngựa chạy hết tốc độ, gió ù ù thôi qua tai, Thiết Tâm Nguyên nghe Thủy Nhi kể vắn tắt tình hình, thì ra không phải Hồi Hột vương tấn công, mà là loạn dân quá đông tự phát tấn công quan ải và doanh trại.
“ Kỳ thực đó không hoàn toàn là nạn dân, phần lớn là bại binh, Hồi Hột vương thua một trận lớn ở Chương Bát Lý, theo như thám báo đưa tin về, ông ta tổn thất quá nửa quân đội ở đó, phải lui về Long thành, gần như đã bỏ toàn bộ quốc thổ ở Tây Châu.”
“ Thế là người Hồi Hột ở Tây Châu ồ ạt nam hạ, vượt Thiên Sơn tiến vào Cáp Mật, ngay cả thành chủ Tây Châu dũng đã bỏ thành mang theo gia quyến tới.”
“ Cáp Mật đã không thể tiếp nhận thêm người nữa, huống hồ chúng ta không tiếp nhận quan viên Hồi Hột, nên bọn chúng liền huy động người công thành.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Dù chúng ta không tiếp nhận, sao không lần lượt cho bọn họ đi qua, để tới nước khác,”
Thủy Nhi có chút ấp úng:” Người Hồi Hột tràn vào rất nhiều, sau khi Thiên Sơn lộ thông đường, trong bốn tháng có hơn một trăm bốn mươi vạn người tới Cáp Mật.”
“ Cái gì?” Thiết Tâm Nguyên thiếu chút nữa rơi xuống ngựa, Cáp Mật trước kia quy hoạch tối đa là cho bốn mươi vạn người, y tính phải mất ba năm mới dần lấp đầy.
Một trăm bốn mươi vạn người là khái niệm gì? Ngang bằng với dân số Đông Kinh rồi.
Đông Kinh mà không có Đại Vận Hà vận chuyển lương thực từ phương nam tới còn không nuôi nổi chừng đó người nữa là.
Chỉ nghe thôi Thiết Tâm Nguyên đã mồ hôi chảy ròng ròng.
Thủy Nhi nuốt nước bọt:” Không ai ngờ nhiều như vậy, nên phản ứng chậm chạp, khi phong tỏa Thiên Sơn lộ thì muộn rồi, giờ trong thành thiếu lương thực, thiếu nhà cửa, cái gì cũng thiếu, hết cách, Nhị ca và Xảo ca quyết định chặn đánh đám quan viên Hồi Hột ...”
Thiết Tâm Nguyên nhắm mắt lại một lúc, y không muốn truy cứu trách nhiệm nữa, hỏi:” Sao chuyện lại lộ ra?”
Thủy Nhi nghiến răng ken két:” Ban đầu cho chúng đi qua Cáp Mật, rồi ra tay ở sa mạc, không ai hay biết cả, về sau có một kẻ tên Tân Ba chạy mất, hắn vượt qua Thiên Sơn, đem tin tức chúng ta cướp bóc tiết lộ ra ngoài.”
“ Tân Ba là ai?”
“ Tiểu nhi tử của thành chủ Chương Bát Lý, cha và đám ca ca hắn chết ở Chương Bát Lý, hắn dẫn gia tộc bỏ chạy, vốn tưởng rằng có thể xử lý hắn dễ dàng, không ngờ hắn được tộc nhân liều chết bảo vệ rồi chạy thoát.”
Tóm lại một câu là bây giờ Cáp Mật trong họa ngoài loạn, khắp nơi bốc khói, cực kỳ phiền toái cũng cực kỳ nguy hiểm.
Đa phần người Hồi Hột chạy loạn tới Cáp Mật như con thỏ kinh sợ, muốn họ an tâm làm việc thì cần một thời gian.
Trong khi đó Thanh Hương cốc dưới sự quản lý cực kỳ ích kỷ của Lý Xảo không thèm quan tâm tới chuyện bên ngoài, một lòng ở trong cốc làm việc, mua bán với thương đội từ ngoài tới, kiếm tiền phát tài.
Thành Đại Tuyết Sơn cũng như thế, nơi đó là trọng trấn nông nghiệp của Cáp Mật, khi người Khiết Đan tới đây, nhìn thấy mảnh đất màu mỡ này là phát điên, lập tức vác cày cuốc khai hoang, chỉ trong ba tháng, họ nhiệt tình khai khẩn hơn trăm vạn mẫu nông điền quanh hồ Ba Lý Khôn, ở đó thanh khoa đã cao nửa thước, xanh mươn mướt, một cảnh tượng phồn vinh thịnh vượng.
Còn Cáp Mật thì trở thành cái ổ trộm cắp tệ nạn, nơi đó có trăm vạn người Hồi Hột không có công cụ sản xuất, cũng không có bao nhiều lương thực, tài sản, không có cả nhà ở, chen chúc chật chội, há miệng chờ cứu tế.
A Nhị phải phái năm nghìn võ sĩ Thanh Hương cốc, khống chế nơi hiểm yếu, ngăn ngừa bọn họ gây chuyện.
Đến khi câu chuyện Ba Tân bỏ trốn, hòa bình mong manh liền bị phá vỡ.
Không chỉ người Hồi Hột bên ngoài điên cuồng công kích, người Hồi Hột ở Cáp Mật cũng tụ tập lại, phái người tới yêu cầu A Nhị phải có an bài tốt hơn cho họ, ít nhất cũng phải cho họ vác khảm thổ mạn (cuốc sắt) tới hồ Ba Lý Khôn trồng trọt.
A Nhị trả lời rõ ràng, ngoài đại vương không ai có quyền phân phối dù một tấc đất của Cáp Mật.
Còn người Khiết Đan ở quanh hồ Ba Lý Khôn vượt qua bao gian khổ mới khai khẩn được đất đai, làm sao cho người khác xen vào, cho dù đất đai còn chưa khai khẩn, trong mắt họ cũng là của họ, vì họ còn dư sức trồng trọt, trừ cư dân vốn ở Đại Tuyết Sơn ra thì họ không cho phép bất kỳ ai xâm chiếm đất đai của mình.
“ Bọn họ tự phát xây dựng thành trại, người Hồi Hột tự ý tới đó là đánh đuổi, đã va chạm mấy lần rồi, càng lúc càng lớn.” Thủy Nhi nói càng lúc càng nhỏ, thấy Thiết Tâm Nguyên để lại cho bọn họ chốn đào nguyên tiên cảnh, giờ bung bét thế này, làm hắn thấy có lỗi:
Thiết Tâm Nguyên mặt trầm như nước:” Nói cách khác Cáp Mật của ta bây giờ đã phân chia đẳng cấp chủng tộc rồi?”
“ Đúng thế, người Tống chúng ta và những người đầu tiên quy thuận ngươi ở Thanh Hương cốc là đẳng cấp thứ nhất, người Thổ Phồn ở Đại Tuyết Sơn là đẳng cấp thứ hai, người Hán từ Khiết Đan tới thuộc đẳng cấp thứ ba, còn lại là người Hồi Hột.”
“ Người ở Tuyết Sơn thành đều mong Trạch Mã thành vương phi của ngươi, như thế bọn họ thành người hạng nhất rồi.” Thủy Nhi gật đầu, nơm nớp nhìn Thiết Tâm Nguyên chỉ sợ y nổi giận:
Không ngờ Thiết Tâm Nguyên nghe một lúc lại phá lên cười:” Tốt, có nhu cầu là tốt, chỉ sợ những người không muốn gì hết.”
Thủy Nhi thở phào:” Vậy phải làm sao? Cáp Mật chật chội sắp nổ tung rồi, thời tiết đang ngày một nóng, mà thức ăn, nước uống, nơi ở trong thành không thứ nào sạch sẽ hết, cả tòa thành thối như nhà xí, không ai dám đi vào, ta sợ xảy ra ôn dịch, như thế sẽ chết cả thành.”
Thiết Tâm Nguyên rên rỉ trong lòng, mọi chuyện bung bét hết thế này, nhưng chỉ vẻn vẹn trong lòng thôi, là thủ lĩnh, là vương, y phải tỏ ra trấn định, nếu không chẳng giải quyết được gì mà khiến tình hình xấu thêm, thản nhiên nói:” Không sao, trước kia Nhị ca sợ tự phân phối đất đai khiến ta bất mãn, giờ ta về rồi, di chuyển một phần người Hồi Hột đi, tới Bồ Xương hải, nơi đó đất rộng bao la, đủ bố trí họ.”
“ Nhưng nơi đó làm gì có nước?”
“ Không có nước thì chúng ta đưa nước tới, chia một phần Tháp Lý Mộc hà tới, vừa vặn nhiều nhân công như vậy không làm thì phí.”
Thủy Nhi lắc đầu quầy quậy:” Không thể, chúng ta ít nhất phải đào chín trăm dặm thủy đạo mới dẫn được nước vào Bồ Xương hải, chuyện này tốn hàng chục năm, ngươi có biết Đại Vận Hà phải làm bao năm không, phải mất hàng trăm năm mới hoàn thiện được đấy.”
Thiết Tâm Nguyên nước mắt nhìn Thiên Sơn ngày một lớn, tuyết trắng bạc đầu rõ ràng trước mắt, không hiểu sao có cảm giác về nhà vô cùng mạnh mẽ, quất mạnh ngựa:” Tất cả dòng sông trong thiên hạ đều tự tìm dòng chảy cho mình, chúng ta chỉ cần phá đê Tháp Lý Mộc hà, để nó tự tìm đường cho mình là đủ.”
Thủy Châu Nhi nghe mà mà mặt co giật, đang là mùa hè, nước sông sung túc nhất, nếu phá đê, không khác gì Hoàng Hà vỡ đê cả, còn định khuyên thì Thiết Tam Nguyên đã thúc ngựa vượt qua một đoạn rồi.