Triệu Uyển ôm bụng trừng mắt với Thiết Tâm Nguyên, không dám cười nữa:” Trương Phong Cốt sao giờ này còn chưa tới.”
Thiết Tâm Nguyên bẹo má Triệu Uyển:” Ta lại mong hắn tới chậm một chút, để ta được hạnh phúc lâu hơn.”
“ Á, tay chàng toàn là mỡ lại sờ vào mặt người ta.” Triệu Uyển vội vàng tìm khăn lau mặt, hậm hực nói:” Trương Phong Cốt mà dám bắt mạch mất con của chúng ta, thiếp đầy hắn tới Bồ Xương hải trồng lau sậy.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn hưởng ứng:” Đúng thế, bắt hắn đi trồng lau, vừa vặn chúng ta muốn làm giấy.”
Châu Nhi không hiểu:” Vì sao lại bắt hắn đi trồng lau?”
Triệu Uyển phì cười:” Ai bảo hắn cứ nhìn Châu Nhi, đó là đại bất kính.”
Châu Nhi ủy khuất nhìn đôi phu thế lưu manh:” Hai người cứ trêu nô tỳ.”
Mã vương khả năng là thấy người khác đều ở trong phòng ấm áp, một mình mình đứng ở giữa trời băng giá có hơi ngu, vì thế dùng đầu húc đại môn, mũi phun phì phì đi vào.
Gió lạnh lập tức lùa vào phòng, trong tiếng chửi bới của Triệu Uyển, Châu Nhi nhanh chóng chạy ra ngoài đóng cửa.
Mã vương ngửi ngửi ấm trà của Thiết Tâm Nguyên, thấy bên trong không phải là rượu thì không thèm để ý tới nữa, đi tới bên đại thanh mã, đẩy nó sang bên, chiếm lấy cái máng thức ăn vốn Hồ lão tam chuẩn bị cho đại thanh mã.
Đại thanh mã ngoan ngoãn đi sang đóng cỏ, từ từ nằm xuống, ánh mắt thâm tình nhìn mã vương vô cùng chướng mắt.
Phòng ấm rất ấm, thời tiết giá lạnh ở nơi như thế khiến người ta dễ thấy buồn ngủ, hồ ly ngáp một cái nhảy lên giường của Nữu Nữu, cuộn mình ngủ.
Đến lượt Triệu Uyển che miệng ngáp:” Thiếp đi ngủ đây, Trương Phong Cốt tới thì gọi thiếp, không ngờ đường đường công chúa Đại Tống lại ngủ cùng phòng với ngựa.”
“ Lão bà của mã tặc ngủ cùng ngựa là phải rồi.”
Thiếp Tâm Nguyên đắp chăn cho Triệu Uyển, sau đó ngồi xuống bàn, mặt vô cùng nghiêm trọng, kiếm cùng nỏ đều ở trong tầm tay, vươn tay ra là có.
Thích khách trong thành ngày nào chưa bắt được, y không dám lơi lỏng, may có Vương Tiệm thời gian qua theo sát bên cạnh Triệu Uyển phát hiện ra manh mối, nếu không bây giờ hậu quả khó lường. Tinh Xá của bọn họ bị cuộc chiến phá tan hoang rồi, Vương Tiệm cũng bị thương, tình hình khác chưa rõ.
Một lúc sau Úy Trì Văn lách mình vào phòng, nhanh chóng tới bên Thiết Tâm Nguyên nói nhỏ:” Đại vương bắt được rồi.”
Thiết Tâm Nguyên bình thản hỏi:” Mấy tên?”
“ Hai tên.” Tay lạnh cóng hơ lên lửa làm đầu ngón tay đau như kim châm, Úy Trì Văn trả lời hơi nghiến răng:” Chạy mất ba tên, toàn thành giới nghiêm, Thiết Nhất tướng quân đang dẫn người lục soát, phát động toàn thành rồi, chúng không thoát được.”
“ Chỗ thương đội của Mã Hi Mỗ đã soát chưa?”
Úy Trì Văn khom người:” Đại vương, nơi đó là trọng điểm giám sát, nhưng thích khách chạy tới hậu sơn.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Thích khách tới từ Hùng Ưng sơn sau khi thất bại sẽ không để liên lụy tới chủ nhân. Nếu thích khách chạy tới chỗ Mã Hi Mỗ, ta còn nghi ngờ có kẻ hãm hại hắn, bây giờ thích khách chạy đi chỗ khác, vẫn chưa thể loại trừ Mã Hi Mỗ được.”
“ Tiếp tục lục soát, trước khi trời tối phải bắt được thích khách, sau đó giao cho Mã Hi Mỗ chấp hành hình phạt phân thây.”
“ Vâng.” Úy Trì Văn nhanh nhẹn rời đi.
Thiết Tâm Nguyên quay sang nhìn Triệu Uyển, không ngờ nàng mở mắt ngồi dậy, trấn an:” Nàng cứ ngủ đi, không sao đâu, bọn chúng muốn hại tới chúng ta không dễ.”
“ Thiếp đương nhiên biết không sao, chỉ là mã vương của chàng vừa đánh rắm.”
Thiết Tâm Nguyên giờ mới nhận ra trong phòng thối um:” Cố chịu một chút, không ai nghĩ tới chúng ta lại ở trong chuồng ngựa.”
Triệu Uyển ngoan ngoãn gật đầu:” Nhưng nhất định phải bắt dược thích khách báo thù, nhát kiếm đó thật ghê, thiếu chút nữa lấy mạng Vương Tiệm.”
“ Nàng yên tâm, dù kẻ nào phái thích khách tới, ta cũng không bỏ qua.”
Vương Tiệm chưa bao giờ bị thương, lần này bị người ta đâm một kiếm vào tay phải, làm hắn cực kỳ phẫn nộ.
Hoạn quan bản thân là người tàn khuyết, vì thế bọn họ càng trân trọng thân
Năm ngày trước Vương Tiệm theo Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển trở về Tinh Xá, hắn vốn làm công tác an bài chỗ ăn ở của hoàng đế, nên ở phương diện này cẩn trọng đã ăn vào bản năng.
Nên hôm đó khi có hoạn quan báo mình mất một bộ quần áo, Vương Tiệm không coi đó là chuyện nhỏ mà lập tức cảnh giác cao độ, nhận định có kẻ nhòm ngó Tinh Xá.
Vì thế Vương Tiệm mời Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển tới Hang Sói ở, nơi đó chỉ có một cửa ra, một cửa vào, chỉ cần canh giữ chắc cửa, không ai đột nhập được.
Triệu Uyển không thích Hang Sói âm u lạnh lẽo, Thiết Tâm Nguyên chiều nàng, đưa tới phòng ấm chuyên môn dựng lên cho đại thanh mã chuẩn bị đẻ.
Nên khi năm tên thích khách giữa ban ngày ban mặt xông vào phòng ngủ của Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển chỉ thấy Vương Tiệm khoanh chân ngồi trên giường, mặt đầy hiếu kỳ.
Tưởng rằng khi biết nơi này bị hai trăm võ sĩ tinh nhuệ nhất Thanh Hương cốc bao vây, sát thủ chỉ có cách đầu hàng hoặc tự sát, không ngờ bọn chúng kháng cự quyết liệt.
Tuy thời trẻ luyện một thân võ công cao cường, nhưng nhiều năm chưa từng chiến đấu, sau khi đích thân giết chết một tên, bị một tên liều mình cầm chân, ba tên điên cuồng phá vây chạy mất ..
Trương Thông tới mang theo báo cáo chi tiết hơn, mồm hắn mất một cái răng, mặt nguyên vết dày lớn, mồm xưng vêu như cá ngão, trông rất thảm.
“ Chúng ta tổn thất bao nhiêu?”
“ Chín người, đều chết vì kịch độc, gần ba chục người bị thương.”
Thiết Tâm Nguyên hít sâu một hơi:” Thật mất mặt, hơn hai trăm người bao vây năm người, trong tình huống có chuẩn bị, đối đầu với kẻ địch bị bất ngờ, thiếu chút nữa khiến cả Vương Tiệm mất mạng. Trương Thông, đây là cận vệ tinh nhuệ mà thường ngày ngươi luôn khoe khoang đấy à?”
Trương Thông quỳ sụp xuống đất không dám nói câu nào.
Thiết Tâm Nguyên phất tay:” Năng lực của ngươi không đủ, sau này phải tiếp tục rèn luyện thêm.”
Trương Thông hổ thẹn đi ngược khỏi phòng.
Vương Tiệm mặt nhợt nhạt nói:” Kẻ địch quá hung hãn, tử sĩ không sợ chết như vậy ngay cả ta mới thấy lần đầu, đại vương đừng trách hắn quá, chuyện này vượt ngoài năng lực của hắn rồi.”
“ Ta biết, nói thế để hắn không dám buông lỏng, độc tố trong thân thể ngươi đã bài trừ hết rồi chứ?” Thiết Tâm Nguyên quay sang hỏi Trương Phong Cốt từ Cáp Mật tới:
Trương Phong Cốt chắp tay:” Bẩm đại vương, đã không còn đáng ngại nữa, chỉ cần tiếp tục uống thuốc giải độc sẽ khôi phục.”
Thiết Tâm Nguyên thở phào, bảo Vương Tiệm:” Đi nghỉ đi, chuyện còn lại để ta tự làm.”
Vương Tiệm đỏ mặt:” Lão nô vô dụng.”
“ Đại bạn, không trách ngươi, nhờ ngươi cứu chúng ta, nếu không có sự cảnh giác của ngươi thì trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì. Ài, xem ra Cáp Mật của ta cái gì cũng thiếu, đại bạn nghỉ ngơi cho khỏe, sau này ta còn cần ngươi giúp đỡ nhiều hơn.”
Vỗ về Vương Tiệm xong, Thiết Tâm Nguyên dẫn Lạp Hách Mạn tới hậu sơn.